Chương 394: Lại Một Ma Tu Đế
Thấy vậy, Viên Trí cũng không thừa nước đục thả câu nữa, thẳng thắn nói ra.
“Trước mắt chính là một cơ hội thay đổi thế cục của Yêu tộc ta.”
“Cơ hội?”
“Đúng vậy, sau thất bại trong đại chiến hai tộc lần trước, Yêu tộc ta ở Đông Châu đã dần có xu hướng suy tàn, nhưng trước mặt có một cơ hội thay đổi cục diện.”
“Bá Hổ tộc trưởng tấn công Lạc Hà tông, ba tông môn lớn khác đều mang thái độ đứng xem, rất rõ ràng, bọn họ đang định ngồi làm ngư ông đắc lợi.”
“Mà chúng ta cũng đúng lúc lợi dụng cơ hội này, để Bá Hổ tộc trưởng hấp dẫn sự chú ý của Nhân tộc, Viên Sơn ta ra tay bất ngờ, tiêu diệt Lạc Hà tông chớp nhoáng, sau đó liên hợp với các Yêu tộc khác, phát động chiến tranh.”
Viên Trí nói kỹ càng kế hoạch của mình cho Bá Hổ nghe, nghe vậy, Bá Hổ nheo mắt nhìn, cũng không lập tức đồng ý, mà nhìn về phía Trí Hổ Yêu Vương.
Mà Trí Hổ Yêu Vương im lặng một lát, cảm thấy việc này khả thi.
Vốn chỉ là chiến đấu giữa Hổ tộc và Lạc Hà tông, cùng với sự can thiệp của Viên Sơn, có vẻ như lại sắp phát triển thành đại chiến hai tộc rồi.
Thật ra mục đích của Yêu tộc bọn nó rất đơn giản, đó chính là không muốn bị Nhân tộc chèn ép.
Cho nên một khi có cơ hội, chúng nó sẽ trăm phương ngàn kế làm suy yếu sức mạnh của Nhân tộc.
Tương tự, bên Nhân tộc cũng là như vậy.
Tất nhiên Nhân tộc không biết kế hoạch của Yêu tộc, lúc này đám người Diệp Trường Thanh ăn sáng xong lại tiếp tục lên đường tiến về phía nam.
Trên đường đi có Bách Hoa tiên tử bầu bạn, cảm giác quả thật khác biệt.
Nhưng mà, trải qua khoảng thời gian ở bên nhau này, Bách Hoa tiên tử phát hiện mình sai rồi, hơn nữa là sai vô cùng.
Vốn cho rằng là nàng ngang ngược cưỡng ép, nhưng bây giờ lại thành dê vào miệng cọp.
Mấy ngày kế tiếp đều bị Diệp Trường Thanh dạy dỗ đến sửng sốt, đây đều là cách chơi kỳ cục gì vậy?
“Hư hỏng.”
Lúc này đang đứng trên boong Tinh Hạm cùng Diệp Trường Thanh, Bách Hoa tiên tử u oán nói.
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh tỏ vẻ vô tội.
“Chuyện này cũng không trách ta được, là tự ngươi đưa tới cửa.”
“Hừ.”
Nũng nịu lườm Diệp Trường Thanh một cái.
Ngay khi mọi người đang tiến về phía trước, trong núi rừng cách đó không xa, một tên ma tu có tu vi Nguyên Anh Cảnh đang chặn một tên đệ tử Văn Viện Phong của Đạo Nhất tông.
Nhìn đệ tử đã bị thương này, tên ma tu kia cười khẩy.
“Đệ tử của Đạo Nhất tông, không ngờ hôm nay còn có thu hoạch thế này.”
Đệ tử Văn Viện Phong này chỉ là đệ tử ngoại môn, tu vi chênh lệch quá lớn, hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn ta.
Lúc này khóe miệng còn vương vết máu, nhưng ánh mắt lại không một chút sợ hãi, nhìn ma tu kia nói.
“Hừ, ngươi có bản lĩnh giết ta đi.”
“Hừ, ngươi cho rằng ta không dám?”
“Ta biết tính cách của Đạo Nhất tông các ngươi là có thù tất báo, nhưng ta là một tán tu, cùng lắm giết ngươi rồi trốn đi thật xa, Đạo Nhất tông ngươi có mạnh hơn nữa, muốn tìm được ta trong biển người mênh mông cũng không phải chuyện dễ dàng.”
“Đúng lúc, gần đây bản tọa cần luyện chế một viên Huyết Đan, vậy thì lấy tinh huyết của ngươi dùng đi.”
Ma tu này cũng không sợ hãi Đạo Nhất tông, dù sao hắn ta có giết đệ tử này hay không thì đã trong tầm ngắm của Đạo Nhất tông, bị Đạo Nhất tông bắt được sẽ chết chắc.
Hơn nữa, hắn ta một thân một mình, không có vướng mắc, giết người xong trốn đi là được.
Trông thấy ma tu này muốn ra tay, đệ tử Văn Viện Phong cũng lặng lẽ lấy truyền tống trận bàn ra.
Hắn phải tốn rất nhiều điểm tông môn mới đổi được truyền tống trận bàn này.
Vẫn luôn coi là át chủ bài bảo vệ tính mạng.
Bây giờ đối mặt với cục diện chắc chắn phải chết, chỉ có thể gửi gắm hi vọng vào chiếc truyền tống trận bàn này, hi vọng nó có thể đưa mình về tông môn an toàn.
Là một đệ tử ngoại môn bình thường, lúc này trong lòng hắn đang rỉ máu, nhưng hết cách rồi, tính mạng vẫn quan trọng hơn.
Không có điểm tông môn, hắn có thể kiếm lại, nhưng mất mạng rồi, vậy chẳng còn gì cả.
Nhân lúc tên ma tu này ra tay, đệ tử này nhanh như chớp giật kích hoạt truyền tống trận bàn trong tay.
Mà nhìn thấy truyền tống trận pháp xuất hiện, ma tu kia cũng nóng nảy, ngay sau đó muốn xông lên ngăn cản.
Nhưng đúng lúc này, nơi xa truyền đến tiếng gầm giận dữ.
“Ma tu to gan, dám cả gan giết hại đệ tử Đạo Nhất tông ta, muốn chết.”
Rõ ràng chính là mấy tên đệ tử Lý Đại Chủy của Thần Kiếm Phong đuổi tới.
Vừa rồi phát hiện nơi này có dao động đánh nhau, đám người Lý Đại Chủy lần theo dấu vết tìm tới.
Trông thấy là một tên ma tu muốn ra tay sát hại sư huynh đệ Đạo Nhất tông bọn họ, mấy người không nói hai lời xông thẳng lên trước.
Mặc dù ma tu này có tu vi Nguyên Anh Cảnh, nhưng đám người Lý Đại Chủy chẳng hề sợ hãi, bọn họ đều là đệ tử nội môn, hơn nữa dù không đánh lại thì đằng sau vẫn còn hơn hai vạn sư huynh sư tỷ, ngươi cho rằng sẽ như thế nào?
Nghe thấy tiếng gầm thét của Lý Đại Chủy, đệ tử vốn muốn xông vào trận pháp sửng sốt sững sờ, mà cũng bởi vậy đã khiến tên ma tu kia xông vào trong trận pháp trước một bước.
Sau đó, ánh sáng trận pháp từ từ tiên tan, bóng hình tên ma tu kia cũng biến mất theo truyền tống trận pháp, không còn thấy đâu nữa.
Đám người Lý Đại Chủy cấp tốc chạy tới, nhìn thấy ma tu kia đột nhiên biến mất, vô cùng nghi ngờ nói.
“Người đâu?”
Nghe vậy, đệ tử Văn Viện Phong này yếu ớt nói ra.
“Hẳn là bị truyền tống trận đưa đi rồi.”
“Hừ, may mà hắn ta chạy nhanh, nếu không bọn ta phải lột da róc xương hắn ta.”
Lý Đại Chủy hung hãn nói, thấy vậy, đệ tử Văn Viện Phong lại nhỏ giọng nói thêm một câu.
“Sư huynh này…”
“Sư đệ không sao chứ?”
“Không sao, chỉ là truyền tống trận vừa rồi…”
“Ôi, không sao, trốn được mồng một không trốn được mười lăm, sớm muộn gì cũng có một ngày giết chết hắn ta.”
“Không phải, ý của ta là, truyền tống trận vừa rồi là của ta.”
Hả???
Nghe vậy, đám người Lý Đại Chủy sững sờ, trên mặt ngập tràn vẻ phức tạp nói.
“Truyền tống trận của ngươi? Như vậy điểm đến chính là…”
“Ừm, là tông môn.”
Nghe vậy, mấy người chìm vào im lặng hồi lâu, mẹ nó truyền tống trận vừa rồi không phải của ma tu mà là của đệ tử Văn Viện Phong này, nói cách khác, tên ma tu kia được đưa đến Đạo Nhất tông rồi hả?
Biết được trận pháp truyền tống trận là của đệ tử Văn Viện Phong, sắc mặt đám người Lý Đại Chủy đều tỏ vẻ phức tạp.
Về phần Đạo Nhất Tông, lúc này bên trong truyền tống trận lóe lên một tia sáng, Chấp Sự phụ trách canh giữ nơi này cũng không để ý.
Dù sao truyền tống trận này thường xuyên có người lui tới, có đệ tử thông qua truyền tống trận rời đi, có đệ tử thông qua truyền tống trận trở về.
Cho nên truyền tống trận đột nhiên mở ra cũng không có gì lạ.
Mí mắt hắn không thèm nhấc lên chút nào, nhưng vào lúc này, truyền tống trận đột nhiên truyền đến một tiếng hét phẫn nộ.
“Tên khốn kiếp chết tiệt, bổn tọa phải diệt trừ ngươi.”
Hả? ? ?
Giọng nói đầy phẫn nộ, càng kỳ quái hơn là, tại sao truyền tống trận lại có một cổ ma khí truyền đến?
Chấp Sự nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn, đồng thời ánh sáng truyền tống trận chậm rãi tiêu tán.
Một ma tu Nguyên Anh cảnh tu vi đột nhiên xuất hiện trước mặt.
Trong lúc nhất thời, hai người bốn mắt nhìn nhau, Chấp Sự vẻ mặt khó hiểu, trong đầu đầy dấu chấm hỏi, ma tu đột nhiên ý thức được điều gì đó, sắc mặt biến đổi trong nháy mắt.
Chờ một chút, vuốt một vuốt, truyền tống trận bàn vừa rồi hình như là của tiểu tử kia.
Bản thân vốn định ngăn cản hắn, không cho hắn cơ hội trốn thoát.
Nhưng hình như có người tới, đột nhiên tên khốn kiếp dừng lại, còn hắn thì xông vào truyền tống trận.
Nếu nói như vậy, truyền tống trận thuộc về tên khốn kiếp kia, mà tên khốn kiếp này lại là đệ tử của Đạo Nhất Tông.
Vậy… Mẹ nó bây giờ mình đang ở Đạo Nhất Tông ư?
Nghĩ đến đây, ma tu lập tức ngẩn người, mẹ nó thì ra hắn được đưa đến Đạo Nhất Tông.
Sau khi nghĩ thông mọi chuyện, cùng lúc đó, Chấp Sự Đạo Nhất Tông ở bên kia cũng hoàn hồn, trong mắt bừng bừng lửa giận, hắn lớn tiếng mắng.
“Ma tu càn rỡ, muốn chết.”
Hắn canh giữ truyền tống trận của Đạo Nhất Tông nhiều năm như thế, nhưng chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy.
Một ma tu không biết đã dùng cách gì vào được Đạo Nhất Tông thông qua truyền tống trận, quả thật là to gan lớn mật.
Không, dùng từ to gan lớn mật ở đây vẫn không đủ để hình dung nó.
Đây gọi là biết trong núi có hổ, nhưng vẫn thích leo lên ngọn núi đó.
Một ma tu như ngươi mà lại dám xông vào Đạo Nhất Tông của ta, ngươi rõ ràng không coi Đạo Nhất Tông ta ra gì.
Chấp Sự lập tức hành động, nhìn thấy tình huống này, ma tu cũng phản ứng rất nhanh, lập tức ra tay chống cự.
Cả hai tức khắc xông vào chiến đấu.
Cùng lúc đó, trong trận chiến khốc liệt, Chấp Sự trực tiếp gióng lên hồi chuông cảnh báo, nếu hôm nay không hạ gục tên ma tu này, thì thật là sự sỉ nhục của Đạo Nhất Tông.
Chẳng mấy chốc, các cường giả Đạo Nhất Tông ở xung quanh lần lượt kéo đến, nhìn hai người đánh nhau kịch liệt, có người nói với vẻ mặt khó hiểu.
“Có chuyện gì vậy?”
“Đó là ma tu sao?”
“Ừ, là ma tu, nhưng tại sao lại xuất hiện ở chỗ này?”
Mọi người nhất thời còn có chút nghi hoặc, tại sao trong Đạo Nhất Tông lại có ma tu? Thật là quá quắc.
Trong khi tất cả mọi người còn đang sững sờ, vị Chấp Sự đang chiến đấu quyết liệt đã giận dữ hét lên.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì, hạ gục hắn đi.”
“À à, lên nào.”
“Các huynh đệ, lên nào.”
“Hãy bắt sống hắn, bổn tọa muốn hắn còn sống, quỷ thật, phản thật rồi.”
Cùng lúc đó, một phong chủ vừa đuổi tới, vừa nhìn thấy ma tu, hắn lập tức giận dữ hét lên, chỉ chém chết hắn như thế thì lợi cho hắn quá rồi.
Một trận đại chiến nổ ra ngay tại đây trong truyền tống trận, mà ở trên chủ phong, Tề Hùng tự nhiên nghe thấy tiếng chuông báo động nên lập tức sai Chấp Sự đi tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Rất nhanh, Chấp Sự đã trở lại, nhìn Tề Hùng đang nói chuyện với Ngô Thọ, do dự nửa ngày trời vẫn không nói ra được một câu trọn vẹn.
Thấy vậy, Tề Hùng khẽ cau mày.
“Có chuyện gì nói đi, cứ ấp a ấp úng, cái gì đã kích hoạt chuông báo động?”
“Bẩm Tông Chủ, là… là bên truyền tống trận…”
“Truyền tống trận làm sao?”
“Có… Có… Có…”
“Vuốt thẳng đầu lưỡi nói cho ta.”
“Một ma tu thông qua truyền tống trận xông vào tông môn.”
Hắn ta chỉ có thể cắn răng mà nói, với tư cách là tâm phúc của Tề Hùng, hắn đương nhiên biết rằng Tề Hùng đang vô cùng tức giận về việc một số tà ma và yêu thú đột nhập vào tông môn gần đây.
Nhưng bây giờ mới chỉ vài ngày, một ma tu khác lại xông vào.
Càng đáng sợ hơn chính là, lúc trước Tề Hùng để cho Sát Hổ bỏ chạy, hắn vốn đã rất tức giận, hiện tại lại thêm một ma tu nữa đến, kết quả cũng có thể tưởng tượng ra được.
Quả nhiên, sau khi nghe xong, Tề Hùng sững sờ trong giây lát, đột nhiên lửa giận bùng lên, hắn đột ngột đứng dậy và gầm lên.
“Các ngươi ăn cái quỷ gì vậy? hết tà ma rồi lại yêu thú tới, yêu thú tới rồi tới ma tu tới.”
“Đạo Nhất Tông ta là cái gì? Chẳng lẽ hậu viên của bọn chúng sao? Bất cứ người nào cũng có thể xông vào lãnh địa Đạo Nhất Tông ta?”
“Báo cho Chấp Sự truyền tống trận, ta mặc kệ bọn họ dùng cách gì, ta muốn bắt sống chúng.”
“Vâng.”
“Còn nữa, dẫn ma tu kia đến gặp ta, còn có thiên lý hay không?”
Mẹ nó thật kỳ lạ, trong khoảng thời gian này, tất cả yêu ma quỷ quái đều dám xông tới Đạo Nhất Tông? Thật không xem Đạo Nhất Tông ra gì, hay không xem Tông Chủ này ra gì?
Tề Hùng vô cùng tức giận, Ngô Thọ ở bên cạnh cũng sắc mặt quái dị, lại một ma tu khác thông qua truyền tống trận tới, nói ra chắc không ai dám tin.
Ma tu này hiển nhiên không có bản lĩnh đào mệnh như Sát Hổ, cho nên chẳng bao lâu đã bị một đám Chấp Sự bắt được, dẫn tới trước mặt Tề Hùng.
Nhìn ma tu bị trói, trên người đầy vết thương, Tề Hùng sắc mặt tái nhợt đi tới trước mặt hắn rồi lạnh lùng hỏi.
“Nói đi, ngươi tới Đạo Nhất Tông làm gì?”
“Ta… Ta nói là ngoài ý muốn, ngươi tin không?”
“Muốn chết hả, dám trêu chọc Tông Chủ.”
Lời vừa nói ra, một Chấp Sự lập tức đá bay tên ma tu.
Máu tươi phun ra từ miệng, nhưng trong lòng ma tu này có nổi khổ khó nói.
Mẹ nó hắn thật sự là ngoài ý muốn, ai ngờ tên đệ tử Văn Viện Phong kia, đến giờ phút cuối hắn vô duyên vô cớ phanh lại, không xông vào trận pháp.
Hắn nóng lòng muốn ngăn cản tên kia, nhưng ngược lại bản thân lại xông vào trận pháp, sau đó u mê đần độn xông vào Đạo Nhất Tông.
“Thật là ngoài ý muốn mà.”
Rõ ràng vết thương rất nghiêm trọng, nhưng cho dù như vậy, ma tu vẫn kiên quyết nói.
Chấp Sự thấy vậy càng thêm tức giận, quả nhiên không hổ là ma tu, sắp chết đến nơi mà còn ngoan cố.
Nói xong, hắn lại muốn tiến đến trước, Tề Hùng thấy thế, phất phất tay.
“Được rồi.”
“Tông Chủ.”
“Đây là đại điện, dẫn xuống xử trí đi.”
“Vâng.”
Nói xong, mấy Chấp Sự áp giải ma tu ra ngoài, nhưng trước khi đi, ma tu vẫn không quên nói.
“Thật sự là ngoài ý muốn.”
Tề Hùng thấy vậy, sắc mặt tái nhợt, không thèm để ý đến hắn, nhưng trong lòng lại tràn đầy tức giận, ngay cả một cái ma tu Nguyên Anh cảnh cũng dám xông vào Đạo Nhất Tông của hắn.
Quay sang nhìn Ngô Thọ, Tề Hùng tự mình hoài nghi.
“Sư đệ, ngươi có cho rằng uy danh của Đạo Nhất Tông ta đã suy yếu, cho nên chó mèo nào cũng dám khiêu tới chiến với Đạo Nhất Tông ta?”
“Cái này…”
“Hay là bình thường, Đạo Nhất Tông ta đối với tà ma yêu thú quá nhân từ, cho nên bọn chúng không sợ Đạo Nhất Tông ta?”