Chương 395: Đây Là Nho Tu?
Tề Hùng hằn học nói, nhưng Ngô Thọ ở bên cạnh không đưa ra câu trả lời nào.
Một bên khác, tại nơi đóng quân của Thần Kiếm Phong và Ngọc Nữ Phong, mấy người Lý Đại Chủy mang tên đệ tử Văn Viện Phong vừa được cứu trở về.
Dù sao cũng bị thương không nhẹ, vẫn cần tĩnh dưỡng mấy ngày.
Vừa mới trở lại nơi đóng quân, xa xa nhìn thấy một tòa linh thành lớn, đệ tử Văn Viện Phong này trợn mắt há hốc mồm.
“Sư huynh, các ngươi đây là…”
Còn tưởng rằng tông môn có mệnh lệnh, bằng không vì sao đệ tử hai phong đồng loạt xuất hiện tại nơi này.
Nhưng đối với việc này, Lý Đại Chủy chỉ hời hợt trả lời một câu.
“À, chúng ta đến đây lịch luyện.”
Lịch luyện?
Nghe thấy lời này, đệ tử Văn Viện Phong kia có chút bối rối, hắn cũng đi ra ngoài lịch luyện không ít lần, nhưng chưa từng thấy qua đệ tử hai phong, mấy vạn người cùng nhau đi lịch luyện.
Các ngươi mẹ nó gọi đây là lịch luyện sao?
Sắc mặt quái dị, chỉ là chưa đợi hắn mở miệng nói gì, đột nhiên, từ trong Linh thành, truyền ra từng đợt chấn động khủng bố.
Trong lúc nhất thời, đệ tử này càng thấy cổ quái, đệ tử hai phong đều ở đây, chẳng lẽ còn có người dám tới tiến công nơi này sao?
Quay đầu nghi hoặc nhìn về phía mấy người Lý Đại Chủy vẻ mặt bình tĩnh, mà mấy người phảng phất không bị dư chấn của trận chiến này ảnh hưởng chút nào.
Một bên không nhanh không chậm đi vào trong Linh thành, một bên tùy ý tán gẫu:
“Hai vợ chồng đại sư huynh lại bắt đầu…”
“Dù sao cũng qua mấy ngày rồi chưa đánh nhau.”
Từ dư chấn của trận chiến có thể đoán được là hai vợ chồng Triệu Chính Bình và Triệu Nhu đang đánh nhau.
Đối với việc này, bọn họ đã sớm không còn xa lạ gì, cũng không có chút kinh ngạc nào.
Trên thực tế đúng là như vậy, lúc này sau sân bếp, Triệu Chính Bình và Triệu Nhu đang đại chiến trên không.
Hoặc là nói Triệu Nhu vẻ mặt tức giận, Triệu Chính Bình thì không hiểu sao.
“Ngươi điên rồi sao?”
Ngăn cản một kiếm của Triệu Nhu, Triệu Chính Bình tức giận, Triệu Nhu thì trợn mắt nói:
“Triệu Chính Bình, hôm nay chính là ngày ta và ngươi đồng quy vu tận.”
“Ta mẹ nó làm cái gì.”
Trong đầu Triệu Chính Bình tràn đầy dấu hỏi, mình có làm cái gì đâu, vừa ngủ dậy, mình chỉ mới nói một câu, nữ nhân này đột nhiên giống như điên xông lên.
Trở lại nửa canh giờ trước, Triệu Chính Bình cùng Triệu Nhu vất vả cày cấy một đêm, cũng không có tinh lực tu luyện, nên ngủ say.
Nhưng trong lúc ngủ, hắn mơ một giấc, hơn nữa còn nói mớ, vừa vặn bị Triệu Nhu nghe được.
“Nhu muội, ha ha ha.”
“Ha ha, Nhu muội.”
Nhìn Triệu Chính Bình nói mớ, ngay từ đầu Triệu Nhu còn tràn đầy vui mừng, chỉ cảm thấy trong lòng Bình ca có mình, ngay cả nằm mơ cũng có thể mơ thấy mình.
Nhẹ nhàng vuốt ve hai má Triệu Chính Bình, trong lúc bất chợt, cũng không biết là mơ thấy cái gì, Triệu Chính Bình đột nhiên bừng tỉnh, trong miệng hô to.
“Nghiệp chướng”
Thấy thế, Triệu Nhu còn mở miệng an ủi, còn Triệu Chính Bình thì ôm Triệu Nhu nói.
“Nhu muội, đúng là dọa chết ta rồi, ta mơ thấy ngươi chết, sau đó còn hóa thân thành lệ quỷ.”
Hả???
Lòng Triệu Nhu vốn tràn đầy vui mừng, nhưng sau khi nghe thấy lời này, trong nháy mắt liền ngây dại, sững sờ nhìn Triệu Chính Bình nói:
“Cho nên vừa nãy ngươi mới mơ thấy ta chết?”
“Đúng vậy, ta thật sự rất buồn.”
Buồn? Nàng âm thầm cắn răng, ngươi mẹ nó vừa nãy còn nói cười vui vẻ cỡ nào.
Trong lòng tràn đầy vui mừng, trong nháy mắt chuyển hóa thành phẫn nộ, không do dự, lấy tính tình Triệu Nhu, đương nhiên là rút kiếm chém luôn tên cẩu nam nhân này.
Mà Triệu Chính Bình thấy thế, cũng vội vàng né tránh, sau đó hai người liền lao vào đại chiến.
Bên trong phòng bếp, ở phía dưới, đám người Từ Kiệt nhìn hai vợ chồng Triệu Chính Bình đang kịch chiến, thuận miệng tán gẫu:
“Lần này là vì cái gì đây?”
“Không biết, đột nhiên lại đánh nhau.”
“Kệ bọn họ đi.”
Lúc trước còn có thể can ngăn một chút, nhưng hiện tại, ha ha, đám người Từ Kiệt tỏ vẻ đã quen rồi.
Đúng lúc này, Lý Đại Chủy mang theo đệ tử Văn Viện Phong kia đi vào.
“Sư huynh.”
“Sao vậy?”
“Vị sư đệ Văn Viện Phong này gặp phải ma tu, bị thương một chút, đoán chừng phải tu dưỡng mấy ngày.”
“Ngươi an bài cho hắn một phòng là được rồi.”
Đây đều là chuyện nhỏ, thấy thế, đệ tử Văn Viện Phong này cũng vội vàng chắp tay hành lễ, cung kính nói với đám đệ tử thân truyền như Từ Kiệt:
“Đa tạ sư huynh.”
Mà Diệp Trường Thanh ở một bên, nhìn đệ tử Văn Viện Phong này, sắc mặt lại có hơi cổ quái.
Ngươi mẹ nó nói đây là đệ tử Văn Viện Phong? Văn Viện Phong không phải Nho tu sao?
Thân hình cao lớn cường tráng này, cao hơn hai thước đó, cánh tay kia chắc to bằng đùi mình chứ? Ngươi xác định đây không phải là đệ tử Long Tượng Phong? Mà là đệ tử Văn Viện Phong?
Không đúng, nói đến Long Tượng Phong, lúc bọn họ còn chưa mở ra Cửu Tạng bí pháp, đám người kia nhìn mới giống Nho tu.
Toàn thân đều là cơ bắp, mặc một kiện áo giáp da thú, khuôn mặt thô kệch, người như vậy ngươi nói là đệ tử Văn Viện Phong?
Diệp Trường Thanh trong nhất thời ngây ngẩn cả người.
Mãi cho đến khi tên đệ tử này rời đi, Diệp Trường Thanh mới mở miệng hỏi Từ Kiệt.
“Đệ tử Văn Viện Phong đều là như vậy hả?”
“Ừ?”
Ngay từ đầu còn chưa phản ứng kịp, nhưng rất nhanh Từ Kiệt đã hiểu được ý tứ của Diệp Trường Thanh, cười nói:
“Ngươi đừng nhìn đám đệ tử Văn Viện Phong này ai nấy đều to con, nhưng đều là nho tu hàng thật giá thật, đọc luận ngữ, đọc xuân thu, am hiểu nhất chính là văn đấu, ai nấy đều miệng lưỡi trơn tru lưu loát.”
Hả???
Nghe Từ Kiệt giới thiệu, Diệp Trường Thanh đột nhiên nghĩ đến một vị lão tổ tông kiếp trước, Khổng tử.
Là lão tổ tông của văn nhân, Khổng phu tử hình như cũng như vậy, đi khắp các nước, giáo hóa thiên hạ.
Theo truyền thuyết dưới trướng có ba ngàn tiểu đệ không đúng, đệ tử, là đệ tử.
Bản thân cũng là khổng vũ hữu lực, lực có thể cửa thông quan khắp cả nước.
Văn Viện Phong trước mắt này có phải hơi chút giống không?
Bởi vì văn nhân thích văn đấu, cho nên nhất định phải để cho đối phương tĩnh tâm nghe ngươi nói chuyện, cho nên…
Cổ quái nhìn Từ Kiệt, Diệp Trường Thanh bĩu môi nói:
“Tam sư huynh cho rằng đây là miệng lưỡi lưu loát?”
“Vậy thì sao? Văn Viện Phong chúng ta chưa từng thua bất kì các cuộc văn đấu nào khắp Đông Châu này, miệng lưỡi lợi có thể nói là lợi hại nhất Đông Châu, lần nào cũng nói cho đối phương á khẩu không phản bác được. ”
“Ngươi chắc chắn là không phản bác được chứ không phải là không dám mở miệng?”
Trong lúc nhất thời, hắn chưa hiểu được ý của Diệp Trường Thanh.
Thần Kiếm Phong nơi này vẫn náo nhiệt như trước, mà phụ cận Viên Sơn, mấy người Giác Tâm cũng mang theo một đám đệ tử Phổ Đà Tự đuổi tới trước một bước.
Đối với việc đến Viên Sơn đóng quân, đệ tử Phổ Đà Tự chẳng những không có chút phản kháng nào, ngược lại còn đua nhau báo danh, cả đám đều hưng phấn cực kỳ.
Thậm chí vì một chỗ trong danh sách, ra tay đánh nhau cũng không có gì là kì lạ.
Phải biết rằng đến đây để trấn thủ cho Đạo Nhất Tông, dựa theo lẽ thường mà nói, chúng đệ tử hẳn phải rất kháng cự mới đúng.
Nhưng ai có thể nghĩ đến, những đệ tử này từng người một chủ động thỉnh cầu được đi.
Thậm chí sau khi bị đám người Giác Tâm cự tuyệt, còn mang vẻ mặt uể oải.
Cuối cùng, những đệ tử được chọn, đều như vừa được tiêm máu gà.
Vừa mới đến Viên Sơn, những đệ tử này đã hưng phấn nói.
“Người của Đạo Nhất Tông khi nào thì đến?”
“Phương trượng đã nói sớm đến, mới có mấy ngày thôi.”
“Ha ha, tốt, lần này nhất định phải uống một ngụm phật nhảy tường, Kim Chung Tráo của tiểu tăng đã đại thành rồi.”
“Đại Thành ngươi nói cái rắm, Cầm Long Thủ của ta đã hóa cảnh rồi, bữa cơm lần này tất có một phần của tiểu tăng.”