Chương 396: Cố Vấn Của Yêu tộc
Một đám đệ tử Phổ Đà tự đều đang tưởng tượng đến cảnh được ăn cơm, vừa nghĩ tới đồ ăn Diệp Trường Thanh làm, nguyên một đám đều không nhịn được chảy nước miếng.
Còn có người lại đang tán thưởng phương trượng anh minh, nếu không phải phương trượng chủ động xin đi giết giặc, nguyện tọa trấn tại Viên sơn cho thượng tông, bọn họ làm gì có cơ hội nhìn thấy Diệp Trường Thanh nhanh chóng như vậy.
Dù thế nào thì mọi người ở Phổ Đà tự cũng đều đang hưng phấn không thôi.
Ngay khi Phổ Đà tự đến Viên sơn, bên trong Viên sơn, Viên Trí Yêu Vương làm cố vấn của Yêu tộc lúc này đang hỏi thăm thủ hạ.
“Người của Đạo Nhất tông đâu?”
“Lấy tốc độ của bọn hắn đoán chừng còn cần hai ngày nữa mới có thể đến.”
“Còn cần hai ngày sao?”
Nghe vậy, Viên Trí nhẹ giọng thở dài nói.
Bên kia Hổ tộc đã động thủ với Lạc Hà tông, hai bên đã thử giao đấu mấy đợt, nhưng mà cũng không ảnh hưởng đến toàn cục.
Có điều dựa theo ước định trước đó cùng với Bá Hổ tộc trưởng, Viên sơn không chỉ cần giúp Hổ tộc hủy diệt Lạc Hà tông mà còn cần giết chết đệ tử của Thần Kiếm phong và Ngọc Nữ phong, cứu đám Bạch Hổ Yêu Vương ra.
Điều này Viên Trí cũng đáp ứng.
Không giống với tên Trí Hổ ngu ngốc kia, tuy nói là Trí Hổ vinh dự trở thành cố vấn của Hổ tộc, nhưng mà Viên Hổ vẫn luôn không để nó vào mắt, cũng có chút thông minh nhưng không nhiều lắm.
Không như nó, sau khi đồng ý với Bá Hổ tộc trưởng, Viên Trí liền bắt đầu thu thập các tình báo liên quan đến Thần Kiếm phong và Ngọc Nữ phong, nhất là mấy người Hồng Tôn.
Nếu dùng lời của nhân tộc để nói, như thế này gọi là bày mưu tính kế mới hành động, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng.
Mà thông qua một phen điều tra, cuối cùng Viên Trí đưa ra được kết luận đó là đám người này là kiểu không có điểm mấu chốt, là đám người dùng thủ đoạn ti tiện.
Đoán chừng Hổ tộc cũng là bị danh tiếng người đứng đầu chính đạo của Đạo Nhất tông mê hoặc lừa, ai có thể nghĩ tới, thân là phong chủ của đệ nhất tông môn Đông Châu, thế mà tâm địa lại bẩn thành cái dạng như vậy.
Giở trò cùng bọn người Hồng Tôn hiển nhiên không phải là một quyết định sáng suốt. Cho nên Viên Trí không chơi những thứ lòe loẹt đó.
Dù sao thì bây giờ Thần Kiếm phong với Ngọc Nữ phong cũng đã cách xa Đạo Nhất tông, coi như thủ đoạn của bọn hắn bẩn hơn thì cũng chỉ là mấy vạn người, Viên sơn của nó nhiều yêu thú như vậy, nhiều Yêu Vương như vậy, trực tiếp quét ngang qua là được.
Điều duy nhất cần phải chú ý đó là vấn đề về thời cơ.
Mà ngay lúc này, Phổ Đà tự đến, rõ ràng cũng là một loại cơ hội.
“Bổn vương phải thừa dịp lúc này đám người Hồng Tôn chân đặt chưa ổn định, hành động một lần giết chết.”
Hắn lạnh giọng nói ra, lập tức đứng dậy đi tìm tộc trưởng Viên tộc là Viên Ma tới.
Tại động phủ của Viên Ma, một đám Yêu Vương của Viên sơn đều đang ở tại chỗ này, số lượng khoảng chừng hơn ba mươi tên, thực lực thế này so với Đạo Nhất tông cũng không yếu hơn bao nhiêu.
Nhìn thấy Viên Trí đến đây, Viên Ma mở miệng hỏi.
“Thế nào?”
“Tất cả đều nằm trong kế hoạch, chỉ cần trước tiên đánh bại Phổ Đà tự, liền có thể làm cho đám người Hồng Tôn bị kẹt.”
“Ừm, có điều hết thảy đều phải cẩn thận, Thủy Tộc cùng Hổ tộc đều bị ăn thiệt thòi lớn trên tay của Hồng Tôn, nhớ lấy không thể quá đắc ý.”
Viên Ma vẫn hết sức cẩn thận, dù sao thì chiến tích của đám người Hồng Tôn vẫn còn bày ra đó.
Bất luận là khi hai tộc đại chiến trước kia, hay là chuyện ở Hổ tộc trước đó đều có bóng dáng của đám Hồng Tôn, hơn nữa đều là cực kì trọng yếu, trực tiếp ảnh hưởng tới toàn bộ cuộc chiến.
Đối với lời nhắc nhở của Viên Ma, Viên Trí lại tràn đầy tự tin nói.
“Một số thủ đoạn nhỏ không ra gì mà thôi, bất luận là Thủy tộc hay là Hổ tộc, trong mắt của ta đều là bọn hắn tự tìm đường chết, tự đưa mình tới cửa.”
“Lần này Viên tộc chúng ta sẽ không phạm phải sai lầm như vậy, một lần liền đánh chết bọn họ.”
Đây cũng là điều Viên Trí tổng kết ra.
Đối mặt với bọn người Hồng Tôn, ngươi không thể đối phó từ từ được, nếu không rất dễ bị bọn họ lừa chết, nhất là cái kiểu tầng tầng lớp lớp thủ đoạn bẩn thỉu kia, làm yêu thú khó lòng phòng bị.
Cho nên, không cho cơ hội, một lần giết chết, đó là ý nghĩ của Viên Trí.
Dù ngươi lại chơi bẩn hơn nữa, nhưng trước thực lực tuyệt đối, lại có thể như thế nào đây.
Mà kế hoạch của Viên Trí cũng rất đơn giản, chính là động thủ với Phổ Đà tự trước tiên, chỉ là một cái Phổ Đà tự, thậm chí còn không cần dốc ra toàn bộ lực lượng cũng không phải là đối thủ của Viên Sơn.
Viên Trí nghĩ đánh bại đám lừa trọc này cũng không phải chuyện gì khó khăn lắm.
Mà một khi Phổ Đà tự bại trận đi trốn, phản ứng đầu tiên của bọn họ là đi đâu?
Nhất định là tụ tập cùng với đám người Hồng Tôn đang ở chỗ gần nhất, đến lúc đó bố trí sớm đã được Viên Trí chuẩn bị rồi tập hợp toàn bộ lực lượng của Viên sơn, một lần hành động quét ngang bọn người Hồng Tôn, một trận chiến định càn khôn.
Hắn sẽ không giống hai tên ngu xuẩn Long Bá Thiên và Bá Hổ, cho Hồng Tôn vô số cơ hội chạy trốn trong chỗ chết.
Thậm chí, Viên Trí ngay cả địa điểm hai bên giáp mặt cũng đã tính toán xong, ngay tại Hoành Đoạn Sơn cốc cách Viên sơn không xa.
Nơi đây là địa điểm mai phục tuyệt hảo, đến lúc đó chỉ cần chặn bọn người Hồng Tôn ở trong sơn cốc, bọn hắn một tên cũng không chạy thoát.
Nghe lời này của Viên Trí, Viên Ma gật nhẹ đầu, rất kỹ lưỡng, cũng không có chỗ sơ suất nào, có thể thực hiện.
Đem toàn bộ kế hoạch đều giao cho Viên Trí phụ trách, đối với nó, Viên Ma rất tín nhiệm, trước giờ Viên Trí cũng chưa từng làm hắn phải thất vọng.
Còn chưa biết Viên sơn đã để ý tới mình, lúc này tại Phổ Đà tự vừa mới chuẩn bị nghỉ ngơi.
Có điều không bao lâu sau, đột nhiên bốn phía truyền đến từng đợt tiếng yêu thú rống đáng sợ, còn có một đạo khí tức kinh khủng nháy mắt ập tới.
Giác Tâm cùng các Thanh giả phát hiện trước tiên, lúc này liền mệnh lệnh đệ tử chuẩn bị nghênh địch.
Chẳng qua lúc mọi người nhìn thấy yêu thú xâm phạm, cả đám đều ngây ngẩn cả người.
“Thế này… số lượng này cũng nhiều quá đi.”
“Đây là Viên sơn thật sự định liều mạng à.”
Không ai nghĩ tới phản ứng của Viên sơn thế mà lại lớn như vậy, chẳng qua bọn họ chỉ tới nơi đây giám thị Viên sơn, thậm chí phạm vi vị trí của Viên sơn cũng chưa tiến vào.
Thế mà đêm hôm những yêu thú của Viên sơn này đã trực tiếp đánh tới cửa, hơn nữa, số lượng này rõ ràng là định đem bọn hắn một mẻ hốt gọn.
Nhìn thấy Viên Trí cùng vô số Yêu Vương cầm đầu, sắc mặt Giác Tâm âm trầm nói.
“Viên sơn ngươi… “
“Bớt nói nhiều, giết.”
Có điều Viên Trí căn bản không thèm để ý, đến liền đánh.
Thấy thế, Giác Tâm bình tĩnh hạ lệnh rút lui, thực lực cách xa như thế khẳng định là không thể đánh.
“Mang theo đệ tử đi, đi tụ hợp cùng đám Hồng Tôn.”
Giác Tâm cùng Thánh cảnh cường giả ở lại ngăn cản yêu thú đông đảo, đồng thời truyền âm cho các Đại trưởng lão, để bọn họ mang theo để tủ rút lui trước.
Nghe vậy những trưởng lão này cũng không do dự, dựa theo mệnh lệnh của Giác Tâm mà chấp hành.
Trong lúc nhất thời, đại chiến bạo phát, tuy đám người Giác Tâm là Thánh giả, nhưng dưới sự vây công của một đám Yêu Vương với yêu thú rất nhanh đã rơi vào thế hạ phong.
May mà đại bộ phận các đệ tử đều an toàn rút lui, cảm giác được các đệ tử hoàn toàn đi xa, bọn người Giác Tâm mới lựa chọn thoát thân.
Sau một hồi dây dưa, đám Giác Tâm mới thành công thoát khỏi chiên cục, cũng không quay đầu lại mà hướng về nơi xa lao đi.
Thấy thế, Viên Trí cùng đám Yêu Vương mới vừa rồi còn một bộ dạng toàn thân sát ý đều ngừng lại, không lựa chọn đuổi theo.
Hết thảy đều tiến hành theo kế hoạch, cho dù là đông đảo đệ tử hay là đám Giác Tâm, phương hướng chạy trốn đều là Hoành Đoạn sơn mạch.
Mà dựa theo kế hoạch của Viên Trí về vị trí hai bên giáp mặt cũng chính là Hoành Đoạn sơn mạch này.
Lúc này phụ cận Hoành Đoạn sơn mạch, Viên Trí cũng đã sớm sắp xếp xong xuôi, chỉ chờ đám Hồng Tôn tiến vào bên trong thì nơi đó sẽ trở thành phần mộ của bọn hắn.
“Hồng Tôn, ngươi hẳn không nghĩ tới, Hoành Đoạn sơn mạch sẽ là nơi ra đi của ngươi.”