Chương 403: Đại Thánh Và Yêu Hoàng
“Tiểu Tề Tử, ngươi làm sao vậy, một cái tông môn thôi mà cũng không giữ được? Còn bị người ta đánh tới tận cửa nhà luôn rồi?”
Lời này vừa nói ra, trên mặt Tề Hùng tràn đầy hắc tuyến, bất đắc dĩ nói.
“Sư thúc, không phải đánh tới cửa nhà, là hôm nay sư điệt muốn tiêu diệt những tên Yêu Vương này của Viên sơn.”
Nghe vậy, lão giả gầy gò nhìn kỹ lại, mới phát hiện Viên Ma cùng những Yêu Vương khác đã hoàn toàn bị trấn áp, bị hạ chỉ là vấn đề thời gian.
Bĩu môi nói.
“Chỉ có như vậy? Ngươi kêu ta ra đây làm gì? Muốn ta chết sớm sao?”
Sự tồn tại của đám lão già gầy gò Đại Thánh này, tứ đại tông môn đều có, bất quá ngày bình thường đều là ở trạng thái ngủ say, cố gắng hết sức để tránh mất đi thọ nguyên.
Vì vậy trừ khi không phải vạn bất đắc dĩ, sẽ không đi kinh động đến bọn hắn.
Dù sao đối với họ mà nói, mỗi lần thức tỉnh thì chính là đang tiêu tốn thọ nguyên không còn nhiều.
“Mời sư thúc ngăn Yêu Hoàng của Viên sơn lại.”
Tề Hùng cũng không nói nhảm, trực tiếp nói ra mục đích của mình, lão giả nghe vậy cũng không có đáp lời, ngược lại là quay đầu nhìn về phương xa, cười lạnh nói.
“Đến cũng nhanh quá nhỉ.”
Không lâu sau, ba đạo thân ảnh xuất hiện bên ngoài đại trận phòng hộ của Đạo Nhất tông.
Giống như lão già này, quanh thân bị bao quanh bởi tử khí, như thể sắp không còn sống được bao lâu nữa.
Ba nhân vật này chính là ba vị lão tổ của Viên Sơn, là sự tồn tại Yêu Hoàng cảnh có thể sánh với Đại Thánh của Nhân tộc.
Viên Ma đại khái cũng biết, nếu không thoát khỏi trận chiến này, Viên sơn sẽ bị diệt vong, cho nên lập tức đánh thức cả ba vị lão tổ.
Nhìn thấy ba vị lão tổ đi tới, Viên Ma lập tức kêu lên.
“Lão tổ, cứu ta.”
Nghe vậy, ba vị lão tổ liếc nhìn Viên Ma, một tên Yêu Hoàng trong số đó lạnh giọng nói.
“Ngu hay sao lại tự mình chạy đến Đạo Nhất tông tìm đường chết.”
Cái này xem như là đang tìm đường chết nha, với chút người này của ngươi còn muốn đến công đánh Đạo Nhất tông nhà người ta sao?
Về phương diện này, Viên Ma đau khổ không nói nên lời, hắn vốn không muốn tới đây, nhưng bây giờ nói những chuyện này thì đã quá muộn rồi.
Mặt khác, hai vị Yêu Hoàng lão tổ cũng biết điểm này, cho nên cũng không nhiều lời, chỉ dùng ánh mắt nghiêm nghị nhìn về phía lão giả một cái, nói.
“Dư Mạt, chuyện này chúng ta thương lượng được không? Muốn giá nào cũng đều có thể nói.”
Dưới loại tình huống này muốn cứu bọn Viên Ma ra, dù cho là ba vị Yêu Hoàng lão tổ cũng không nắm chắc phần thắng, cho nên nếu là có thể thương lượng thì vẫn là lựa chọn tốt nhất.
Chỉ tiếc là Dư Mạt không chút do dự trực tiếp lắc đầu cự tuyệt nói.
“Ngươi cảm thấy thế nào? Con vịt được luộc chín thế này còn có thể buông ra sao?”
“Vậy thì tới.”
Đối mặt với câu trả lời của Dư Mạt, ba vị lão tổ Yêu Hoàng dường như cũng tỏ ra không có gì ngạc nhiên, suy đi tính lại nếu đổi lại là Viên Sơn bọn họ có được cơ hội này cũng sẽ không dễ dàng thả người đi.
Bằng cách này, chỉ còn một trận chiến, một trận chiến đặt cược toàn bộ sự tồn vong của Viên sơn.
Nếu có thể cứu được đám Viên Ma, vậy thì Viên Sơn còn có thể cứu, còn nếu không cứu được, thì cho dù Viên Sơn còn có ba vị lão tổ bọn họ cũng không làm nên chuyện gì.
Dù sao bọn họ không có khả năng xử lý chuyện vặt vãnh của Viên Sơn, nếu không ngủ say để bảo toàn thọ nguyên thì bọn họ cũng không sống được bao lâu.
Dứt lời, ba vị Yêu Hoàng lão tộc cùng nhau tấn công, công kích trận pháp phòng vệ của Đạo Nhất tông.
Cùng lúc đó, bên cạnh Dư Mạt, không gian trở nên vặn vẹo, hai lão giả mặc áo bào đen từ trong đó bước ra.
Cả hai người đều là cường giả thuộc thế hệ với Dư Mạt, tu vi Đại Thánh cảnh, Thái Thượng Trưởng Lão của Đạo Nhất tông.
Không chút do dự, sau khi xuất hiện thì lập tức tấn công ba vị Yêu Hoàng.
Hậu quả của trận chiến giữa cấp Đại Thánh và Yêu Hoàng càng khủng bố hơn, vì vậy ba người Dư Mạt cũng cố ý khống chế chiến trường ra bên ngoài trận pháp bảo vệ.
Có đại trận pháp phòng vệ, chí ít có thể ngăn cản hậu quả từ trận chiến của bọn họ ảnh hưởng đến đông đảo đệ tử ở bên trong trận pháp.
Ở một bên khác, Tề Hùng thấy ba vị Thái Thượng Trưởng Lão đã xuất thủ, cũng không chần chừ nữa mà ra sức tấn công Viên Ma.
Một khi đạt đến cảnh giới Đại Thánh và Yêu Hoàng, muốn chém giết lẫn nhau là điều rất khó có thể xảy ra.
Cho nên, ba vị Thái Thượng Trưởng Lão cũng chỉ có thể ngăn cản bọn hắn lại, nếu muốn giết chết bọn hắn không chỉ cần có thời gian mà còn cần phải trả một cái giá rất đắt.
Mà mục tiêu của Tề Hùng không phải giết chết lão tổ Yêu Hoàng của Viên Sơn, mà mục tiêu từ đầu đến cuối của Tề Hùng chính là Yêu Vương như Viên Ma.
Chỉ cần đè chết bọn hắn, cho dù còn có ba vị lão tổ Yêu Hoàng ở Viên Sơn cũng chẳng khác nào phá bỏ căn cơ của bọn hắn, căn bản không có chỗ cho bọn hắn đứng lên.
Dù sao thì ba vị lão tổ Yêu Hoàng cũng không có nhiều thời gian như vậy để đi bồi dưỡng thế hệ trẻ trong tộc trở thành Yêu Vương.
Trận chiến ngày càng trở nên khốc liệt, đặc biệt là ở chỗ bọn người Tề Hùng.
Mọi người đều không quan tâm đến đại giới, thậm chí còn thi triển cả bí pháp.
Đối mặt với đám người Tề Hùng quyết tâm diệt cỏ tận gốc, mặc dù đám Viên Ma cật lực chống lại nhưng cuối cùng vẫn không địch lại.
Trận đại chiến ở Đạo Nhất tông kéo dài trong nhiều ngày, cuối cùng, một số Yêu Vương bao gồm Viên Ma, Viên Trí bị thương nặng và bị bắt sống, trong khi những con Yêu Vương còn lại đều bị giết sạch.
Thấy đại thế đã xong, ba vị lão tổ Yêu Hoàng của Viên tộc cũng không tiếp tục dây dưa nữa.
Tiếp tục chiến đấu cũng không còn ý nghĩa gì, bọn Viên Ma cũng không cứu nổi, kết cục Viên sơn bị hủy diệt cũng đã được định.
Chỉ là trước khi rời đi, ba lão tổ Yêu Hoàng lạnh lùng nói.
“Dư Mạt, được lắm, Đạo Nhất tông ngươi được lắm, sự việc phát sinh lần này ta sẽ nhớ kỹ, mặc dù diệt không hết Đạo Nhất tông các ngươi, nhưng chỉ cần còn sống, nhất định sẽ khiến toàn bộ Đạo Nhất tông ngươi phải trả giá đắt.”
Nói xong, ba vị lão tổ Yêu Hoàng trốn vào hư không, lựa chọn thoát đi.
Thấy vậy, ba người Dư Mạt cũng không gắt gao truy kích, đuổi theo chưa chắc đã bắt được bọn họ.
Đối mặt với ba người Dư Mạt, đám người Tề Hùng cung kính hành lễ.
“Bái kiến ba vị sư thúc.”
“Bái kiến Thái Thượng Trưởng Lão.”
Sư tôn của đám người Tề Hùng chính là đại sư huynh của đám người Dư Mạt, cho nên ba người họ cũng coi như là sư thúc của đám người Tề Hùng.
Đương nhiên, ba người bọn họ cũng có đệ tử, tỷ như một vị trong nhóm Thái Thượng Trưởng Lão tên Nguyên Thương, cũng là sư tôn của Phong Chủ Văn Viện Phong.
Liếc nhìn Vượn Yêu và đám Yêu Vương bị giam cầm, Dư Mạt nở nụ cười vỗ vai Tề Hùng nói.
“Tiểu tử ngươi làm rất tốt, có thể lôi kéo những thứ ngu xuẩn này chạy về tông môn cũng không tồi, ha ha.”
Đối mặt với lời khen của Dư Mạt, trên mặt Tề Hùng xuất hiện một biểu cảm kỳ lạ, hắn mẹ nó cái gì cũng không làm mà, là những con Yêu Vương này tự mình xông vào.
Chỉ là còn không đợi Tề Hùng mở miệng, Viên Ma bị trọng thương đã gầm nhẹ nói.
“Hừ, nếu như không phải trúng kế của bọn Hồng Tôn, bổn vương sao có thể thành ra như vậy.”
“Tiểu Hồng Tử?”
Nghe nói tới Hồng Tôn, Dư Mạt đã rất ngạc nhiên, chuyện của Hồng Tôn là sao?
Nhìn quanh cũng không tìm thấy bóng dáng của Hồng Tôn, đúng lúc này Hiển Ảnh trận của Tề Hùng sáng lên.
Sau khi kết nối, là Hồng Tôn.
Một gương mặt điếm thúi mang theo nụ cười vui vẻ xuất hiện trên màn sáng trận pháp, nhìn thấy Tề Hùng liền cười nói.
“Ha ha , thế nào rồi đại sư huynh, bất ngờ mà ta mang đến cho ngươi có thích không.”
“Bất ngờ? Bất ngờ gì cơ?”
“Sao vậy, chưa nhận được sao?”
“Chờ một chút, ngươi đừng nói với ta là đám Vượn Yêu?”
“Là bọn họ.”
“mẹ nó, là ngươi đưa bọn họ tới tông môn sao?”
“Đúng.”
Ngay từ đầu còn chưa có lấy lại tinh thần, phải đến khi Hồng Tôn gật đầu xác nhận, Tề Hùng mới trợn mắt giận dữ nói.
“Ngươi mẹ nó muốn làm gì vậy? A, ngươi đến cùng muốn làm gì? Đưa Yêu Vương tới tông môn là có ý gì?
“Làm sao vậy, sư huynh không giải quyết được sao?”
“Cái này mẹ nó hành động mà không nói trước sao?”