Chương 404: Mùi Gì Thế?
Náo loạn nửa ngày, hoá ra là do tên tiểu tử ngươi đưa Yêu Vương đến tông môn sao?
Mí mắt Tề Hùng giật giật, mặc dù kết quả cuộc chiến này cực tốt, chẳng khác gì dùng một trận đánh diệt sạch toàn bộ Viên sơn vậy.
Nhưng nghĩ đến đám Viên Ma bọn họ là do Hồng Tôn đưa tới, Tề Hùng vẫn vô cùng tức giận.
Thấy Tề Hùng sắp mất bình tĩnh, Hồng Tôn quyết định lập tức ngắt kết nối trận pháp cho an lành.
“Đại sư huynh, ta còn có việc, đi trước đây.”
“Chờ một chút, ngươi…”
Thấy vậy, Tề Hùng vội vàng nói, nhưng Hồng Tôn lại coi như không thấy cứ vậy mà ngắt trận pháp.
Khóe miệng giật giật, nhìn màn sáng trận pháp biến mất, Dư Mạt đứng bên cạnh cười lớn.
“Tiểu Tề Tử, ngươi vẫn giống như trước nhỉ, không cách nào có thể quản được được Tiểu Hồng Tử nhỉ.”
Nghe vậy, Tề Hùng im lặng nói.
“Sư thúc, sao lại nói như vậy, tốt xấu gì thì ta cũng là Tông Chủ.”
“Tông Chủ làm sao?”
“Không sao, không có gì.”
Đối mặt với Dư Mạt, Tề Hùng khổ sở lắc đầu, nhưng vào lúc này, một gã Chấp Sự bước nhanh đến, nói với vẻ mặt nghiêm túc.
“Tông Chủ, doanh trại gần biển đã xảy ra chuyện rồi.”
“Chuyện gì vậy?”
“Lâm Phong Xhủ truyền tin tới nói, Thủy tộc không biết vì sao lại đi công kích đại trận gần biển.”
Nghe vậy, Tề Hùng cau mày, Thủy tộc không thành thật nữa rồi, nghĩ lại thì bọn hắn nhất định là đã liên lạc với Viên sơn từ lâu rồi.
“Biết rồi.”
Cũng không cần quá lo lắng, có đại trận gần biển ở đó có thể ngăn cản một lúc, nhưng phòng ngừa vạn nhất, Tề Hùng vẫn phái đệ tử hai phong đến gần biển doanh trại trợ giúp.
Vừa giải quyết xong vấn đề gần biển doanh trại, Tề Hùng lại ý thức được tình cảnh hiện tại của đám người Hồng Tôn rất nguy hiểm.
Dù sao Viên Ma và Yêu Vương mặc dù chết hoặc bị bắt nhưng ba vị Yêu Hoàng lão tổ vẫn còn đó.
Bọn họ tự biết vô lực hồi thiên, nhưng chắc chắn sẽ tìm cách trả thù Đạo Nhất tông điên cuồng.
Bọn họ không thể tiến vào gần biển doanh trại, nhưng bọn người Hồng Tôn hiện hiện đang ở bên ngoài, mà vừa hay cách Viên sơn không xa, rất có thể sẽ bị trả thù.
Đối mặt với ba vị Yêu Hoàng, mấy người Hồng Tôn cho dù có liên thủ cũng khó có thể chống đỡ.
Càng nghĩ càng lo, cho nên chỉ có thể đem ánh mắt nhìn về phía ba người Dư Mạt.
“Sư thúc…”
“Dừng, dừng lại, tiểu tử ngươi lại muốn làm gì?”
“Đây không phải là do đám người Hồng Tôn còn ở bên ngoài sao, sư điệt lo lắng ba cái lão bất tử của Viên Sơn kia đi báo thù, cho nên …”
“Tiểu Tề Tử, ngươi thật đúng là hiếu thuận ha, sư thúc này chỉ còn rất ít thọ nguyên, ngươi quả thực là muốn khiến ta phải tiêu soàn soạt sạch sẽ mới vừa lòng ngươi phải không?”
Dư Mạt cười đùa, nghe vậy, Tề Hùng cũng tỏ ra khó xử.
Đương nhiên hắn hy vọng ba người Dư Mạt có thể sống lâu hơn, càng không muốn để ba người họ lãng phí cuộc sống của mình một cách vô ích.
Nhưng hiện tại, an nguy của bọn Hồng Tôn quả thực là có chút phiền phức.
Nhìn thấy bộ dạng đắn đo của Tề Hùng, Dư Mạt cũng ngừng trêu chọc hắn, cười lớn.
“Ha ha, tiểu tử ngươi vẫn như giống như trước đây, đùa ngươi chút thôi, Tiểu Hồng Tử cứ giao cho ba lão gia tử chúng ta là được rồi, yên tâm đi.”
“Nhưng mà sư thúc, các ngươi …”
“Được rồi, chúng ta đã sống đến từng này tuổi rồi, chỉ cần các ngươi cần, thọ nguyên còn lại đều dành cho tiểu bối các ngươi, lão gia tử chúng ta cũng không có gì oán hận.”
Dư Mạt có thể thấy rất rõ ràng việc những nhân vật có cấp độ giống như bọn họ đây, kỳ thực đã sớm không còn tồn tại thứ gì gọi là nhân sinh.
Để bảo tồn thọ nguyên của mình vẫn luôn rơi vào trạng thái giấc ngủ sâu, chỉ khi hậu bối của tông môn cần mới có thể thức tỉnh.
Nói thẳng ra, những lão gia hoả như bọn họ đây chính là công cụ của tông môn.
Vậy nên, cho dù là tình huống như thế nào, chỉ cần hậu bối trong tông môn cần, Dư Mạt nguyện ý đem chút sức lực cuối cùng dành cho bọn họ.
Nghe có vẻ bi thương, nhưng đây chính là điều mà một tổng môn phải trải qua để phát triển.
Bọn Dư Mạt khi còn trẻ cũng vậy.
Những lão tổ tông đó cũng sẽ cống hiến ít thọ nguyên còn lại của mình cho hậu bối của tông môn.
Nhìn Dư Mạt đang cao giọng cười to, Tề Hùng chắp tay thi lễ một cái.
“Vậy làm phiền sư thúc rồi.”
“Tiểu tử này, khó trách đại sư huynh lại nói ngươi là đầu gỗ.”
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tề Hùng, Dư Mạt cười mắng, sau đó cùng hai vị Thái Thượng Trưởng Lão còn lại rời đi, đi thẳng đến chỗ của đám người Hồng Tôn.
Sau khi giải quyết vấn đề an toàn của bọn Hồng Tôn, sẽ là vấn đề về Vượn Yêu và doanh trại gần biển.
Viên Ma bọn họ thì dễ rồi, những kẻ bị bắt sống thì cứ nhốt lại là được, những kẻ đã chết thì giao cho Bách Thảo phong cùng Vạn Bảo phong, có thể luyện đan thì luyện đan, không thì dùng để luyện khí.
Về phần dãy núi Hoành Đoạn, sau khi trải qua một trận đại chiến, chúng đệ tử tạm thời ở chỗ này tu dưỡng.
Tuy nói là nghiêng về một bên chiến cục, nhưng chắc chắn không thể tránh khỏi bị thương.
Dù sao nếu không vội, mọi người chỉ cần dừng lại nghỉ ngơi một lát là được.
Ngay sau khi cắt đứt trận pháp, nghe được Tề Hùng giận mắng, Thạch Tùng đứng ở bên tỏ ra nghi ngờ nói.
“Ngươi không nói cho đại sư huynh biết sao?”
“Ta nói rồi mà.”
“Vậy tại sao hắn lại phản ứng mạnh như vậy?”