Chương 405: Ngươi Ăn Không Vô Sao? Lão Phu Giúp Ngươi

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,289 lượt đọc

Chương 405: Ngươi Ăn Không Vô Sao? Lão Phu Giúp Ngươi

“Ai biết.”

“Ngươi nói sao?”

“Ta nói sẽ tặng cho đại sư huynh một cái bất ngờ.”

“Ngươi …”

Cái này mẹ nó gọi nói cho người ta biết rồi hả? Nhìn thấy Hồng Tôn còn mang dáng vẻ một mặt ủy khuất, Thạch Tùng bó tay rồi.

“Ta cảm thấy đại sư huynh sớm muộn gì cũng bị ngươi làm cho tức chết.”

“Làm sao có thể? Làm sư huynh đệ của nhau nhiều năm như vậy, đại sư huynh hẳn là đã quá quen thuộc rồi.”

“Ồ, quen thuộc sao?”

Đang nói chuyện, đột nhiên truyền đến tiếng ăn cơm, Hồng Tôn đã nhay tay nhảy dựng lên.

“Cơm, cơm.”

Hắn tuyệt nhiên không hề lo lắng về tình hình hiện tại của tông môn, hoặc ràn đầy sự tự tin.

Một mặt hưng phấn xông thẳng vào nhà bếp, đang định xếp hàng ăn tối thì đột nhiên không gian trong sân trở nên vặn vẹo. Sau đó, ba người bóng người Dư Mạt xuất hiện trong sân.

Nhìn thấy ba người bọn họ, Hồng Tôn sững sờ tại chỗ, trợn to hai mắt.

“Sư thúc, các ngươi sao lại chạy tới đây?”

Chết tiệt, tại sao đám người Tử Sư thúc lại chạy đến đây chứ?

Thấy vậy, Dư Mạt tức giận nói.

“Ta tới xem ngươi chết hay chưa.”

“Sư thúc nói gì kỳ cục vậy? Ngươi chết ta cũng sẽ……”

“Hả?”

Phi, sư điệt đang tính nói là sư thúc sao lại đột nhiên tỉnh lại chi, thọ nguyên của ngươi …”

“Yên tâm, ít nhất đánh ngươi hai ba lần là đủ rồi.”

“Đúng rồi, lần này đám Viên Ma tuy rằng bị diệt, nhưng ba cái kia lão gia hỏa của Viên tộc vẫn còn đó, các ngươi ở bên ngoài sẽ gặp nguy hiểm, tốt nhất là mau chóng trở về tông môn, ba người chúng ta là…”

Đang nói, Bách Hoa tiên tử lúc này vừa hay bưng một món xào thơm ngonn đi ra, trong viện nhất thời tràn ngập mùi thơm.

Mà giọng nói của Dư Mạt cũng đột ngột dừng lại, Hồng Tôn thấy vậy theo bản năng tiến lên, cười nói.

Sư thúc, nơi này không phải chỗ nói chuyện, nếu không chúng ta …”

Chỉ tiếc là lời còn chưa dứt, đã bị Dư Mạt một bàn tay đẩy sang một bên.

“Ra chỗ khác chơi.”

Hai mắt nhìn chằm chằm khay thức ăn trên tay Bách Hoa tiên tử hít sâu một hơi.

“Thơm quá.”

Không chỉ có mình hắn mà cả Nguyên Thương Hiện cùng một vị khác Thái Thượng Trưởng Lão mang thân hình mập mạp tên Vương Mãn cũng tỏ ra rất ngạc nhiên.

Ba lão gia hỏa lập tức chạy tới khay đồ ăn trước mặt, quan sát tỉ mỉ miếng thịt luộc trước mắt.

“Tiểu Hồng Tử.”

Dư Mạt gọi một tiếng, Hồng Tôn miễn cưỡng bước tới.

“Sư thúc, làm sao thế?”

“Đây là… “

“À, sắp đến giờ ăn cơm của chúng đệ tử thôi, vừa rồi sư thúc muốn nói cái gì? Hay là chúng ta ở chỗ khác nói đi?”

“Vậy cũng lấy cho ta một bát đi.”

Hồng Tôn đã tìm đủ mọi cách để đuổi đám người Dư Mạt đi, nhưng thật không may, lão gia hỏa căn bản không nghe ra Hồng Tôn đang nói cái gì.

Về phần Bách Hoa tiên tử đang bưng khay đồ ăn, lúc này cũng sững sờ nhìn về phía ba người Dư Mạt, một lúc lâu mới có thể hoàn hồn lại, vui mừng kêu lên.

“Sư thúc.”

“À, Tiểu Bách Hoa…”

Nghe vậy, ba người Dư Mạt cười đáp lại, trong mắt tràn đầy yêu thương.

“Đã nhiều năm không gặp, tiểu Bách Hoa của chúng ta lại xinh đẹp hơn rồi.”

Dư Mạt cười nói, nghe vậy, Bách Hoa tiên tử lại lộ ra vẻ thẹn thùng hiếm thấy.

Đúng rồi, những món này là?”

Sau khi hàn huyên vài câu, Dư Mạt mở miệng hỏi, Hồng Tôn muốn chen mỏ vào nhưng bị Dư Mạt cắt ngang.

“Hỏi ngươi sao?”

“Sư thúc, ta… .”

“Câm miệng.”

Ngày thường Hồng Tôn là người vô pháp vô thiên, giờ phút này khi đứng trước mặt ba người Dư Mạt, lại là bộ dáng thở mạnh cũng không dám.

Ba người đều hỏi thăm Bách Hoa, mà Bách Hoa tiên tử cũng không có ý muốn che giấu cái gì, chỉ đỏ bừng mặt nói.

“Cái này… Đây là bữa ăn do đạo lữ của ta làm.”

Hả? ? ?

Nghe vậy, ba người Dư Mạt sững sờ, sau đó đều hướng ánh8 mắt không thể tin nhìn về phía Bách Hoa tiên tử.

“Đạo lữ của ngươi? Tiểu Bách Hoa tìm được đạo lữ rồi sao? Là ai? Mau gọi ra cho lão phu xem.”

“Hoa a di, còn có một món nữa.”

Lúc này, Diệp Trường Thanh từ trong phòng bếp mở miệng nói, sắc mặt Bách Hoa tiên tử càng thêm hồng nhuận.

Mà nguyên một đám ba người Dư Mạt lại trợn tròn mắt, Hoa di? Điều đó có nghĩa là gì?

Mãi cho đến khi Diệp Trường Thanh đợi hồi lâu cũng không nhận được phản hồi của Bách Hoa tiên tử mới đi ra khỏi bếp, lúc này nhìn đến ba người Dư Mạt.

Ba người bọn họ cũng nhìn Diệp Trường Thanh.

“Tu vi Tử Phủ cảnh, còn trẻ tuổi như vậy, Tiểu Bách Hoa, ngươi… .”

Vốn cho rằng đạo lữ của Bách Hoa tiên tử là một vị cường giả Thánh cảnh nào đó, ai biết lại là một tên đệ tử trẻ tuổi chứ, đây là thế nào? Trâu gà gặp cỏ non sao?

Có chút không tin nổi, Bách Hoa tiên tử thế mà lại lựa chọn một tên tiểu tử mao đầu làm đạo lữ.

Phải biết thời điểm trước kia có rất nhiều thanh niên trẻ tuổi tài năng xuất thế theo đuổi nàng, thế nhưng hết lần này tới lần khác, ngay cả một người cũng không được nàng không coi trọng.

Giờ già rồi mới chơi hoa à?

Bách Hoa tiên tử tuy rằng tu vi không tính là già, nhưng nhìn tất cả cường giả Thánh cảnh của Nhân tộc ở Đông Châu, Bách Hoa tiên tử tuyệt đối được xem là nhỏ tuổi nhất trong số đó.

Hơn nữa thọ nguyên còn rất dài, sống thêm mấy ngàn năm cũng không thành vấn đề.

Nhưng điều này vẫn không thể bù đắp khoảng cách tuổi tác giữa hai người.

“Phu quân, ngươi lại đây đi, ta giới thiệu sư thúc cho ngươi.”

“Sư thúc?”

Nghi ngờ đi về phía ba người Dư Mạt, dưới sự giới thiệu của Bách Hoa tiên nữ, Diệp Trường Thanh cũng biết được thân phận của ba người.

Thái Thượng Trưởng Lão của Đạo Nhất tông, hiện tại là người có bối phận cao nhất trong tông môn.

Sau khi chắp tay hành lễ một cái, Diệp Trường Thanh không biết xưng hô như thế nào cho nên chỉ có thể hô một tiếng.

“Bái kiến ba vị lão tổ.”

Nhìn Diệp Trường Thanh trước mặt, ba người sau khi ngây người, người này người nấy mang thần sắc kỳ quái gật nhẹ đầu.

“Tiểu tử ngươi… Rất không tệ.”

Tuổi còn trẻ mà đã tóm được Tiểu Bách Hoa, theo phương diện nào đó thì Diệp Trường Thanh cũng có thể được coi là nhân vật có tiếng tăm.

Sau một thời gian ngắn làm quen, ba người Dư Mạt nóng lòng muốn ăn cơm.

Sau khi biết những món ăn này là do Diệp Trường Thanh làm, ba người hiển nhiên càng hăng hái hơn.

Sau đó, rất nhiều đệ tử chen chúc tiến vào trong sân.

Chỉ là Triệu Chính Bình, Từ Kiệt cùng đám đệ tử thân truyền, ngay khi vừa tiến vào trong viện đã trở nên ngây dại.

“Mẹ kiếp…”

“Mẹ kiếp…”

Nguyên một đám mang vẻ mặt như gặp quỷ, thân là đệ tử thân truyền, bọn họ tất nhiên là biết ba người Dư Mạt, cho dù chưa từng được tiếp xúc, nhưng bọn họ cũng đã từng nhìn thấy qua bức ảnh.

Vì vậy, lúc này nhìn thấy người thật giá thật, người nào người nấy trợn mắt há mồm.

Mẹ nó lão tổ tại sao lại ở đây? Không phải vẫn luôn một mực ngủ say sao? Vì sao hiện tại người nào người nấy tay bưng một cái bát lớn, ở nơi này ăn như hổ đói chứ.

Phản ứng của đám người Triệu Chính Bình cực lớn, nhưng những đệ tử khác thì lại không nhận ra thân phận của ba người họ, cho nên cũng không có để ý.

Tuy nhiên, khi thân phận của ba người Dư Mạt bị truyền ra, rất nhiều đệ tử trong viện đều không tụ chủ nhìn về phía ba người họ, co dù là lúc ăn cơm cũng như vậy.

Chỉ là giờ phút này, sự chú ý của ba người Dư Mạt đều dồn vào món ăn ngon trước mắt, đối mặt với ánh mắt nhìn chăm chú của các đệ tử, bọn họ cũng không thèm để ý chút nào.

“Mẹ kiếp, Nguyên lão đầu, ngươi mau nếm thử miếng thịt này đi, trơn mềm tê cay, ăn ngon quá.”

“Ta mẹ nó mới mấy miếng đã ăn xong, làm sao, ngươi không thích khẩu vị này sao? Ta có thể giúp ngươi.”

“Lăn ra chỗ khác chơi.”

“Vương Mãn, ta nhớ rõ ngươi hình như không ăn thịt mà?”

“Cút.”

Nguyên Thương là người ăn nhanh nhất, lúc này đang tìm cách để lừa kiếm được chút đồ ăn, nhưng đáng tiếc, Dư Mạt và Vương Mãn hoàn toàn không cho hắn cơ hội.

Thấy vậy, ánh mắt của Nguyên Thương lại nhìn về phía đám người Hồng Tôn, cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của Nguyên Thương, Hồng Tôn cau mày, nhanh chóng nói với mọi người.

“Mau ăn đi, ăn chậm là hết phần đấy.”

Vừa nói, Hồng Tôn cũng không quan tâm chuyện gì xảy ra, trực tiếp bưng bát lên bắt đầu đổ vào trong miệng, thật sự là đổ vào chứ không nhai.

“Ngươi bị làm sao vậy?”

Thanh Thạch ở một bên không nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nhìn Hồng Tôn với vẻ mặt khó hiểu, cái lão tửy quỷ này bị sao vậy?

Tuy nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, một lực lượng pháp tắc trực tiếp bao trùm Thanh Thạch, và sự ép buộc không thể giải thích được khiến hắn không thể di chuyển.

“Đây là …”

Trước khi hắn kịp phản ứng, Nguyên Thương đã đi tới trước mặt Thanh Thạch, cười hì hì nhìn về phía Thanh Thạch nói.

“Lão phu thấy ngươi không thích đồ ăn này, đổ đi thì thật là lãng phí, thế này đi, lão phu giúp ngươi ăn.”

“Ta…”

Hắn vừa định mở miệng, một cỗ lực lượng pháp tắc khác lại giáng xuống, khiến Thanh Thạch không thể mở miệng.

“Ô ô ô ô…”

Hắn chỉ có thể ở chỗ đó ô ô thật lâu, mà Nguyên Thương lúc này đã rất tự nhiên giành lấy cái bát, nở nụ cười nói.

“Không cần cám ơn, thân là lão tổ, đây đều là thứ mà lão phu phải làm.”

Ô ô ô ô…”

“Ồ, lão phu đã nói rồi, không cần cảm tạ.”

“Ô ô ô ô…”

“Biết rồi, biết rồi, lão phu sẽ ăn hết mà, sẽ không lãng phí.”

Miệng bị bịt kín, nhưng còn không hiểu sao hai người lại trò chuyện rôm rả, Nguyên Thương vẻ mặt đắc ý mà ăn, còn Thanh Thạch thì hốc mắt đỏ hoe, trong lòng điên cuồng gào thét.

“Cái kia mẹ nó là cơm của lão tử mà. Ý của ngươi là, Đại Thánh lợi hại, lão tổ lợi hại, là lão tổ thì đương nhiên có thể cướp đoạt bát cơm của người khác à?”

Chỉ là sự giãy dụa của Thanh Thạch ở trước mặt Nguyên Thương là vô ích.

Tu sĩ càng đi về phía sau, độ khó đột phá càng cao, sự chênh lệch cảnh giới cũng càng lớn.

Đó là lý do tại sao, rõ ràng đám người Hồng Tôn có rất nhiều Thánh giả như vậy, cộng với bọn người Giác Tâm, đều nhiều đến hai chữ số.

Nhưng vẫn khiến Tề Hùng cảm thấy lo lắng.

Nhìn thì có vẻ số lượng khá lớn, nhưng một khi gặp được Đại Thánh, bọn họ vẫn không có sức phản kháng.

Giống như việc khi đối mặt với sự chi viện của Viên Ma, Tề Hùng không ngần ngại đánh thức bọn người sư thúc tỉnh lại.

Chỉ có Đại Thánh mới có thể chống lại Đại Thánh, muốn dùng Thánh giả để đối phó Đại Thánh, cũng không phải là không thể, nhưng phải cần có chiến thuật quần chúng.

Dùng Thánh cảnh chống lại Đại Thánh, ít nhất phải chuẩn bị hy sinh hơn mười tính mạng của cường giả Thánh cảnh, nếu không tuyệt đối không có khả năng thành công.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right