Chương 406: Người Giám Hộ
Nhìn thấy Nguyên Thương bưng bát cơm của mình ăn như gió, Thanh Thạch thực sự đã khóc.
Mẹ nó, sao lại ức hiếp người ta như vậy chứ, lão phu dù sao cũng đã là người mấy ngàn tuổi rồi, ngươi còn tới cướp đồ ăn của ta à?
Nhưng Thanh Thạch bọn họ thực sự chỉ là tiểu bối khi đứng ở trước mặt Nguyên Thương, mấy ngàn tuổi thì sao, muốn đoạt cơm của ngươi đấy thì sao, muốn quản à?
Một bên khác, hai người Dư Mạt và Vương Mãn nhìn thao tác của Nguyên Thương, sau một lúc sửng sốt, nhanh chóng ăn sạch cơm trong bát, sau đó mỉm cười đứng dậy, cũng đi về phía đám người Hồng Tôn.
Thấy vậy, Thạch Tùng, Trương Thiên Trận đều giật mình, sau đó học theo động tác của Hồng Tôn và điên cuồng đổ thức ăn vào miệng.
Nhưng không phải tốc độ ăn cơm của người nào cũng đều nhanh như vậy, nhìn thấy Dư Mạt càng ngày càng gần, Trương Thiên Trận còn thừa lại hơn phân nửa bát, lúc này tỏ ra cực kỳ vội vàng.
Không kịp nghĩ nhiều, lúc này… Uống, phi.
Vừa uống một ngụm đã nôn vào trong bát của mình.
Sau đó ngẩng đầu lên nhìn Dư Mạt, chiêu này khiến Dư Mạt hạn hán lời luôn.
Nhìn bát cơm trong tay Trương Thiên Trận, vẻ mặt của Dư Mạt tràn đầy sự ghê tởm, thứ chết tiệt này còn có thể ăn được sao? Hẳn là không thể rồi.
Nhìn ra bộ dạng ghét bỏ của Dư Mạt, Trương Thiên Trận cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục ăn ngon miệng.
Về phần Vương Mãn và Thạch Tùng ở bên này, Vương Mãn có tính tình ôn hòa nhất, trên khuôn mặt mũm mĩm nở nụ cười hiền lành, không có vừa lên đến thì đã động thủ, mà chỉ là vừa cười vừa nói.
“Thạch Tùng à, ngươi thấy đấy, trước kia sư thúc đối với ngươi không tệ mà.”
“Ô ô ô ô…”
“Hiện tại sư thúc không còn sống được bao lâu nữa, cho nên có phải giờ đến lượt ngươi tận tâm tận hiếu rồi đúng chứ?”
“Ô ô ô ô…”
“Cho nên bữa ăn này……”
Chỉ là chưa nói được mấy câu, sắc mặt của Vương Mãn đã tối sầm lại, gầm lên một tiếng, Thạch Tùng trực tiếp bị trấn áp.
“Đừng mẹ nó ăn nhiều như vậy, để dành một ít cho ta.”
Tuy chỉ còn một miếng cuối cùng nhưng vẫn là bị Vương Mãn cướp đi.
Nếu như Đạo Nhất tông được so sánh với một chuỗi thức ăn, thì đám người Hồng Tôn rõ ràng là đứng đầu chuỗi thức ăn trước đó.
Xưa nay chưa bao giờ lo lắng việc đói ăn, bởi vì bọn họ luôn là người giành được.
Nhưng với sự xuất hiện của ba người Dư Mạt, mọi thứ dường như đã thay đổi, đám người Hồng Tôn cũng gặp nguy cơ bị như thế.
Người duy nhất có thể giữ bình tĩnh cũng chỉ có Bách Hoa tiên tử.
Dù sao người cũng đã giao cho Diệp Trường Thanh, mỗi đêm đều phải bày ra bao nhiêu hành động đáng xấu hổ, cùng hắn chơi bao nhiêu trò chơi hoa mỹ, đúng vậy, theo lời Diệp Trường Thanh mà nói, đó gọi là nhập vai.
Ví dụ như tối hôm qua hai người chơi một trò chơi gọi là hoàng đế tuyển phi, khiến Bách Hoa tiên tử cảm thấy rất ngại ngùng.
Cho nên, ăn chút cơm gọi là quá phận sao?
Ngồi ở bên cạnh Diệp Trường Thanh nhàn nhã ăn cơm, mà Diệp Trường Thanh bưng một cốc trà lớn, vô cùng hứng thú nhìn ba người Dư Mạt.
Thân là lão tổ của Đạo Nhất tông, ba người Dư Mạt hoàn toàn khác với những gì Diệp Trường Thanh tưởng tượng.
Lão tổ tông giống như bọn họ có thọ nguyên không dài, bình thường không phải là âm u đầy tử khí, thậm đến mức không từ thủ đoạn sao.
Ai mà không muốn sống lâu hơn một chút, nhất là đối với những lão tổ cấp Đại Thánh Tổ đã sống vô số năm này.
Chỉ cần có cơ hội, dù hy vọng mong manh đến đâu, họ cũng sẵn sàng thử.
Thậm chí ở Đông Châu cũng không phải chưa từng xảy ra chuyện lão tổ một tông vì để kéo dài thọ nguyên của mình mà hi sinh cả một tông môn sao.
Điều này không có gì đáng ngạc nhiên, Ma tôn cũng như vậy, danh môn chính phái cũng không ngoại lệ.
Đối diện với sinh tử, ai cũng đều sẽ trở nên ích kỷ, đây có thể gọi là bản năng, là bản năng cầu sinh.
Nhưng đối với ba người Dư Mạt, Diệp Trường Thanh hoàn toàn không nhìn thấy điều này, ba người họ dường như không quan tâm đến việc sinh mệnh của mình sắp đi đến cuối cùng.
Mặc dù quanh thân là tử khí quay xung quanh, nhưng điều đó lại khiến cho người khác có cảm giác không có một chút âm u đầy tử khí nào.
“Sao vậy, nhìn kỳ lạ sao?”
Bách Hoa tiên tử như nhìn thấu tâm tư của Diệp Trường Thanh nói.
“Có một chút.”
“Trên đời này, ai chẳng muốn trường sinh bất lão. Ước mơ lớn nhất của bất kỳ tu sĩ nào cũng là được sống hạnh phúc mãi mãi. Qua các thời đại, có bao nhiêu người có thể đạt được điều này chứ?”
“Sư thúc bọn họ khẳng định cũng muốn tiếp tục sống, nhưng thiên lý tuần hoàn, ai có thể thoát khỏi xiềng xích trong thiên địa này chứ. So với việc làm thế nào để sống lâu hơn, sư thúc bọn họ hiện tại càng quan tâm đến ý nghĩa của cuộc sống hơn, liệu họ có thể vì tông môn mà làm ra chút nỗ lực ít ỏi cuối cùng của mình hay không.”
“Một tông môn mà muốn phát triển, luôn cần các thế hệ nỗ lực, thế hệ trước già đi, thế hệ sau khoẻ mạnh hưng thịnh.”
Người già phải có trách nhiệm che mưa che nắng cho thế hệ trẻ. Sư thúc bọn họ chính là như vậy, mà chúng ta trong tương lai cũng sẽ như vậy, sau khi kết thúc cuộc đời, chúng ta cũng sẽ lựa chọn ngủ say để bảo vệ sự an toàn cho tông môn.”
Cái này rất giống một đạo luân hồi.
Nghe được lời này của Bách Hoa tiên tử, Diệp Trường Thanh quay đầu lại, hai người bốn mắt nhìn nhau, hiếm khi thảo luận một cái chủ đề đau thương như vậy, Diệp Trường Thanh cũng không thích loại cảm giác này.
Nhìn nhau hồi lâu, Diệp Trường Thanh cười nói.
“Sau này Hoa a di sẽ bảo vệ tốt cho ta chứ?”
“Đến lúc đó, ta nhất định sẽ ôm ngươi cùng nhau ngủ say.”
“Là ngủ một cách nghiêm túc sao?”
“Ngươi hư hỏng… . .”
Sau vài câu giễu cợt, bầu không khí bi thương vừa rồi đã biến mất, Diệp Trường Thanh khẽ mỉm cười.
Nhưng vừa quay đầu lại liền nhìn thấy một khuôn mặt già nua bỉ ổi đầy nếp nhăn, khiến Diệp Trường Thanh kinh hãi.
Người tới chính là Dư Mạt, không biết hắn đi tới trước mặt mình lúc nào, im lặng nghe hắn nói, Dư Mạt nghe vậy liền nở nụ cười hỏi một câu.
“Tiểu tử, muốn có người giám hộ hay không?”
Hả? ? ?
Lão già này nói điên nói khùng cái gì vậy? Lời đầu không khớp lời sau thế.
Thấy Diệp Trường Thanh sững sờ tại chỗ, Dư Mạt lặp lại lần nữa.
“Hỏi ngươi muốn có người giám hộ không?”
“Lão tổ, đây là có ý gì?”
Nghe vậy, Dư Mạt đột nhiên lộ ra vẻ u sầu, không chút để ý hình tượng mà đặt mông ngồi xuống bậc thềm trước mặt Diệp Trường Thanh, đôi mắt già nua đầy mây mù tràn đầy hồi ức, hắn nói.
“Lão phu này sống nhiều năm như vậy, từ khi còn trẻ cường tráng, đến trung niên khí thế cường hãn, nhưng người này dù cường đại đến đâu, cũng không chống đỡ được thời gian trôi qua.”
“Thánh nhân thì sao, Đại Thánh thì sao chứ, cuối cùng cũng chỉ là một nắm đất vàng mà thôi.”
“Nhớ năm đó, lão phu cũng đã từng dốc lòng tìm kiếm trường sinh, tiêu dao thế gian, nhưng trường sinh bất lão, tuy nghe đơn giản nhưng có ai tìm ra cơ chứ?
“Vô số người theo đuổi sự trường sinh. Cuối cùng, vô số người biến mất khỏi thế giới mà thậm chí không thể hiểu được trường sinh là gì.”
“Lão phu không còn sống được bao nhiêu thời gian nữa chỉ còn lại mấy ngày, vốn định vì tông môn mà dốc hết sức, bảo vệ tiểu tử các ngươi trưởng thành.”
“Nhưng hiện tại, lão phu không muốn ngủ say. Nếu như thọ nguyên còn lại đều chìm trong giấc ngủ say thì thật đáng tiếc.”
“Cho nên tiểu tử à, lão phu có thể làm người bảo hộ cho ngươi được không?”
Giọng nói của Dư Mạt khàn khàn, và lời nói lại tràn đầy tình cảm và sự quan tâm đối với tông môn.
Có lẽ ngay từ khi gia nhập Đạo Nhất tông, giống như đám người Dư Mạt, bọn hắn cũng đã sẵn sàng cống hiến cuộc đời mình cho tông môn.
Lúc còn bé thì tông môn che chở ngươi, nhưng sau khi ngươi lớn lên thì chính do ngươi che chở tông môn, một vòng tuần hoàn lập đi lập lại, đây là nguyên nhân và quá trình mà một tông môn có thể trở nên cường thịnh.