Chương 407: Sư Thúc, Không Được
Trong lời nói lúc cuối đời toàn là tiếng thở dài, nghe thấy Dư Mạt tựa hồ đang nói một mình, trong lòng Diệp Trường Thanh cũng cảm thấy có chút không thoải mái.
Đạo Nhất tông lại cường đại như vậy? Vì sao thế nhân lại xem trọng ánh nhìn của đệ tử Đạo Nhất tông? Tại sao chỉ cần mặc quần áo của đệ tử Đạo Nhất tông, ở bên ngoài hành tẩu là có thể có rất nhiều tiện lợi, và thậm chí sự an toàn còn có thêm một phần bảo hộ nữa?
Không phải chính là bởi vì thế hệ cũ như Dư Mạt đang bảo vệ họ sao.
Sức mạnh của Đạo Nhất tông được nâng lên là bởi vì thế hệ cường giả như bọn Dư Mạt góp sức.
“Lão tổ cần đệ tử làm gì?”
Sắc mặt nghiêm túc hỏi, mặc dù là lần đầu tiên tiếp xúc, Diệp Trường Thanh rất kính nể ba người Dư Mạt bọn họ.
Đó là bởi vì ba người bọn họ đều toàn tâm toàn ý nghĩ cho tông môn và cho hậu bối bọn họ.
Nghe được lời nói này của Diệp Trường Thanh, trong mắt Dư Mạt hiện lên một tia ý cười, nhưng vẫn là mặt không chút thay đổi nói.
“Lão phu đời này đã sớm không mong cầu gì, hết thảy mọi thứ trên đời cái gì cần thấy đều đã thấy, đều thuộc về lão phu đáng lẽ nên có.
“Quyền lực, địa vị, những thứ này ở trong mắt lão phu, chỉ là phù vân thôi.”
“Vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, ta chỉ muốn làm những gì ta muốn, tay nghề của ngươi không tồi, cho nên lão phu muốn dùng khoàng thời gian cuối cùng này để chiếu cố ngươi trưởng thành, ngoại trừ những người cùng trang lứa, cho dù là người của thế hệ cũ đi chăng nữa thì ngươi cũng không cần lo lắng, để báo đáp, tiểu tử ngươi chỉ cần cung cấp thức ăn cho lão phu là được.”
Nói trắng ra chính là ta muốn ăn cơm.
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh không chút do dự gật đầu đồng ý.
Một mặt là bởi vì sự kính nể trong lòng, mặt khác là bởi vì mấy bữa cơm có thể đổi lấy một sự bảo hộ của Đại Thánh cảnh, nhìn sao cũng thấy bản thân bị lỗ.
“Vậy nói rõ coi nào.”
“Quyết định ạ.”
“Được rồi, lão phu hiện tại có chút đói bụng, tiểu tử đi làm một ít thức ăn mang tới đây đi.”
Hả? ? ?
Sao lại có cảm giác có gì đó không đúng nhỉ? Lúc này vừa mới nói tốt xong lại kêu đói bụng? Bất quá, Diệp Trường Thanh cũng không nói gì thêm, gật gật đầu, đứng dậy đi tới phòng bếp.
Chờ sau khi hắn rời đi, Bách Hoa tiên tử mới nhìn về phía Dư Mạt với vẻ mặt u oán nói.
“Sư thúc, ngươi sao có thể lừa phu quân như thế chứ?”
Diệp Trường Thanh không quen Dư Mạt cho nên nhìn không ra, nhưng Bách Hoa tiên tử biết lão già chết tiệt này một bụng đen tối.
Một tên Hồng Tôn thôi là đã đủ ô uế rồi, nhưng so với Dư Mạt, chỉ là tiểu vu gặp đại vu thôi.
Khi còn trẻ, đám người Bách Hoa tiên tử bọn họ đã tận mắt chứng kiến một cường giả từ Trung Châu đánh nhau với Đạo Trường chỉ vì Dư Mạt.
Về lý do thì đó là vì Dư Mạt muốn có một món bảo vật, cho nên đã lừa Nữ Đế Thần triều một phương ở Trung Châu.
Cuối cùng, không chỉ là bị lừa tiền, lừa tình mà ngay cả mẹ nó trước khi đi, cái tên sư thúc này còn tiêu sạch gần hết ngân khố của người ta.
Điều này khiến đông đảo cường giả của Thần triều tức giận nghiến răng thề sẽ giết chết Dư Mạt.
Nhưng cuối cùng, vị Nữ Đế bị lừa dối nhiều nhất chẳng những lựa chọn tha thứ cho sư thúc mà còn nói rằng nàng nguyện ý chờ Dư Mạt thay đổi quyết định.
Vụ việc đó đã gây chấn động toàn bộ Đông Đông, còn Dư Mạt cũng bị sư tôn của bọn Bách Hoa tiên tử hung hăng giáo huấn một trận.
Nhưng tên gia hoả này không những không kiềm chế bản thân mà còn không đến mấy năm lại đi tới Trung Châu một chuyến.
Lần này càng kinh khủng hơn, không biết làm cách nào lại có thể mang về một quả trứng rồng.
Cái này không phải là trứng của con Giao Long mà là trứng của Long tộc.
Khoảnh khắc nhìn thấy quả trứng rồng này, sư tôn của đám Bách Hoa tiên tử bọn hắn đã chết lặng.
Thực lực của Đạo Nhất tông tuy mạnh, nhưng là ở Đông Châu, so với Long tộc của người ta mà nói, thực lực chênh lệch không chỉ có một chút đâu.
Nghe nói Yêu Vương của Long tộc đếm trên đầu ngón tay, ngươi lại mang trứng của người ta về, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Cuối cùng không biết sư tôn đã sử dụng phương pháp nào đã có thể đem trứng trở lại vị trí vốn có, lúc này mới hóa giải một trận nguy cơ.
Cho nên mới nói, ở trước mặt Dư Mạt, Hồng Tôn thực sự chẳng là gì cả.
Một điều nữa, Dư Mạt kỳ thực cũng là Phong Chủ đời trước của Thần Kiếm Phong, sau cùng là có hai lý do chính khiến hắn truyền vị cho Hồng Tôn.
Một là vì Dư Mạt cả đời không có con cái cũng không có đệ tử, hai là do chính miệng Dư Mạt nói Hồng Tôn giống mình, cho nên cứ như vậy mà Hồng Tôn kế thừa vị trí Phong Chủ của Thần Kiếm Phong.
Vì vậy, Bách Hoa tiên tử có thể chắc chắn rằng những gì nàng nói vừa rồi là kết quả của việc lão già nát rượu này lừa gạt phu quân của mình.
Nhưng đối mặt với sự bất mãn của Bách Hoa tiên tử, Dư Mạt thậm chí thổi râu trừng mắt.
“Nha đầu nhà ngươi, còn chưa xuất giá đã quay khuỷu tay ra ngoài rồi hả? Ta lừa hắn hồi nào? Ta đã nói ta sẽ là người giám hộ của hắn, trong lúc đó ăn mấy miếng cơm thì có gì là sai cơ chứ?”
“Hơn nữa, mấy ngày nay lão già như ta sống cũng không được tốt, cho nên ta chỉ muốn ăn cái gì đó ngon ngon một chút cũng là sai sao?”
Dư Mạt không có ý định tiếp tục ngủ say, theo hắn thấy, mặc dù ngủ say có thể bảo tồn năng lượng sinh mệnh đến mức tối đa, nhưng không có nghĩa là sẽ không tiêu hao.
Đang ngủ thì chết quắc thì mất mặt lắm, bây giờ đã tìm được món ăn ngon như vậy, muốn thưởng thức một chút thì có gì sai?
Nhưng những lời của Dư Mạt tình cờ bị Hồng Tôn đi ngang qua nghe thấy, trong nháy mắt, Hồng Tôn lập tức xù lông nhím.
“Sư thúc, không được ngươi mà cứ như vậy sẽ không sống được bao lâu.”
“Lão phu nguyện ý.”
“Không được, tuyệt đối không được, sư thúc vẫn là mau trở về tông môn đi. Hay là, ta đưa ngươi trở về?”
Lần này, Hồng Tôn là thật tâm khuyên nhủ, nếu không ngủ sâu, thọ nguyên của Dư Mạt nhiều nhất cũng chỉ có thể kéo dài hai hoặc ba năm, cái này làm sao có thể.
“Muốn về thì ngươi tự mình về đi, lão phu hiện tại chính là người giám hộ của Trường Thanh tiểu tử.”
“Người giám hộ?”
“Đúng vậy, lão phu cảm thấy Trường Thanh có căn cốt không tệ, tương lai nhất định sẽ trở thành đại khí, cho nên muốn bảo vệ hắn cho đến khi trưởng thành, có vấn đề gì sao?”
“Sư thúc, không được, thật sự không được nha, Trường Thanh tiểu tử sẽ do ta tự mình bảo hộ, không cần sư thúc quan tâm, ngươi vẫn là… . .”
“Chỉ bằng ngươi sao? Ngươi có thể đối phó ba lão bất tử của Viên Sơn kia sao?”
“Ta…”
“Ngươi có thể bảo đảm Trường Thanh tiểu tử kia bình an vô sự?”
“Ta…”
“Xem đi, ngươi cái gì cũng không làm được, còn nói cái gì nữa. Cút sang một bên, đừng làm chậm trễ bữa cơm của ta.”
Dư Mạt quyết tâm trở thành người bảo hộ cho nên sống ít hơn vài năm cũng không quan trọng, miễn là ngày nào cũng có cơm ngon ba ngày một bữa là được.
Có vẻ như không thể thuyết phục được Dư Mạt, nhưng nếu như để sư thúc cứ ợ ra rắm như vậy, nhất định sẽ xảy ra chuyện lớn.
Đừng nói là bản thân Hồng Tôn không muốn, đến lúc đó ngay cả đại sư huynh rất có thể cũng sẽ tìm đến hắn liều mạng.
Lần này, Tề Hùng cũng phải đắn đo rất nhiều mới có thể đưa ra quyết định đánh thức bọn người Dư Mạt.
Tề Hùng sẽ không bao giờ đưa ra quyết định như vậy nếu không phải là gặp cơ hội ngàn năm có một đó.
Nhưng sau khi bọn người Dư Mạt bị làm cho tỉnh lại cũng không muốn quay về thì phải làm sao bây giờ?
Ngươi nói lão nhân gia ngủ say có thể sống trăm tuổi, hiện tại náo loạn thành bộ dạng chỉ có thể chơi thêm hai ba năm thôi sao?
Đây là thà huy hoàng trong một phút, cũng không muốn cẩu thả sống tạm bợ sao?
Hồng Tôn ngẩn ra, làm sao bây giờ?
Về phần Dư Mạt, hắn căn bản không để chuyện này trong lòng, khoanh chân nhàn nhã chờ cơm dọn lên, hơn nữa còn là bữa phụ nha.
Ở một bên khác, tại đồng bằng Phong Diệp, Hổ tộc đã cùng Lạc Hà tông đánh tới ngươi chết ta sống, đột nhiên nhận được tin tức Viên tộc bại trận.
Sắc mặt lúc này của nguyên một đám Yêu Vương Bá Hổ, Trí Hổ, Văn Hổ khó coi, Bá Hổ càng tức giận quát.
“Bại? Vì sao lại bại? Mẹ nó Viên Trí không phải nói đám người Hồng Tôn bọn họ đã là xương cốt trong mồ, rùa trong hũ mộ, cá trong chậu sao? Vì cái gì kết quả lại là Viên Sơn bọn họ thất bại thảm hại chứ?”