Chương 408: Cái Này Nhất Định Không Thể Trở Về Được

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,392 lượt đọc

Chương 408: Cái Này Nhất Định Không Thể Trở Về Được

Tin tức về sự thất bại của Viên Sơn là điều mà Hổ tộc không bao giờ nghĩ tới.

Từ trong miệng Viên Trí lúc trước, kế hoạch rõ ràng không chút sơ hở nào, cái gì mà dẫn dụ, vây công, bức bách một lần là chết chứ.

Nghe có vẻ hợp lý, sau khi phân tích xong, tất cả các Yêu Vương của Hổ tộc cũng cảm thấy có lý cho nên mới đồng ý hợp tác với Viên Sơn và tiến hành một cuộc tấn công tổng lực vào Lạc Hà tông.

Nhưng bây giờ, ngươi mẹ nó mới có mấy ngày, lại nói cho ta biết Viên Sơn bại trận?

Bại thì cũng thôi đi, nhưng mẹ nó căn cứ theo tin tức tình báo, Viên Sơn gần như đã bị xóa sổ.

Một nhóm Yêu Vương chết hoặc bị bắt, ngay cả tộc trưởng Viên Ma cũng bị Đạo Nhất tông bắt sống.

Sau khi gầm lên, á Hổ nhìn về phía Trí Hổ Yêu Vương nói.

“Cái bọn Viên Ma bị bắt đi như thế nào?”

Quả thật rất kỳ lạ, tính đi tính lại thì đám người Hồng Tôn tổng lại cũng chỉ có hơn mười mấy tên Thánh giả, cái này cũng đã bao gồm mấy con lừa hói Giác Tâm từ Phổ Đà Tự rồi.

Về phần Viên Sơn có hơn 30 Thánh giả, đại quân gần vạn con yêu thú, làm gì có chuyện thua được cơ chứ?

Không biết vì sao, Bách Hổ đột nhiên cảm thấy một cảm giác quen thuộc, tựa hồ đã từng gặp qua chuyện như vậy.

Hình như là ở Thuỷ tộc, lúc trước lão Long Vương cũng được xưng là triệu hoán Thủy tộc, kết quả không chỉ có bị Thần Kiếm Phong giết vô số kể, thậm chí cả mình cũng bị mắc vào.

Hiện tại Viên Sơn càng kỳ quái ơi, trực tiếp mẹ nó bị người ta tận diệt, rốt cuộc hắn đánh kiểu gì mà mới có thể xuất hiện kết quả như vậy.

Coi như ngươi địch không lại đi, thì theo cách bình thường, ít nhất cũng phải có vài con Yêu Vương chạy thoát được mới đúng.

Đối mặt với câu hỏi của Bá Hổ, Trí Hổ có một biểu cảm phức tạp trên khuôn mặt, nhưng vẫn kiên trì nói ra.

“Dựa theo… Nghe nói, Viên Ma bọn họ không biết vì sao lại chạy tới Đạo Nhất tông.”

“Đạo Nhất tông?”

“Ừm.”

Bá Hổ nghe xong liền bị doạ ngốc, mẹ nó không phải các ngươi vây giết đám người Hồng Tôn ở dãy núi Hoành Đoạn sao, chạy đến Đạo Nhất tông làm gì?

Mẹ nó đây không phải tự chui đầu vào lưới, tự tìm đường chết sao?

“Một đám ngu xuẩn.”

Nghiến răng nghiến lợi rủa thầm, đầu óc bị gì mà có thể đưa ra quyết định như vậy chứ?

Viên Sơn các ngươi chết rồi thì cũng thôi đi, nhưng mẹ nó Hổ tộc bọn họ phải làm sao bây giờ?

Trước đó chỉ là một cuộc thăm dò đám Lạc Hà tông mà thôi, nhưng sau khi nghe bọn Viên Ma nói, Hổ tộc liền đi phân tranh cao thấp với bọn Lạc Hà tông.

Song phương đều đánh nhau thật sự, hiện tại muốn rút lui cũng không được, Lạc Hà tông sẽ không đồng ý.

Đột nhiên có một loại cảm giác bị hố.

“Viên Trí hại ta rồi.”

Tức giận quát, nhưng lời này vừa dứt, một tên Thiên Yêu cấp tốc chạy tới.

“Tộc trưởng, không ổn, Lạc Hà tông đánh tới rồi.”

Chuyện như vậy cũng không có gì đáng ngạc nhiên, mấy ngày nay song phương hầu như ngày nào cũng muốn bạo phát đại chiến.

Hoặc là Hổ tộc tấn công, hoặc là Lạc Hà tông tấn công.

Chỉ là vào lúc này nghe Lạc Hà tông đánh tới, sắc mặt Bá Hổ vô cùng phức tạp.

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Viên sơn không có, Hổ tộc bọn họ tiếp tục và Lạc Hà tông ta chết ngươi sống còn có ý nghĩa gì chứ?

Còn có, Viên Sơn bị hủy diệt, phản ứng dây chuyền tuyệt đối là vô cùng to lớn.

Một khi Nhân tộc nắm bắt cơ hội này, nếu như liên thủ tiến công, như vậy Hổ tộc cũng sẽ gặp nguy hiểm tương tự.

Vốn là định gây áp lực lên Lạc Hà tông để giải cứu đám Bạch Hổ Yêu Vương, nhưng lại bị Viên Trí chơi một vớ, và tất cả thế là khiến cho tất cả các kế hoạch đều bị rối tung beng.

Hổ tộc lập tức rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Hổ tộc cảm thấy áp lực quá lớn, nhưng tại Thần Kiếm Phong, Diệp Trường Thanh cho rằng đám người Dư Mạt có thọ nguyên không còn nhiều, nên đã đặc biệt làm một loại thức ăn có thể tăng thọ nguyên.

[Bánh khoai lang táo đỏ, khoai mỡ và táo đỏ cùng cho vào trong nồi hấp nửa canh giờ, táo đỏ gọt vỏ, bỏ lõi, ép thành mứt táo, khoai mỡ cũng làm như vậy, sau đó cho bột mì vào, rán chín vàng hai mặt.]

[Hương vị tươi mát, ngọt ngào, có thể tăng một lượng nhỏ thọ nguyên.]

Cũng không tính là một món ăn phức tạp, trước mắt cũng là một trong số ít những món ăn mà Diệp Trường Thanh đã thành thạo, là loại đồ ăn có thể kéo dài thọ nguyên.

Dựa theo lời nói của Bách Hoa tiên tử, ba người Dư Mạt bọn họ sớm đã dùng qua vô số thiên tài địa bảo để có thể gia tăng thọ nguyên.

Chỉ là thọ nguyên như vậy, mặc dù có thể thông qua thiên tài địa bảo tăng thọ nguyên lên, nhưng mỗi lần dùng lại thì hiệu quả sẽ càng ngày càng kém.

Do đó, thiên tàng địa bảo mà ba người Dư Mạt hiện đang dùng giúp tăng thọ nguyên mang lại hiệu quả vô cùng nhỏ.

Diệp Trường Thanh không chắc liệu món ăn của mình có thành công hay không.

Sau khi làm xong, Diệp Trường Thanh bưng một cái đĩa lớn đi ra khỏi bếp, Dư Mạt thấy thế, lập tức lắc mình chạy tới, giật lấy cái đĩa.

“Tiểu tử, khổ cho ngươi rồi.”

Trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc, sau đó hớn hở chạy đến một bên ăn cơm.

Đương nhiên, Nguyên Thương và Vương Mãn cũng không tụt lại phía sau, về phần mấy người Hồng Tôn, mặc dù nhìn đến chảy cả nước miếng, nhưng vừa muốn lại gần thì đã nghe Dư Mạt từ tốn nói.

“Các ngươi có biết cướp đồ ăn trong miệng hổ là chuyện rất nguy hiểm không?”

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người không dám tiếp tục tiến lên, đặc biệt là hai người Hồng Tôn và Thạch Tùng, bởi vì bọn họ biết rất rõ, đại thúc thật sự dám động thủ.

Khi còn nhỏ, bọn họ cũng thường được Dư Mạt chăm sóc.

Một mặt cay đắng nhìn ba người Dư Mạt đang ngồi cùng nhau, đây gọi là gì, rõ ràng bọn họ mới là cơm trần nhà đó nha.

Nhưng ngay khi ba người Dư Mạt đến, địa vị của họ ngay lập tức giảm mạnh.

Hóa ra thời gian ăn cơm không chút lo lắng này có vẻ như đã một đi không trở lại.

Đặc biệt là khi nghĩ tới chuyện Dư Mạt muốn làm người bảo hộ của Diệp Trường Thanh, trong lòng Hồng Tôn mang cảm xúc ngũ vị tạp trần, một mặt là lo lắng cho bản thân Dư Mạt, mặt khác, hai là lo lắng cho bát cơm của mình.

Nhưng Dư Mạt không thèm quan tâm đến đám người Hồng Tôn, một đám tiểu bối hoàn toàn không biết kính già thương trẻ gì, một lão già sống không được mấy năm, còn muốn đến cướp đồ ăn của ta sao?

A, ai trong các ngươi dám động đến món ngon của người sắp chết một chút xem?

Dư Mạt đích thực là đã chuẩn bị sẵn tâm lý, trong khi hai người Nguyên Thương và Vương Mãn ở một bên vừa nói vừa gắp một miếng khoai lang táo đỏ nói.

“Ta nói ngươi nghĩ kỹ thật rồi sao? Ngươi mà cứ thế mà thì cùng lắm cũng chỉ còn có hai ba năm thôi.”

“Làm sao vậy, dù sao ngủ cũng không phải giống với việc chờ chết à.”

“Ngươi…… A……”

“Chớ nói nhảm, ta cảnh cáo nói hco ngươi biết trước nhé, những thứ này đều là của Trường Thanh tiểu tử đặc biệt làm cho ta, nếu không phải vì suy xét tình bạn nhiều năm, ta sẽ không cho các ngươi ăn đâu. Mỗi người một miếng, không thể ăn nhiều hơn, bằng không đừng trách ta trở mặt, đây chính là thứ ta dùng mệnh đổi lấy.”

“Được, được, được.”

Vốn là muốn thuyết phục Dư Mạt, dù sao cái này cũng không đáng, sau khi ngủ say ít nhất có thể kiên trì thêm mấy trăm năm, bây giờ thành ra thế này, hai ba năm nữa sẽ lạnh rồi.

Có thể thấy Dư Mạt đã hạ quyết tâm, hai người cũng không nói thêm gì nữa, cộng với mùi thơm ngào ngạt của bánh, hai người không khỏi cắn một miếng thật lớn.

Hương vị vẫn hoàn hảo như vậy, hương thơm tươi mát và ngọt ngào bùng nổ trong miệng.

Trong một khoảnh khắc, bộ dáng của ba người bọn họ trông cực kỳ hưởng thụ, khiến đám người Hồng Tôn cách đó không xa phải ứa nước miếng.

“Cái đó…… Sư thúc, ăn ngon không?”

“Câm miệng.”

“A.”

Sau khi cẩn thận thưởng thức, ba người hoàn toàn bị mùi hương lấn át, nhưng rất nhanh, hai mắt Nguyên Thương đột nhiên mở to ra, vẻ mặt quỷ dị nói.

“Lão bất tử, ngươi… Các ngươi có phát hiện gì không?”

Đối mặt với sự kinh ngạc của Nguyên Thương, Dư Mạt và Vương Mãn cũng có cùng một biểu cảm, chậm chạm gật đầu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right