Chương 413: Liên Tiếp Chấn Kinh
“Cút.”
Tức giận hét vào mặt Tề Hùng, mẹ nó loại mạch não nào có thể nghĩ ra thứ như vậy.
Vì giấu diếm ngươi, chúng ta còn thi triển bí pháp? Chúng ta mẹ nó có bị điên đâu.
Bị Dư Mạt giận phun một trận, Tề Hùng ngượng ngùng cười một tiếng, lúc này mới quét mắt liếc nhìn sân trong.
Chỉ thấy bọn người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt ở đây khắc khổ tu luyện, đối với cái này, Tề Hùng gật nhẹ đầu hài lòng.
Thân là Tông Chủ Đạo Nhất tông, hắn đương nhiên là hi vọng thực lực của các đệ tử càng ngày càng mạnh hơn, mà cái này đòi hỏi cần sự chăm chỉ hàng ngày.
Nhưng theo ánh mắt xoay chuyển, khi Tề Hùng nhìn thấy Diệp Trường Thanh đang dựa vào trên ghế nằm, hưởng thụ sự phục vụ của Bách Hoa tiên tử, lập tức ngây ngẩn cả người.
Có chút không dám tin tưởng một màn trước mắt, Bách Hoa sư muội còn có lúc có thể ôn nhu như vậy à?
Đừng nhìn Bách Hoa tiên tử ngày thường có vẻ mặt ôn hòa, nhưng trên thực tế nàng có tính cách cự tuyệt người cách xa ngàn dặm, giống như gió xuân nhưng lại khiến người khác khó tới gần.
Nhưng là hiện tại, mẹ nó Bách Hoa tiên tử thế mà lại đang bóp chân cho một tên tiểu bối tu vi Tử Phủ cảnh?
“Bách Hoa sư muội, ngươi là…”
“Sư huynh, đây là phu quân của ta.”
Nghe vậy, Bách Hoa tiên tử vừa cười vừa nói, nếu Tề Hùng đã tới, thân phận của Diệp Trường Thanh nhất định không thể che giấu.
Vừa nghe đến đây, Tề Hùng hoàn toàn chết lặng.
Phu quân? Cái này cái này cái này… Ngươi mẹ nó tìm một tên tiểu bối Tử Phủ cảnh làm phu quân?
Tề Hùng có chút không thể chấp nhận được, còn muốn mở miệng nói chuyện, nhưng lúc này Dư Mạt đã bước tới, vỗ xuống một chưởng.
“Nhỏ giọng một chút, đánh thức tiểu tử xuống dậy, ta sẽ khiến ngươi đẹp mặt.”
“Tiểu tử Trường Thanh ?”
Tề Hùng nghi ngờ nhìn? Là ai? Tiểu tử Trường Thanh là ai?
Theo ánh mắt của Dư Mạt nhìn lại, ánh mắt của Tề Hùng cuối cùng cũng rơi vào người Diệp Trường Thanh.
“Hắn… Hắn… Hắn…”
“Hắn cái gì hắn, im miệng, đứng ở bên đợi đi.”
Diệp Trường Thanh vừa mới luyện công xong, lúc này đang chợp mắt ngủ trưa, mà Tề Hùng lại giở trò đồi bại trách trách hô hô, lập tức bị Dư Mạt đuổi ra sân trước.
Không hiểu ra sao, cái sự tình mẹ nó này tại sao khiến người cảm thấy chỗ nào cũng kỳ lạ hết vậy?
thọ nguyên của ba vị sư thúc là như thế, Bách Hoa sư muội cũng là như thế, kỳ lạ nhất chính là tên tiểu tử kia.
Hắn mẹ nó đến cùng là ai? Lại có thể khiến Bách Hoa tiên tử và sư thúc bọn họ đối đãi như thế, chẳng lẽ là Thiên Kiêu từ Trung Châu tới?
Nhưng cũng không đúng, cho dù là Thiên Kiêu đến từ Trung Châu, với tính cách của sư muội Bách Hoa, nàng cũng sẽ không tỏ ra như vậy, trừ phi thật sự thích.
“Thật là kỳ quái.”
Hắn thấp giọng lẩm bẩm, vừa lúc đám người Hồng Tôn trở về, mùa màng bội thu, thu được không ít nguyên liệu nấu ăn.
Chỉ là vừa mới bước vào trong sân, Hồng Tôn đã kinh ngạc thốt lên.
“Mẹ kiếp…”
“Ngươi bị làm sao thế, làm ầm ĩ lên…..Mẹ kiếp…”
Thạch Tùng đang đi ở phía sau còn bất mãn nói, nhưng cũng là vừa mới tiến sân thì ngây ngẩn cả người.
Mẹ nó đại sư huynh tại sao lại ở chỗ này? Mọi người đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Tề Hùng là người lên tiếng trước, giải thích mục đích chuyến thăm của mình.
Nhìn Tề Hùng trước mắt, mấy người Hồng Tôn, Thạch Tùng đều có sắc mặt phức tạp.
Làm sao cũng không nghĩ tới đại sư huynh sẽ đến đây, những người khác đều không có gì, chủ yếu là về tiểu tử Diệp Trường Thanh kia.
“Đúng rồi, các ngươi có biết tiểu tử Trường Thanh kia là ai sao?”
Càng sợ cái gì cái đó càng tới nhanh, Tề Hùng chủ động hỏi, đối mặt với câu hỏi của Tề Hùng, Hồng Tôn vẫn chỉ muốn qua loa có lệ.
“Ồ, là đệ tử tạp dịch của Thần Kiếm Phong ta.”
“Đệ tử tạp dịch?”
Chỉ là sau khi nghe điều này, Tề Hùng biểu lộ như kiểu ngươi xem xem ta là con nít ba tuổi hả, ánh mắt cũng trở nên không thân thiện.
Một tên đệ tử tạp dịch, lại có thể khiến cho đám sư thúc bảo vệ đến mức như vậy? Có thể trở thành đạo lữ của Bách Hoa sư muội? Ngươi mẹ nó lúc há mồm cho dù muốn nói dối cũng phải suy nghĩ chút chứ.
“Ta sẽ cho thêm một cơ hội khác để tổ chức lại ngôn ngữ.”
Thấy Tề Hùng như vậy, trong lòng Hồng Tôn cũng cảm thấy nghi hoặc, chẳng lẽ đại sư huynh biết rồi sao?
Nếu không, sẽ không thể có biểu hiện này.
Suy nghĩ một chút, dù sao cũng người cũng đã tới, muốn giấu cũng không giấu được, Hồng Tôn chỉ có thể nói ra sự thật.
“Quả thật là đệ tử tạp dịch của Thần Kiếm Phong ta, trước đây ta muốn thu hắn làm đệ tử thân truyền, nhưng người ta từ chối. Hiện đang phụ trách nhà bếp ở Thần Kiếm Phong.”
“Hả???”
Càng nghe càng thấy hoang mang, ngươi nói thật hả?
Hai mắt gắt gao dắt chặt vào Hồng Tôn, nhìn dáng vẻ của hắn cũng không giống đang gạt người.
Nhưng có nên nói hay không, Diệp Trường Thanh tuổi nhỏ như vậy mà đã có trình độ tu luyện như thế này, thiên phú đã rất tốt rồi, Tề Hùng có chút bất mãn nói.
“Có thiên phú như vậy, ngươi thế mà lại chỉ để người ta làm đệ tử tạp dịch à.”
Trong lời nói mang theo sự bất mãn, Hồng Tôn thậm chí còn không thèm giải thích, Dư Mạt trước đó cũng nói như vậy.
Nhưng hiện tại Trường Thanh là đệ tử tạp dịch có còn quan trọng nữa không?
Tất cả tư nguyên đều là hàng đầu, nói trắng ra là, đãi ngộ của tiểu tử Trường Thanh ở Thần Kiếm Phong đã nằm ngoài tầm với của đám người Triệu Chính Bình bọn họ rồi.
Ngay Tiểu Bạch và Đại Hoàng đi theo cũng thu được rất nhiều lợi ích, không nói những cái khác, đan dược đây tuyệt đối là bao no.
“Được rồi, ta lần này tới đây là vì thuyết phục bọn người sư thúc trở về.”
Cũng không quá vướng vào chuyện của Diệp Trường Thanh, ba người Dư Mạt quan trọng hơn.
Về điều này, Hồng Tôn nói với vẻ mặt phức tạp.
“Cái kia… sư huynh tự đi nói chuyện với sư thúc bọn họ đi.”
“Ta đã nói rồi, vô dụng, đúng rồi, tình trạng của các vị sư thúc…”
“Ăn cơm.”
Đến vọng lâu ngồi xuống, Hồng Tôn nói thẳng, dù sao hắn đều nói qua, cũng không chỉ mỗi điểm này.
Sau đó, dưới sự giải thích của Hồng Tôn, Tề Hùng lại là một đầu dấu chấm hỏi.
Cái này mẹ nó ăn một chút cơm liền có thể gia tăng thọ nguyên rồi? Có thái quá như vậy không? Cái kia mẹ nó là loại Tiên đan sao?
Ngay cả thiên tài địa bảo cấp Thánh cũng không có mấy tác dụng đối với ba người Dư Mạt, ngươi bây giờ lại nói cho ta biết, ăn vài bữa cơm là xong rồi?
Nhìn vẻ mặt nghi hoặc của Tề Hùng, Hồng Tôn thản nhiên nói một câu.
“Đợi chút sẽ biết, tận mắt chứng kiến mới thấy kết quả.”
“Được.”
Thật sự nghĩ mãi không ra, Tề Hùng cũng muốn xem xem rốt cuộc là món gì mà có thể nghịch thiên đến vậy.
Ở sân trước tùy tiện tán gẫu, ước chừng một giờ sau, Diệp Trường Thanh tỉnh lại, lập tức bắt tay vào chuẩn bị bữa tối.
Từ sân sau đi ra, nhìn thấy Tề Hùng, hắn có chút sửng sốt, Tông Chủ làm sao lại ở chỗ này?
Sau khi cung kính thi lễ một cái, hắn cùng bọn người Triệu Chính Bình đi vào nhà bếp.
Khi gần đến giờ ăn, ngoài sân còn có tiếng đánh nhau.
“Đây là …”
“À, chỉ là một màn các đệ tử tranh giành đồ ăn thôi, tinh lực của tiểu tử Trường Thanh có hạn, không thể thỏa mãn tất cả mọi người, người có bản lĩnh thì giành được.”
“Người có năng lực mới giành được sao?”
Mẹ nó ăn một bữa cơm còn phải đánh một trận sao? Thân là đệ tử của Đạo Nhất tông, cho dù không có bối cảnh, chỉ cần bái nhập vào Đạo Nhất tông, ăn uống là điều tuyệt đối không cần lo lắng.
Món ngon nào mà chưa từng thấy qua, đáng tranh nhau chỉ vì giành ăn một bữa cơm?
Tề Hùng nghi ngờ tản ra thánh niệm, dưới thánh niệm bao phủ, sắc mặt của hắn càng thêm đặc sắc.
“Cái này, cái này, cái này… Đều là cấp Hóa Cảnh?”
Đệ tử của Thần Kiếm Phong, đệ tử của Ngọc Nữ Phong, còn có đệ tử Vạn Tượng các của Long Tượng Phong.
Cái khác không nói, theo như thân pháp và thuật pháp mà bọn họ thi triển ra, mỗi một chiêu đều đã đạt đến cấp bậc hóa cảnh, cho dù là một đệ tử tạp dịch cấp thấp nhất cũng đã đến cấp độ viên mãn.
Chuyện này thật kỳ quái, những phong khác có thể luyện thuật pháp và thân pháp đến viên mãn cũng là chuyện cực kỳ không dễ dàng.
Nhưng ở Thần Kiếm Phong cùng Ngọc Nữ Phong, ngay cả thân pháp của những đệ tử tạp dịch cũng là viên mãn, mẹ nó gặp quỷ rồi.