Chương 414: Tông Chủ Cũng Không Muốn Trở Về

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,104 lượt đọc

Chương 414: Tông Chủ Cũng Không Muốn Trở Về

Nhìn rất đông đảo đệ tử đang đánh nhau chí choé, sắc mặt của Tề Hùng cực kỳ đặc sắc.

Trên thực tế, thực lực của những đệ tử này hoàn toàn vượt quá dự liệu của hắn.

Cho dù có bảo thủ đi chăng nữa, thực lực của đệ tử Thần Kiếm Phong và Ngọc Nữ Phong ít nhất cũng cao hơn nửa bậc so với đệ tử cùng cấp ở các phong khác trong Đạo Nhất tông.

Ngay cả những đệ tử tạp dịch của Thần Kiếm Phong, chỉ sợ cũng mạnh như ngang với tên đệ tử ngoại môn.

Chuyện này thật sự quá kỳ quái, ít nhất là chưa từng xảy ra trong lịch sử Đạo Nhất tông.

“Sư đệ, ngươi… Ngươi làm sao có thể bồi dưỡng ra dạng này thế?”

Chậm chạp nhìn về hướng Hồng Tôn rồi hỏi, nghe vậy, Hồng Tôn cười tự mãn nói.

“Không có gì, có áp lực thì mới có động lực, không nỗ lực tu luyện thì sẽ không có cơm ăn.”

? ? ?

Hiện tại Tề Hùng rõ ràng không thể hiểu được ý nghĩa của những từ này.

Vì để ăn được một bữa cơm mà có thể có được lực lượng như vậy? Đây không phải một trò đùa sao.

Các ngươi nghĩ đề cao tu vi của mình đơn giản như vậy sao? Phải biết có rất nhiều tu sĩ trong thiên hạ này vì để có thể đột phá lên dù chỉ là một tầng cảnh giới nhỏ cũng đã là cửu tử nhất sinh.

Làm đệ tử của Đạo Nhất tông, tuy nói thì đơn giản, nhưng cũng bởi vì hoàn cảnh tu luyện cùng tài nguyên tu luyện, cộng thêm thiên phú của bản thân.

Rốt cuộc, trong số những đệ tử có thể bái nhập Đạo Nhất tông, ai không phải là kiệt xuất trong thế hệ những người trẻ chứ.

Thực sự nghĩ rằng việc nâng cao tu vi và sức mạnh của một người cũng dễ như ăn cơm sao.

Thánh niệm tiếp tục bao phủ, càng xem Tề Hùng càng thêm kinh hỉ.

Thậm chí dù ở sau cũng nhịn không được vỗ tay tán thưởng.

“Hay, hay cho một cái Triền Thủ hóa cảnh.”

“Ngươi đánh hắn cho ta.”

“Ai, Lưu Quang Bộ viên mãn có thể dùng như thế này sao? Không có linh tính.”

“Hay cho một tên Từ Kiệt, Thiên Tàm Thủ đều đã hóa cảnh, chôn cũng thật sâu.”

Tề Hùng xem đến mức say mê, thân là một Tông Chủ, còn gì vui hơn khi thấy các đệ tử của mình tiến bộ vượt bậc.

Theo thời gian trôi qua, rất nhanh sau khi các đệ tử giành được thắng lợi liền xếp thành hàng, đồng thời đồ ăn Diệp Trường Thanh làm cũng đã chuẩn bị xong.

“Ăn cơm.”

Hồng Tôn lắc mình nhanh chóng đến vị trí thứ hai trong đội.

Vốn dĩ đáng lẽ phải là số một, nhưng bây giờ đám người Dư Mạt đã tới, vị trí này hiển nhiên không thuộc về bọn họ.

Thấy vậy, Tề Hùng cũng vội vàng đi theo, nhưng hắn không biết quy tắc, muốn đứng trước mặt Dư Mạt , lúc này liền bị Dư Mạt quát lớn một trận.

“Ngươi làm gì thế?”

“Ăn cơm, sư thúc.”

“Còn có quy củ không? Ra sau.”

“A.”

Một chút tôn ti già trẻ cũng đều không hiểu, xám xịt thối lui đi ra phía sau ba người Dư Mạt, mấy người Hồng Tôn thấy thế nhịn không được bật cười, thấy thế, Tề Hùng tức giận nói.

“Ngươi cười cái gì? Còn không cho ta một vị trí.”

“Sư huynh…”

“Ngươi còn biết ta là sư huynh của ngươi à?”

Cứ như vậy, Tề Hùng xếp ở phía trước Hồng Tôn, đứng phía sau ba người Dư Mạt, còn Hồng Tôn thì một mặt phiền muộn.

Vì sao lại cảm giác địa vị của mình càng ngày càng thấp thế, lúc trước ăn cơm, Hồng mỗ hắn rõ ràng là đứng ở vị trí đứng đầu mà.

Những thủ tục lấy cơm này đã quen thuộc với đám người Hồng Tôn, Tề Hùng lấy một bát thức ăn lớn rồi hít một hơi thật sâu.

Hương thơm đậm đà ngay lập tức khiến hắn thèm ăn nhỏ dãi.

Không nhớ đã bao lâu rồi chưa được không đụng đến những hạt ngũ cốc này, vốn cho rằng mình đã sớm sẽ không còn ham muốn gì với mấy thứ này nữa.

Nhưng bây giờ, đối mặt với đồ ăn của Diệp Trường Thanh, Tề Hùng không thể không nuốt nước bọt.

“Thơm quá.”

Về phần mấy người Hồng Tôn, họ đã bắt đầu ăn uống no nê, ngồi xổm thành một hàng không có hình tượng và nhai ngấu nghiến.

Thấy vậy, Tề Hùng cũng ngồi xổm xuống bên cạnh họ, đầu tiên đưa đũa gắp một miếng thịt lợn có vị cá xé cho vào miệng.

Mùi thơm hấp dẫn, và vị thịt đậm đà bùng nổ trong miệng.

Đôi mắt của hắn sáng lên trong chốc lát, sau đó, Tề Hùng tựa hồ đã hiểu tại sao tất cả đệ tử vì một bữa cơm này mà liều mạng như vậy.

Nhìn ra ngoài sân, những đệ tử không đoạt được vị trí, nguyên một đám vươn cổ điên cuồng hít hà.

Ngay cả một vị trí tốt hơn cũng phải trải qua rất nhiều sự cạnh tranh.

Đồ ăn ngon như vậy, thảo nào, chẳng trách lại như vậy.

Ngoài ra, Tề Hùng tự nhiên phát hiện ra công hiệu của loại đồ ăn này ngay lập tức.

“Có thể so với đan dược.”

Đây là đánh giá của Tề Hùng, đối với hắn có lẽ không có ích lợi gì, nhưng đối với đệ tử khác, đây tuyệt đối là rất có ích lợi.

Thậm chí nếu như mỗi ngày đều có thể ăn vào thức ăn như vậy, tu vi kia muốn không tăng lên cũng khó.

Thảo nào thực lực của đệ tử Thần Kiếm Phong cùng Ngọc Nữ Phong lại tiến bộ nhanh như vậy.

Tự thân khắc khổ tu luyện là một chuyện, nhưng bữa ăn của Diệp Trường Thanh đồ ăn cũng không thể thiếu.

Hiểu. Sau khi đích thân thử món ngon này, Tề Hùng cuối cùng cũng hiểu ra.

Sau khi ăn như hổ đói, Tề Hùng thoải mái thở một hơi dài nhẹ nhõm, lập tức nhìn về phía Hồng Tôn với vẻ mặt oán giận.

“Hồng Tôn, ngươi thật đúng là sư đệ tốt của ta.”

“Hả???”

Lời này trực tiếp khiến cho Hồng Tôn hoang mang, ngẩng đầu lên nhìn, nhìn đại sư huynh với vẻ mặt khó hiểu.

“Loại đồ ăn ngon như vậy, ngươi thế mà lại luôn gạt ta.”

“Còn có Thạch Tùng ngươi, cũng đã sớm biết rồi đúng không?”

Thân là đại sư huynh, thế mà đến tận lúc này hắn mới nếm được những món ăn ngon như vậy, tâm trạng hiện tại của Tề Hùng có thể nói là tương đương khó chịu.

Nghe vậy, Hồng Tôn xấu hổ cười.

“Ha ha, đại sư huynh không phải bận rộn sao, cho nên chưa kịp nói cho ngươi biết.”

“Bận rộn sao? Bận đến đâu cũng sẽ có thời gian ăn tối đúng không?”

“Đúng vậy, đúng vậy, chờ sư đệ chúng ta trở về Đạo Nhất tông, về sau hoan nghênh đại sư huynh thường xuyên tới chơi.”

“Trở về Đạo Nhất tông?”

Còn chờ các ngươi trở về? Tề Hùng một mặt khinh miệt liếc mắt nhìn Hồng Tôn, không nhanh không chậm nói.

“Viên Sơn đã bị diệt, Đông Châu hiện tại cũng không yên ổn, ta cũng lo lắng chuyện các ngươi ở bên ngoài lịch luyện, cho nên thân là đại sư huynh, ta quyết định cùng các ngươi đi du ngoạn.”

Hả? ? ?

Đi lịch luyện cùng nhau? Nghe vậy, Hồng Tôn ngẩn người, sau đó nghi hoặc nói.

“Còn chuyện của tông môn thì sao?”

“Tự có Ngô Thọ sư đệ xử lý.”

Khá lắm, nghe vậy, Hồng Tôn vậy mà không có cách nào phản bác được.

“Chuyện này không được đâu, đại sư huynh?”

“Có cái gì mà không được, quyết định như vậy đi.”

Sau ba người Dư Mạt, Tề Hùng thân là Tông Chủ cũng không muốn trở về.

Hắn đứng dậy rửa chén, chắp tay sau lưng đi tới chỗ Diệp Trường Thanh, nhìn Diệp Trường Thanh đang ở cùng Bách Hoa tiên tử anh anh em em, Tề Hùng phát hiện tiểu tử này cực kỳ vừa mắt.

Trước đây, còn cảm thấy hắn có chút không xứng với Bách Hoa sư muội, nhưng bây giờ nhìn lại, là sư muội trèo cao.

“Sư huynh.”

Nhìn thấy Tề Hùng tiến đến, Bách Hoa tiên tử mở miệng kêu lên một tiếng, Diệp Trường Thanh cũng đứng dậy hành lễ.

“Đệ tử bái kiến Tông Chủ.”

“Ừm, ngươi rất không tệ, bản tông rất xem trọng ngươi, về sau nếu có chuyện gì, có thể trực tiếp tới tìm tới ta.”

Hắn ân cần vỗ vai Diệp Trường Thanh, sau khi cổ vũ một chút, Tề Hùng hài lòng rời đi.

Tề Hùng tới thì không trở về được, một bên khác, các thế lực lớn khác cũng nhận được tin Tề Hùng vội vã đến Viên Sơn để gia nhập với bọn Hồng Tôn.

Vốn luôn chú ý đến ba người Dư Mạt, lại thêm Tề Hùng chưa bao giờ nghĩ đến việc che giấu tung tích của mình, nên đương nhiên cũng không phải là bí mật gì.

“Quả nhiên, ta biết thả nào cái tên tiểu nhân hèn hạ như Tề Hùng nhất định là đang nén giận, một thân một mình tụ hợp với đám người Dư Mạt kia, như vậy có nghĩa là hắn muốn ra tay rồi?”

Bên trong chủ điện Lạc Hà tông, Tô Lạc Tinh một mặt cơ trí nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right