Chương 433: Ngô Thọ Nóng Nảy

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,049 lượt đọc

Chương 433: Ngô Thọ Nóng Nảy

Chỉ thấy cánh tay của Giác Tâm duỗi ra hơn dài hơn mười thước, sau đó dùng Long Trảo Thủ hung hăng chộp vào vị trí dưới đũng quần của chấp giáo Học viện Đông Văn.

“Ý tưởng của lão nạp không tệ, Kim Xà Triền Ti Thủ và Long Trảo Thủ kết hợp, tuyệt phối.”

Trước đó Giác Tâm đột phá ý tưởng, đem Kim Xà Triền Ti Thủ cùng Long Trảo Thủ kết hợp sử dụng, hẳn là sẽ có hiệu quả. Bây giờ thử một chút quả nhiên là như thế.

Chỉ là khổ cho tên chấp giáo Học viện Đông Văn này rồi, bốn lần, mẹ nó tận bốn lần, hắn cũng hoài nghi hiện tại đồ chơi kia của mình còn dùng được hay không?

Từ khi sinh ra cho đến nay đây là lần đầu tiên chấp giáo của Học viện Đông Văn có một loại ý nghĩ thống hận đồ chơi kia của chính mình.

Mẹ nó cần ngươi làm gì chứ, ngày bình thường chẳng thể làm gì nên hồn, vào thời điểm quan trọng lại trở thành điểm yếu của bổn tọa, hủy đi chuyện lớn của ta.

Rõ ràng nhân số chiếm thế thượng phong, hơn nữa lại còn tác chiến tại sân nhà, nhưng mà ai có thể nghĩ tới cuộc chiến mới chỉ vừa mới bắt đầu, Học viện Đông Văn liền bị Phổ Đà tự đánh từng người ngã ngựa.

Hơn nữa động tác nguyên một đám còn vô cùng đều nhịp, đều là bộ dạng lấy tay bưng đũng quần, khóc không ra nước mắt.

“Một đám rác rưởi.”

Trần Thanh Vũ đang đại chiến với Tề Hùng liếc mắt về hướng Học viện Đông Văn, lạnh giọng nói một câu, thật sự là bùn nhão không đắp thành tường được.

Ngay lúc hai bên đang đại chiến, Lạc Hà tông, Hoàng Cực tông, Hổ Lĩnh cùng các đại tông môn khác cũng đều nhanh chóng nhận được tin tức.

Dù sao Tề Hùng và Trần Thanh Vũ đều dẫn người đến ở Nho Thánh thành, mọi người tất nhiên sẽ vô cùng để ý nhau.

Lúc này đột nhiên bạo phát chiến đấu, tuy rằng không biết là bởi vì chuyện gì, nhưng cũng làm cho tất cả mọi người đều vô cùng quan tâm.

Bên trong Hoàng Cực tông, Cơ Vô Song nghe thấy tin tức này ngược lại trên mặt cũng không có phản ứng biến đổi tâm tình gì quá lớn, chỉ nhàn nhạt nói một câu.

“Biết rồi.”

Hắn không có ý định nhúng tay vào, chỉ là sai người chú ý đến nhiều hơn, có biến cố gì lập tức báo cáo.

Mà ở trụ sở của Lạc Hà tông, Tô Lạc Tinh còn đang đại chiến với Hổ tộc, nghe thấy tin tức này thì tỏ ra bộ dáng quả nhiên là vậy.

“Ta biết ngay chắc chắn Tề Hùng sẽ ra tay, không ngoài dự đoán của bổn tọa.”

“Vậy bây giờ chúng ta làm sao đây?”

“Tĩnh quan xem kỳ biến.”

Tô Lạc Tinh có cùng ý nghĩ giống như Cơ Vô Song, không có ý định nhúng tay vào.

Thêm nữa, so sánh với Hoàng Cực tông, Lạc Hà tông càng không có sức lực gì đi nhúng tay vào những chuyện này, dù sao bọn họ vẫn đang giằng co cùng Hổ tộc.

Tuy nói là sau khi Viên sơn hủy diệt, sự tiến công của Hổ tộc đã không còn mãnh liệt như trước, thế nhưng cũng không có chút ý tứ nào muốn thối lui.

Dưới tình huống như vậy, tất nhiên Tô Lạc Tinh không có dư sức để đi nhúng tay vào chuyện của Đạo Nhất tông với Thanh Vân tông.

Huống chi, hắn còn ước gì hai phe đánh nhau càng kịch liệt thêm chút nữa đây, tốt nhất là lưỡng bại câu thương.

Đến lúc đó Lạc Hà tông liền có thể đến hai quả đào rồi.

Những đại tông môn khác cũng có ý nghĩ như thế, đa số là đứng xem náo nhiệt.

Nhưng có người đứng xem náo nhiệt, cũng có người lòng nóng như lửa đốt, người này chính là đại Trưởng Lão Ngô Thọ của Đạo Nhất tông.

Rõ ràng nói là chỉ đi đón đám sư thúc trở về, vậy mà mẹ nó vừa đi là đi gần nửa tháng, Tề Hùng cả một chút suy nghĩ trở về cũng không có.

Mỗi lần liên hệ hắn, Tề Hùng đều nói là bên ngoài nguy hiểm, cho nên hắn muốn tọa trấn ở chỗ của đám người Hồng Tôn, sự tình của tông môn để Ngô Thọ làm chủ là được.

Vốn dĩ cũng không có gì, đơn giản cũng chỉ là bản thân bị nhận thêm chút mệt mỏi, nhưng mà mẹ nó vì cái gì lại đánh nhau cùng Thanh Vân tông rồi? hơn nữa một chút báo hiệu trước cũng không có.

Lúc liên hệ hôm qua, không phải ngươi còn nói là sẽ không gây chuyện sao?

Lời này là tự Tề Hùng nói ra, thế mà mới qua một ngày, người đã khai chiến cùng Thanh Vân tông?

Hắn cũng hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng lúc này đối mặt với loại tình huống như vậy, Ngô Thọ cũng không có khả năng im lặng không làm gì, cho nên chỉ có thể triệu tập mọi người lại trước.

“Đám đại sư huynh khai chiến cùng với Thanh Vân tông sao?”

trong đại điện, một đám Phong Chủ, Chủ Tọa Trưởng Lão của Đạo Nhất tông đều tề tụ lại, có người mở miệng hỏi, đối với việc này, sắc mặt Ngô Thọ rất khó coi.

“Ừm.”

“Vì sao vậy?”

“Mẹ nó ta làm sao biết.”

Ngô Thọ có chút kích động rống lên một câu, hắn đã bị chuyện của tông môn làm cho tâm phiền ý loạn, hiện tại mịa nó còn phải chùi đít cho đám Tề Hùng, một chuyện lại một chuyện thật là không thể để cho người ta bớt lo.

Dứt lời, Ngô Thọ quét mắt nhìn mọi người ở đây một vòng, Ảnh Phong Tuyệt Ảnh sư muội không ở đây, đã tới Tây Châu.

Sau khi Phổ Đà tự thuần phục, Tề Hùng liền đem đại bộ phận lực lượng của Ảnh Phong điều tới Tây Châu, dù sao khẳng định là sẽ không từ bỏ ý đồ với phật môn ở Tây Châu.

Cho nên hiện tại, Ngô Thọ muốn hỏi cũng không tìm thấy được người.

Hít sâu một hơi, thôi được rồi, mặc kệ có biết hay không biết, nên cứu vẫn phải cứu thôi.

Nhưng mà phái ai đi đây?

Bên doanh trại gần biển hiện tại có đệ tử ba phong trấn thủ, đệ tử Long Tượng phong thì tọa trấn Hổ Lĩnh, ở chỗ của Tề Hùng còn đệ tử của ba phong.

Nhưng mà Bách Thảo phong, Vạn Trận phong, những phong đặc thù này lại không thể tùy tiện xuất động.

Suy tư một lát, cuối cùng ánh mắt của Ngô Thọ rơi vào Phong Chủ Huyết Đao phong, trên người Tần Sơn Hải.

Khuôn mặt hắn tuấn tú, có điều lại hiện lên vẻ tái nhợt giống như bị bệnh, mà khí tức còn có chút phù phiếm không ổn định, nhìn qua giống như là một con ma ốm.

Kì thực từ lúc còn trẻ tuổi, bộ dáng của Tần Sơn Hải cũng chính là như vậy rồi, luôn cho người ta cảm giác như thể không còn sống lâu nữa, cảm giác rất ốm yếu.

Có điều nếu bởi vì như vậy ngươi lại cho là hắn không có đủ thực lực, là một tên yếu ớt, vậy thì vô cùng sai lầm.

Nghe nói tên này là tiên thiên tuyệt mạch, nhưng mà thiên phú cùng ngộ tính lại cao không hợp thói thường.

Cứ tế mà phá vỡ nguyên tắc hạn chế của tuyệt mạch, một đường đột phá đến Thánh cảnh, cũng bởi vậy tạo nên nguyên nhân bệnh của bản thân, về lâu dài cần dựa vào đan dượng điều dưỡng.

Thế nhưng mỗi lần chiến đấu, con hàng này quả thực là một con sói liều mạng, dựa theo lời hắn nói thì chính là: ta vốn dĩ là người sắp chết, bằng vào thân thể tàn phế của ta đổi lấy mạng của ngươi, ta không lỗ.

Cho nên, con hàng này nói đến đánh nhau, chính là bộ dạng như bị điên lên thớt, các sư huynh đệ cũng đều xưng hô với hắn là Tần điên.

“Tần sư đệ, ngươi mang đệ tử Huyết Đao phong đi một chuyến đi.”

Ngô Thọ mở miệng nói ra, nghe vậy, Tần Sơn Hải cũng không nói gì thêm gật đầu đáp.

“Khụ khụ, tốt.”

“Nhị sư huynh, ngươi để Tần điên đi à? Như vậy không phải muốn lật trời sao?”

Chỉ là khi nghe quyết định này của Ngô Thọ, Phong Chủ Mạc Du của Bách Thảo phong ở bên cạnh sững sờ, lập tức khó hiểu hỏi.

Đối với việc này, Ngô Thọ tức giận đáp.

“Đã đánh thành dạng này rồi, còn quan tâm lật trời hay không? Lại nói thêm, đại sư huynh cũng ở đó, không có việc gì đâu.”

Nàng vẫn cảm thấy phái Tần Sơn Hải đi không phải là một lựa chọn sáng suốt, nhưng Ngô Thọ nói như vậy Mạc Du cũng không ý kiến thêm, chỉ là kỳ quái lẩm bẩm một câu.

“Rõ ràng có lựa chọn tốt hơn mà.”

Mạc Du làm sao biết được chuyện này là Ngô Thọ cố ý hành động.

Sao hắn không biết Tần Sơn Hải là thằng điên được? ngược lại đại sư huynh thật tốt, phủi mông một cái bỏ đi, đi lâu như vậy cũng không nói khi nào trở về.

Thân là tông chủ lại mặc kệ tông môn à? Mịa nó ta chỉ là tên trưởng lão, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng đều ném cho ta sao?

Vậy ta liền phái tên Tần điên qua cho ngươi.

Vừa nghĩ tới Hồng Tôn, Bách Hoa tiên tử, Mặc Vân, Cầm Long, Thạch Tùng, còn có Tần điên cùng đến, trong lòng Ngô Thọ cảm thấy rất là thoải mái.

Đại sư huynh nhức đầu rồi đây.

Có điều những điều này cũng chỉ là có chút oán khí trong lòng, trả thù nho nhỏ một chút, việc chính vẫn phải làm, lúc này, Ngô Thọ nói với Tần Sơn Hải.

“Tần sư đệ, ngươi lập tức lên đường đi, vận dụng truyền tống trận, tốc độ nhanh một chút.”

“Khụ khụ, được.”

Nghe vậy, Tần Sơn Hải đứng dậy, thân hình gầy gò có chút khom người, xiêu vẹo đi ra ngoài điện.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right