Chương 434: Tần Điê

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,494 lượt đọc

Chương 434: Tần Điê

Trước mắt Đạo Nhất tông đúng thật là có ý định chiến đấu từ nhiều hướng.

Mà dựa theo an bài của Ngô Thọ, đêm khuya tại truyền tống trận của Đạo Nhất tông trụ sáng phóng lên tận trời.

Đệ tử của Huyết Đao phong từng người từng người lần lượt bước vào truyền tống trận dưới sự chỉ huy của Tần Sơn Hải.

“Sư huynh, ngươi nói diễn biến lần này có thể trở thành đại chiến tông môn không?”

“Khó nói, dù sao lão tổ với Tông Chủ cũng xuất thủ.”

“Chuyện này nếu quả thật biến thành đại chiến tông môn thì làm sao bây giờ?”

Có chút đệ tử tạp dịch hoặc một số có lẽ lần đầu trải qua chiến đấu như này khó tránh khỏi có chút căng thẳng, nghe vậy, các sư huynh cười an ủi.

“Thế nào, sợ rồi?”

“Ai sợ chứ, ta mà thèm sợ.”

“Ha ha, biến thành tông môn đại chiến thì biến thành thôi, cùng lắm thì tiếp tục hỗ trợ thôi, Đạo Nhất tông ta có thể sợ sao?”

“Được rồi, những chuyện này không phải chuyện chúng ta cần phải suy tính, tự có đám người Phong Chủ, Đại Trưởng Lão xử lí, chúng ta chỉ cần làm tốt việc của mình là được, đan dược trị thương đều mang hết rồi chứ?”

“Ừm, đều mang theo, vừa nãy sư huynh Bách Thảo phong cho không ít.”

“Phù triện, trận pháp thì sao?”

“Đều đã có.”

“Ừm, mấy thứ này đều là đồ vật bảo mệnh trên chiến trường.”

Mỗi lần đến thời điểm chiến đấu, Đạo Nhất tông đối với những thứ này cho đệ tử tuyệt đối không keo kiệt.

Cho dù là đệ tử tạp dịch cấp thấp nhất, mỗi người đều có thể đem theo đầy đủ đan dược, phù triện cùng trận pháp, hơn nữa phẩm cấp đều không thấp.

Cũng giống như là tên đệ tử tạp dịch này, hắn được đem theo mười bình đan dược nhị phẩm, năm bình đan dược tam phẩm cùng với một bình đan dược tứ phẩm, còn có một viên đan dược lục phẩm làm tác dụng bảo vệ tính mạng.

Phù triện, trận pháp đều giống như vậy.

Cách làm giống Đạo Nhất tông thế này, thật ra ở các đại tông môn của Đông Châu rất là ít gặp.

Dù sao nếu muốn cho mỗi một đệ tử đều đầy đủ đan dược, phù triện, việc đó hoàn toàn là một khoản chi tiêu không thể tưởng tượng.

Nhất là đối với đệ tử tạp dịch cũng được như thế, xem xét ở những tông môn khác chính là một chuyện mua bán không có lời.

Dù sao đệ tử tạp dịch vốn dĩ thực lực nhỏ yếu, chết thì chết thôi, cho nhiều đan dược như vậy làm gì, đơn thuần là lãng phí.

Có điều Đạo Nhất tông thì không nghĩ như vậy.

Dựa theo tông quy của Đạo Nhất tông, đệ tử Đạo Nhất tông có thể chết ở trên tay địch nhân, nhưng tuyệt đối không thể chết bởi vì sau khi thương thế quá nặng mà không có đan dược chữa thương.

“Đuổi theo đi, nhanh chút, đừng để tụt lại phía sau.”

“Đừng quên nhận đan dược, phù triện.”

“Nhanh nhanh nhanh, tất cả tiến vào trận pháp nhanh lên một chút.”

Truyền tống trận vẫn tiếp tục mở ra, bằng mắt thường cũng có thể thấy được từng khối cực phẩm linh thạch đang nhanh chóng biến mất, hóa thành bột phấn.

Đại lượng truyền tống giống như vậy, chuyện này đối với việc tiêu hao linh thạch quả thực là như ngồi lên mũi tên hỏa tiễn.

Chung quanh trận pháp đều là cường giả của Đạo Nhất tông, một đám Chấp Sự đem truyền tống trận bao bọc lại, nguyên một đám đệ tử Huyết Đao phong tiến vào trận pháp.

“Phong Chủ.”

Bên phía Tần Sơn Hải, một tên Trưởng Lão Huyết Đao phong tiến lên, nghe vậy, Tần Sơn Hải ho nhẹ mấy tiếng nói.

“Khụ Khụ, đệ tử tới đông đủ hết chưa?”

“Vâng, đã có hơn một nửa tiến vào truyền tống trận.”

“Tốc độ nhanh thêm chút.”

“Vâng.”

Bởi vì truyền tống trận của Đạo Nhất tông không liên thông cùng với Nho Thánh thành, cho nên đệ tử Huyết Đao phong chỉ có thể truyền tống đến một toàn thành tên là Mặc Thành thành trì khoảng cách gần với Nho Thánh thành nhất trước tiên, sau đó lại chạy tới Nho Thánh thành.

Đêm khuya, bên trong Mặc Thành, đệ tử của Huyết Đao phong từng người từng người thông qua truyền tống trận đến nơi đây, sau đó lấy từng chiếc phi chu ra, cứ như vậy phiêu phù bên trên thành trì.

Dân chúng trong thành vừa hiếu kỳ vừa căng thẳng nhìn tất cả.

Mặc Thành cũng là phạm vi thế lực của Đạo Nhất tông, chỉ là bạch tính sinh hoạt ở nơi này, cả đời bọn họ cũng chưa từng gặp qua trường hợp như vậy.

Đừng nói là bọn họ, ngay cả thành chủ Mặc Thành cùng một đám thân tín lúc này cũng đang ngẩng đầu nhìn về phía chân trời.

Vị thành chủ Mặc Thành này lúc còn trẻ cũng là đệ tử của Đạo Nhất tông, chỉ là về sau không có hy vọng đột phá, liền bị tông môn hạ bỏ vào Mặc Thành, chuyện này cứ thế cho đến tận bây giờ, đoán chừng là đến mãi về sau cũng sẽ sống quãng đời còn lại ở đây.

“Thành chủ, thế này là thật sự muốn khai chiến sao?”

“Bên phía Nho Thánh thành đã đánh nhau, chắc chắn là muốn khai chiến, đây chỉ là nhóm đầu tiên trợ giúp tông môn, nên chiến sự không hạ xuống, đoán chừng tiếp theo sẽ có nhiều hơn.”

Đối mặt với lời hỏi thăm của thủ hạ, thành chủ thì thào nói ra, giống như là trả lời, cũng giống như là nói một mình.

Phi chu che khuất bầu trời, không ngừng có đệ tử Huyết Đao phong phóng lên, cùng các Chấp Sự, Trưởng Lão đứng lơ lửng trên không.

Một loại khí tức nghiêm nghị, làm cho toàn thể bách tính đều cảm thấy một loại cảm giác hít thở không thông.

Giống như có người bóp cổ ngươi, làm hô hấp của ngươi không thể trôi chảy.

Dưới sự soi mói của vô số người, ánh sáng của truyền tống trận chậm rãi tiêu tán, mà toàn bộ đệ tử Huyết Đao phong cũng đã leo lên phi chu, Tần Sơn hải ra lệnh một tiếng, nhóm phi chu chậm rãi tiến lên, sau đó tốc độ càng lúc càng nhanh, rất nhanh đã biến mất ở trong màn đêm.

“Hà…”

Sau khi đệ tử Huyết Đao phong rời đi, có người không nhịn được thở dài nhẹ nhõm một cái, chỉ là nhìn lại thì làm bọn hắn không khỏi căng thẳng, khó có thể tưởng tượng được chiến trường chân chính sẽ là dạng gì.

Giống như hai con quái vật khổng lồ như Đạo Nhất tông và Thanh Vân tông thế này va chạm nhau sẽ là một màn kinh thiên động địa thế nào.

Mặc Thành cách Nho Thành cũng không xa, toàn lực đi đường cũng chỉ là việc không đến một canh giờ.

Mà lúc này, chiến đấu ngoài thành Nho Thánh ngày càng kịch liệt, nhất là bên Thanh Vân tông.

Cảm giác được tình huống lão tổ của mình ngày càng không tốt, Trần Thanh Vũ hoàn toàn gấp gáp, không để ý phải trả bất cứ giá nào chỉ muốn xông ra ngăn cản Đạo Nhất tông.

“Giết, giết đi vào.”

Mà tất nhiên Đạo Nhất tông không thể nào để bọn hắn quấy rầy đến lão tổ của mình, không có chút ý định lui lại nào.

Có điều bên trong kịch chiến không có ai chú ý tới, trong hư không phía xa, hai vị Viên sơn lão tổ vẫn đang ẩn mình.

Lúc này mắt của hai vị lão tổ đều đang tỏa hào quang.

Bọn họ đã theo dõi cũng không phải một ngày hai ngày, nhưng mà vẫn không tìm được cơ hội, lúc này cuối cùng cũng đã nhìn thấy hy vọng.

Ba người Dư Mạt cùng hai vị lão tổ của Thanh Vân tông đánh nhau, thời điểm này nếu bọn họ có thể liên thủ với hai vị lão tổ của Thanh Vân tông, vậy có niềm tin rất lớn chém chết đám Dư Mạt.

“Đại ca, chúng ta còn chưa ra tay sao?”

Trong đó một tên Yêu hoàng nhịn không được hỏi, nghe vậy, một tên Yêu Vương khác bình tĩnh hơn.

“Không vội, chờ bọn hắn đánh thêm một hồi nữa chúng ta lại ra tay, đến lúc đó không chỉ có thể chém giết ba người Dư Mạt, mà còn có thể cùng đánh luôn hai lão bất tử của Thanh Vân tông kia.”

“Được.”

Hai tên Yêu hoàng không vội ra tay, mà lúc này, Tần Sơn Hải chỉ huy đệ tử Huyết Đao đuổi tới nơi.

Xa xa liền thu hồi phi chu lại, dưới sự chỉ huy tất cả Trưởng Lão, đệ tử thân truyền cùng đệ tử Huyết Phong đều tham gia vào chiến trường.

Bản thân Tần Sơn Hải cũng gia nhập chiến trường của Thánh giả.

Vốn Hồng Tôn và Thanh Thạch đang bị bốn tên Thánh giả Thanh Vân tông vây công, đột nhiên, một đạo đao mang huyết sắc xẹt qua chân trời, bức lui một tên Thánh giả.

Thấy thế, Hồng Tôn cũng giật nảy mình.

“Mẹ kiếp, Tần điên…”

Cũng không cần nhìn qua, bằng vào đạo huyết sắc đao khí này Hồng Tôn liền biết người đến là ai, chỉ là trong mắt của hắn không mừng rỡ chút nào, ngược lại còn vô cùng cổ quái.

Con mẹ nó, nhị sư huynh tại sao lại phái tên điên này đến đây? Trong tông môn không còn người nào khác sao? Sợ là ngươi phái cả Mạc Du đến đêu tốt hơn nhiều.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right