Chương 435: Cơ Hội Đến Rồi

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 888 lượt đọc

Chương 435: Cơ Hội Đến Rồi

Tần Sơn Hải và đệ tử Huyết Đao phong xuất hiện đích thật là giảm bớt một phần áp lực cho bên Đạo Nhất tông.

Nhất là Tần Sơn Hải, sau sự xuất hiện của hắn, bốn tên Thánh giả Thanh Vân tông vốn dĩ đang vây công Hồng Tôn, Thanh Thạch, trong mắt đều hiện lên vẻ kiêng dè.

Mọi người đều là Thánh giả, trước đây ít nhiều cũng từng có tiếp xúc qua, mà tên Tần Sơn Hải điên này thế nào thì hầu như mọi người đều đã biết.

“Chết tiệt, tên điên này sao lại tới đây?”

Một tên Thánh giả Thanh Vân tông âm thầm thì thào một tiếng.

Chẳng qua lúc này, Tần Sơn Hải một đao trảm đến, cũng không nói gì, đồng thời không chút do dự sau khi ho nhẹ hai tiếng thì bạo phát ra một cỗ huyết khí ngút trời quanh thân.

“Khụ khụ…”

“Mẹ kiếp.”

Nhìn thấy huyết khí không ngừng tản mát ra, rất nhanh đã đem không gian xung quanh bọn họ bao trùm lại.

Hồng Tôn thấy cảnh này, lập tức không chút do dự xoay người bỏ chạy.

Mịa nó thật sự là thằng điên, vừa xuất hiện đã không thèm phân biệt địch ta sao?

Làm sư huynh đệ đồng môn, tất nhiên Hồng Tôn hiểu rõ huyết khí này là cái gì, đây là tuyệt kỹ thành danh của Tần Sơn Hải, Huyết Ma đao pháp.

Nhìn thì giống như dạng tinh khí biến ra nhưng thật ra là biến thành từ đao khí.

Một khi bị bao phủ vào trong bất luận địch ta đều sẽ bị công kích.

Con hàng này mẹ nó đúng là không đêm Hồng Tôn với Thanh Thạch để vào mắt một chút nào, vừa lên đã chơi lớn rồi?

Chuyện này còn chưa tính, bốn tên Thánh giả Thanh Vân tông nhìn vào hành động kế tiếp của Tần Sơn Hải càng làm cho bọn họ mở to hai mắt nhìn.

Chỉ thấy đánh còn chưa đánh con hàng này đã trực tiếp thi triển ra cấm thuật, khí tức cả người đều liên tục tăng lên.

Quả nhiên mẹ nó đúng là không thể nào hiểu được người phát điên, con mẹ nó tốt xấu gì ngươi cũng phải đánh nhau trước một chút chứ, tình huống hiện tại là thế nào.

“Khụ khụ, chết đi…”

Sau khi cấm thuật được thi triển ra, sắc mặt Tần Sơn Hải càng trở nên tái nhợt, thậm chí cũng khống chế được khóe miệng tràn ra một vệt máu tươi.

Thế này là đánh còn chưa đánh đã làm cho mình trào máu trước sao?

Nhìn thấy bộ dáng bệnh tật nguy kịch của Tần Sơn Hải, bốn tên Thánh giả Thanh Vân tông chẳng những không mừng rỡ chút nào mà ngược lại còn kiêng kị thêm.

Bọn họ hiểu rất rõ, tên Tần Sơn Hải này, ngươi nhìn thấy hắn càng suy yếu thì hắn càng phát điên không có điểm dừng.

Quả nhiên, một giây sau, Tần Sơn Hải vừa mới sải bước trong nháy mắt thân hình đã xuất hiện ngay trước mặt một tên Thánh giả Thanh Vân tông.

Không giải thích gì cứ thế chém ra một đao, mà cái khí huyết kinh khủng kia cũng hóa thành vô số lưỡi đao sắc bén, từ bốn phương tám hướng vây đến chém giết.

Thấy thế, ba người còn lại cũng không dám khinh thường nhanh chóng động thủ.

Đối mặt với sự vây công của bốn người, nếu đổi lại là một người bình thường thì vào thời điểm này cơ bản đều sẽ ném chuột sợ vỡ bình, có điều Tần Sơn Hải lại hoàn toàn không có chút phản ứng gì.

Giống như là không thèm nhìn đến sự tiến công của ba người khác, một mực chỉ tập trung vào người trước mắt mà thôi.

Không quan tâm sống chết của mình, dù sao nếu phải chết ta cũng muốn lôi ngươi theo làm đệm lưng.

Thoát khỏi phạm vi Huyết Ma đao pháp của Tần Sơn Hải, trong lòng Hồng Tôn vẫn còn thấy sợ hãi, còn Thanh Thạch ở bên cạnh thì trừng hai mắt nói.

“Tên này thật sự điên rồi.”

“Lần đầu tiên ngươi biết hắn hay sao?”

“Làm sao bây giờ? Cần giúp đỡ không?”

“Ngươi đi đi, ta đi giúp những người khác.”

Hồng Tôn không có một chút ý định muốn giúp đỡ gì hết, không có cách nào, lúc chiến đấu tuyệt đối không thể cùng một chỗ với tên phát điên Tần Sơn Hải này được.

Lúc còn trẻ, Ngô Thọ cũng bởi vì kề vai chiến đấu với Tần Sơn Hải, kết quả tên này phát điên lên, trực tiếp coi Ngô Thọ thành yêu chú mà chém.

Hiện tại trên lưng Ngô Thọ còn một vết đao chém rất dài, nghe nói thời điểm ra tay, ngay cả một chút do dự cũng không có, nếu không phải Ngô Thọ phản ứng nhanh đoán chừng đã bị một đao chém thành hai nửa.

Lấy một địch bốn, Tần Sơn Hải không có một chút biểu hiện yếu thế nào, ngược lại là bốn tên Thánh giả Thanh Vân tông kia bị hắn đánh đến tiến thoái lưỡng nan.

Mấu chốt chính là không ai dám liều mạng cùng hắn, tên này hoàn toàn không sợ chết.

Ngươi đánh hắn một chút, hắn nhất định phải chém lại ngươi một đao, còn có huyết sắc đao khí chung quang càng để cho người ta thấy tâm phiền ý loạn, lúc nào cũng phải chia sự chú ý ra để phòng bị.

Trong lúc nhất thời chiến cục như lâm vào thế bí, tuy nói rằng nhân số của Thanh Vân tông chiếm ưu thế nên đã chiếm cứ một phần lợi thế hơn.

Nhưng mà trong thời gian ngắn, muốn đánh bại được Đạo Nhất tông là hoàn toàn không thể nào.

Chiến đấu ngày càng kịch liệt hơn, mà trong tầng mây phía trên không trung đám ba người Dư Mạt cùng với hai vị lão tổ Thanh Vân tông cũng một đường đánh tới đây, đánh nhau vô cùng kịch liệt.

Chỉ là theo thời gian trôi đi, tình huống của hai vị lão tổ Thanh Vân tông càng ngày càng tệ hại, chiến ý trong lòng càng ngày càng hạ thấp xuống.

Bọn họ không muốn liều chết cùng với ba người Dư Mạt, lúc này điều bọn họ chú ý nhất vẫn là đồ ăn gia tăng thọ nguyên kia.

Ăn chút cơm chút đồ ăn thì có thể gia tăng thọ nguyên, như vậy làm sao có thể khiến cho hai người không động tâm chứ.

Cho nên trong chiến đấu, hai vị lão tổ Thanh Vân tông vẫn luôn tìm một cơ hội để giải thích.

“Dư Mạt, trước tiên các ngươi bình tĩnh một chút, chúng ta thật sự không có ác ý mà, hai bên tông môn của chúng ta đánh nhau sẽ gì vô tình cho người khác lợi lộc thôi.”

“Đúng vậy, Dư Mạt, có chuyện gì từ từ nói là được mà.”

“Không phải, Dư Mạt, chúng ta thật sự không có ý tứ gì khác.”

Hai người vẫn luôn khuyên giải ba người Dư Mạt dừng tay, có điều đám Dư Mạt trước sau không hề bị lay động.

Một bên khác, trong âm thầm hai vị lão tổ của Viên sơn thấy thời cơ đã đến.

“Ra tay.”

Lập tức không che giấu nữa, trực tiếp hiện thân, hướng về phía ba người Dư Mạt công kích đến.

“Ha ha, Dư Mạt, hôm nay là ngày chết của ngươi.”

“Giang Sơn, ngươi và ta liên thủ, cùng nhau chém chết ba người Dư Mạt.”

Giang Sơn chính là một trong số hai vị lão tổ của Thanh Vân tông, người còn lại tên là Bành Vân.

Hai vị lão tổ Viên Sơn đột nhiên xuất hiện, khiến năm người đều thấy sững sờ, hoàn toàn không nghĩ tới trong bóng tối mẹ nó còn ẩn giấu hai tên Yêu Hoàng.

“âm hồn không tan.”

Thấy vậy, sắc mặt Vương Mãn lạnh lùng nói, hai tên Yêu Hoàng của Viên sơn này hẳn là luôn đi theo đám bọn hắn.

Có điều bây giờ, sau khi hai tên Yêu Hoàng Viên sơn ra tay, hiển nhiên áp lực sẽ đè lên bên phía ba người Dư Mạt, thế cục nháy mắt đảo lộn.

Mà hai vị lão tổ của Viên sơn cũng hiểu rõ điều này, đối với bọn họ thì lần này là cơ hội tuyệt hảo, nhất định có thể chém giết ba người Dư Mạt.

“Đông thủ đi, Giang Sơn.”

Một bên phóng về hướng ba người Dư Mạt, một bên thúc dục hai người Giang Sơn mau ra tay.

Chỉ là đối với việc này, Giang Sơn với Bành Vân liếc nhau một cái, sau đó… trực tiếp ra tay với bọn chúng.

“Giang Sơn, mẹ nó ngươi điên rồi à? Ta nói là ngươi đối phó với ba người Dư Mạt ấy.”

Chúng ta tới giúp các ngươi, địch nhân của mọi người không phải là đám người Dư Mạt sao? Vì sao lại ra tay đối với chúng ta?

Đối với điều này, Giang Sơn hừ lạnh một tiếng nói.

“Hừ, nhân tộc chúng ta sao có thể thông đồng cùng với yêu tộc các ngươi làm bậy được.”

“Ngươi bị đánh ngu rồi sao?”

Đối với lời nói này hai tên Yêu Hoàng không tin một chữ nào, mẹ nó thông đồng làm bậy, hai người Giang Sơn, Bành Vân các ngươi chẳng lẽ còn chưa hợp tác qua với yêu tộc của chúng ta sao?

Đừng nói là đám Giang Sơn, cho dù là ba người Dư Mạt cũng không dám nói ra lời này.

Trên thế giới này, vĩnh viễn chỉ có lợi ích, trước điều kiện đầy đủ lợi ích, cái gì mà người yêu khác đường đều là nói nhảm, có thể hợp tác cùng có lợi cũng không phải là chuyện không thể nào.

“Bớt nói nhảm, Dư Mạt huynh, chúng ta cùng nhau ra tay, đánh chết hai tên yêu thú này.”

Giang Sơn mặc kệ bọn hắn, ngược lại là quay đầu hô to với ba người Dư Mạt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right