Chương 436: Mỹ Vị Lại Hiện Ra Trên Chiến Trường

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,176 lượt đọc

Chương 436: Mỹ Vị Lại Hiện Ra Trên Chiến Trường

Giang Sơn hét như vậy, đừng nói là hai tên lão tổ Viên sơn, ngay cả ba người Dư Mạt cũng sững sờ.

Mẹ nó người ta tới giúp các ngươi đó, hiện tại là có ý gì?

Ba người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều không hiểu rõ là ý định gì.

Mà thấy ba người Dư Mạt ngây người, Giang Sơn không nhịn được tiếp tục rống to.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì, động thủ đi, hợp lực chém chết hai tên yêu thú này.”

“A.”

Nghe vậy Nguyên Thương sững sờ nhẹ gật đầu, sau đó xuất thủ, cùng với Giang Sơn công kích về phía một tên Yêu Hoàng lão tổ.

Thấy thế, hai người Dư Mạt, Vương Mãn cũng lấy lại tinh thần, ào ào gia nhập chiến đấu.

Vốn là đến để giúp đỡ, hiện tại lại lâm vào vây công, hai tên lão tổ Viên sơn đều là một bụng tức giận.

“Mẹ nó bùn não không đắp được thành tường.”

Bọn họ xem xét hai tên Giang Sơn với Bành Vân quả thực là đầu óc có bệnh, địch ta cũng không phân rõ được?

Quả thực giống như tự đưa mình đến cửa, lúc này lấy hai đánh năm, ngay cả thoát thân cũng là vấn đề.

Mà cơ hội tốt như vậy ba người Dư Mạt tất nhiên sẽ không bỏ qua.

Có thể giết chết tuyệt đối là muốn giết, diệt hai tên lão yêu thú này đối với Đạo Nhất tông mà nói, cũng là giải quyết một chuyện đại họa trong đầu.

Dù sao thì vẫn luôn bị hai tên Yêu Hoàng này nhòm ngó cũng không phải chuyện hay, không sợ bị kẻ trộm trộm, mà chỉ sợ bị kẻ trộm nhớ thương.

Không cho chúng chút cơ hội nào liền trực tiếp giam cầm không gian xung quanh.

Chỉ giao thủ ngắn ngủi một canh giờ, hai tên Yêu Hoàng đã hoàn toàn bị áp chế, trên người cũng xuất hiện không ít vết thương.

Chỉ có điều là muốn chém chết Yêu Hoàng trong thời gian ngắn tất nhiên là rất khó làm được.

Thời gian từng chút một trôi qua, mà cuộc chiến lại không có vẻ gì là sẽ dừng lại, bất luận là chỗ của đám Dư Mạt hay là chiến trường phía dưới đều là như vậy.

Chỉ là, trên chiến trường của Đạo Nhất tông và Thanh Vân tông, đệ tử Đạo Nhất tông lại càng đánh càng hăng, nguyên nhân chủ yếu tất nhiên là vì phía sau chiến trường, Diệp Trường Thanh đã nhấc nồi lớn lên.

Vốn dĩ cũng không có ý định nấu cơm, ngay từ ban đầu Diệp Trường Thanh cũng gia nhập vào cuộc chiến.

Nhưng cứ đánh cứ đánh, mấy người Từ Kiệt, Triệu Chính Bình đi vào bên cạnh hắn, lời nói rất chân thành.

“Trường Thanh sư đệ, ngươi không sao chứ?”

“Không có việc gì.”

“Ài, kỳ thực chuyện này mỗi người đều có sở trường của riêng mình, Trường Thanh sư đệ cũng vậy, ở trên chiến trường này tìm được phương pháp đúng mới có thể phát huy ra ưu thế của mình.”

Nghe lời này của Từ Kiệt, mặt Diệp Trường Thanh đầy dấu chấm hỏi, đây là ngươi đang ám chỉ cái gì vậy?

“Ý của sư huynh là…”

“Hả, không có gì, chỉ là ta đang nghĩ, nếu như thời điểm này có thể uống được một bát canh, như vậy tin rằng chiến lực của các sư huynh đệ nhất định có thể tăng lên rất nhiều.”

Nói rồi còn làm một bộ mặt mong chờ nhìn về phía của Diệp Trường Thanh, đám Triệu Chính Bình ở bên cạnh cũng là như thế.

Cứ như vậy, Diệp Trường Thanh kê nồi nấu canh, từ mùi thơm tả mát ra, quả nhiên đệ tử Đạo Nhất tông cả một đám đều hưng phấn.

Ngoại trừ đệ tử Huyết Đao phong không rõ ràng chuyện gì, những đệ tử khác của Thần Kiếm Phong, Ngọc Nữ Phong, Văn Viện phong đều giống như điên cuồng.

“Bình tĩnh, thay phiên đi, đừng loạn, Thần Kiếm Phong ta đến trước.”

“Chó chết, lần trước là các ngươi rồi, lần này dù thế nào cũng là đến lượt lão nương.”

“Văn Viện phong chúng ta đấu võ không tốt, lý ra nên là chúng ta.”

“Từ Kiệt các ngươi chơi cái gì vậy?”

Mọi người còn đang tranh giành trình tự uống canh, đám người Từ Kiệt đã vọt tới trước nồi nước lớn, bưng bát lên uống ực ực.

Loại thời điểm này nói nhiều thế làm gì, trực tiếp lấy đi.

Một màn đã từng xảy ra tại doanh trại gần biển kia giống như tái hiện lại lần nữa, khác biệt chính là lần này súp hầm xương Diệp Trường Thanh chế biến có hiệu quả tốt hơn rồi.

Không chỉ có thể nhanh chóng giảm đau, hơn nữa trợ giúp khôi phục đối với vết thương cũng rõ ràng hơn.

Bị một chút thương tích ngoài da đơn giản hầu như có thể dùng mắt thường nhìn thấy nó khôi phục.

“Ngươi chống đỡ trước một chút, ta đi húp miếng canh, lập tức sẽ quay lại.”

Thanh Thạch đang cùng Hồng Tôn ứng phó ba tên Thánh giả Thanh Vân tông, vừa mới mở miệng nói quay đầu lại đã không thấy bóng dáng Thanh Thạch đâu.

“Lão tửu quỷ đứng vững đi, ta húp trước một miếng.”

“Mẹ nó ngươi có còn biết xấu hổ hay không?”

Đệ tử của Đạo Nhất tông trên chiến trường đánh một hồi đã không thấy tăm hơi, chuyện này làm cho đệ tử Thanh Vân tông không hiểu chuyện gì, đây là ý tứ gì?

Đệ tử Huyết Đao phong cũng như vậy.

“Sư huynh, các ngươi thế này là…”

“Không có gì, sư huynh vừa mới bị chém hai đao, trở về ăn đan dược, sư đệ chống đỡ trước một lúc đi.”

Hả ???

Ăn đan dược mẹ nó còn cần lui về ăn sao?

Ngay từ đầu còn nghi hoặc, nhưng sau đó có đệ tử Huyết Đao phong cũng theo đi về nếm thử một bát canh trong nồi lớn của Diệp Trường Thanh.

Ở loại thời điểm then chốt này tất nhiên cũng không thèm để ý là ai, chỉ cần là đệ tử của Đạo Nhất tông, người nào đến đều có thể uống một bát.

Mà sau khi đệ tử Huyết Đao phong nếm thử mùi vị của súp này, trong nháy mắt kinh động như gặp phải tiên nhân.

Khó trách khó trách, có chuyện tốt thế này mà mẹ nó mấy tên này lại cứ lừa gạt không chịu nói, có còn là sư huynh đệ hay không?

Từ lúc chưa nếm qua mĩ vị đến khi được nếm qua, lại tiếp tục lao tới chiến trường, mà đối mặt với sự hỏi thăm của đệ tử Huyết Đao phong, mấy tên này vừa nãy còn đang tức giận mắng đệ tử Thần Kiếm Phong, Ngọc Nữ Phong lại không chút do dự nói.

“Sư đệ ngươi đi đâu thế?”

“Hả, vừa rồi mới bị chặt liền mười tám đao, trở về ăn đan dược.”

Hả ???

Nghe vậy, tên sư huynh này cổ quái nhìn trên dưới đánh giá một hồi, ngươi cho rằng ta là tên ngốc sao?

Chặt liền mười tám đao? Mẹ nó ngươi còn có mạng đứng chỗ này nói chuyện với ta à?

Đối mặt với ánh mắt cổ quái nhìn chăm chú của sư huynh, người sư đệ này cũng có chút chột dạ nói.

“Sư huynh nhìn ta như vậy làm gì?”

“Ngươi… bị dao cắt móng tay chém à?”

Tên này trên dưới toàn thân ngoại trừ có vết thương ngoài nho nhỏ ở bả vai, các chỗ khác hoàn hảo không chút tổn hại nào, ngươi nói cho ta nghe thử mười tám nhát dao này chặt thế nào vậy?

Nghe vậy, mặt mo của sư đệ đỏ ửng, nói sang chuyện khác.

“Sư huynh đừng hiểu lầm, đây là linh hồn sư đệ bị chém, đao chém vào thần hồn đó.”

Hả ???

Mẹ nó càng nói càng không hợp lẽ thường, hơn nữa chuyện như vậy còn không ngừng phát sinh.

Thời điểm uống canh, tức giận mắng đệ tử Thần Kiếm Phong với Ngọc Nữ Phong không có nghĩa khí của đồng môn sư huynh đệ, nhưng mà trở về lại không nói chuyện tốt ra.

Đến khi trở về, gặp phải sư huynh đệ không biết rõ tình hình cũng không ngoại lệ lựa chọn giống như là Thần Kiếm Phong, Ngọc Nữ Phong, đừng hỏi ta, có hỏi cũng sẽ nói là ăn đan dược.

Nhưng mà dấu giếm thế này hiển nhiên là không lâu dài, mọi người cũng không phải là người ngu.

Ngày càng nhiều đệ tử Huyết Đao phong phát hiện ra bí mật, tranh nhau chen lấn đi uống canh.

Thời gian dần trôi qua, không chỉ có đệ tử Đạo Nhất tông, đệ tử Thanh Vân tông cũng phát hiện có gì đó không đúng, có người đưa mắt về phía nồi lớn sau chiến trường, tràn đầy hoài nghi nói.

“Có vấn đề, sư huynh à chỗ đó tuyệt đối có vấn đề.”

“Chỗ nào?”

“Cái nồi lớn kia và phía mấy cái bàn, ta vừa mới nhìn thấy đệ tử của Đạo Nhất tông thỉnh thoảng sẽ đi đến uống cái gì đó.”

“Ồ?”

Nghe vậy sư huynh cũng đưa mắt nhìn qua, quả nhiên không ít đệ tử Đạo Nhất tông vây kín lại nơi đó uống thứ gì.

“Xông qua xem thử, phá cái bàn đó đi.”

Tuy rằng không biết tình huống như thế nào, nhưng khẳng định là có vấn đề gì đó, mặc kệ đệ tử Đạo Nhất tông uống cái gì, nhắm mắt lại phá hư là được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right