Chương 437: Không Sao, Chỉ Là Vết Thương Nhỏ
Đệ tử Thanh Vân tông phát hiện ra không hợp lí, có điều vừa dứt lời đã cảm thấy một cỗ hàn khí đập vào mặt.
Tập trung nhìn lại thì phát hiện ra là đệ tử Đạo Nhất tông, một đám đều dạt dào sát khí, nhìn chằm chằm vào họ giống như dã thú muốn ăn thịt người.
Cảm giác đó hoàn toàn không thể nào dùng lời nói diễn tả ra được, bị ánh mắt của một đám đệ tử Đạo Nhất tông khóa chặt, đệ tử của Thanh Vân tông chỉ cảm thấy sau lưng trở nên lạnh lẽo.
“Vừa rồi các ngươi mới nói cái gì? Muốn phá bàn?”
Đệ tử nội môn Trần Mục của Thần Kiếm Phong cầm đầu, ngữ khí bình tĩnh nhưng giọng điệu lại vô cùng băng lãnh nói ra.
Nghe vậy, một đám đệ tử Thanh Vân tông ngây ngẩn cả người, không phải chứ, đám người này đang làm gì đây? Muốn ăn thịt người sao?
Đánh nhau thì đánh nhau thôi, bộ dạng các ngươi thế này là có ý gì? Ta đào mộ tổ tiên nhà ngươi lên sao?
Hiển nhiên bọn hắn không biết, lời nói vừa nãy đối với đệ tử Đạo Nhất tông kích thích lớn đến thế nào.
Đối với đệ tử Đạo Nhất tông mà nói, ngươi đập bát cơm của ta, chuyện đó chính là không đội trời chung.
Mà lúc này, những tên Thanh Vân tông này vậy mà còn muốn phá bàn, làm cho bọn hắn không còn canh để uống, quả thật là tội đáng muôn chết.
Trần Mục không nói hai lời liền ra tay trước, các sư đệ còn lại theo sát phía sau lưng.
Mà tại thời điểm này đệ tử Đạo Nhất tông hoàn toàn không giống với lúc nãy, cả người như hóa thân thành Tần Sơn Hải, chính là bị điên cả rồi.
Hai mắt họ đỏ bừng như thể hận không thể xé xác những tên đệ tử Thanh Vân tông này ra.
Không chỉ có chỗ của Trần Mục, đám người Từ Kiệt, Triệu Chính Bình, bao gồm cả Hồng Tôn, Thanh Thạch điều hoàn toàn bị điên rồi.
Vốn dĩ Hồng Tôn, Thanh Thạch lấy hai địch ba vừa nãy còn đang chật vật lại thay đổi hoàn toàn, giống như là Tần Sơn Hải, không giảng đạo lý chút nào đều trở nên liều mạng.
Điều này khiến cho ba tên Thánh giả Thanh Vân tông hoàn toàn ngỡ ngàng, bọn họ chỉ vừa mới nói một câu đem cái bàn kia phá đi, trong nháy mắt Hồng Tôn và Thanh Thạch đã tựa như biến thành người khác vậy.
Không để ý đến thương thế của bản thân chút nào, đánh đến là liều mạng.
Toàn bộ bị đánh đến ngu rồi sao, các ngươi mẹ nó muốn chết à?
Nhất thời chiến cục lại phát sinh biến hóa, từ đầu Đạo Nhất tông trong thế thủ, giờ phút này vậy mà dần dần chuyển thành thế công.
Mà phàm là đệ tử Thanh Vân tông nào dám can đảm nhìn một chút về nồi canh lớn trước mặt Diệp Trường Thanh, không cần nghĩ nhiều đều sẽ dẫn đến việc bị một đám đệ tử Đạo Nhất tông điên cuồng vây đánh.
Cứ như vậy, đệ tử Thanh Vân tông đừng nói là phá bàn, bọn hắn bị đánh bại lui liên tục, ngay cả khoảng cách tới cái bàn cũng ngày càng xa.
Ngược lại Diệp Trường Thanh không chú ý đến những chuyện này, cắm đầu tại chỗ chuyên tâm nấu canh.
Chỉ là đột nhiên một mùi máu tươi nồng đậm truyền đến.
Theo lý mà nói, tại nơi chiến trường thế này có mùi máu tươi thật sự là không thể bình thường hơn được nữa, nhưng mà mùi máu tươi nồng đậm này lại có chút không bình thường.
Nghi ngờ ngẩng đầu nhìn lên, Diệp Trường Thanh mở trừng hai mắt.
“Mẹ kiếp…”
Cái này mẹ nó là cái thứ gì đây?
Chỉ thấy ở trước bàn có một tên ở trần, hoặc có thể nói là quần áo nửa bên trên đã rách nát máu thịt lẫn lộn, không biết xuất hiện ở đây lúc nào.
Thật đúng là một huyết nhân, trên dưới toàn thân đều là máu tươi, trên người toàn vết sẹo to nhỏ càng khiến người ta nhìn tê cả da đầu.
Nhiều vết thương như vậy, mẹ nó còn có thể sống sót sao?
Ánh mắt lướt xuống dưới, rất nhanh Diệp Trường Thanh đã hoàn toàn không có cách nào bình tĩnh, chỉ thấy huyết nhân này còn đang dùng tay nắm một nửa thân thể của người khác.
Một nửa này chỉ có nửa người trên, nửa người dưới đã chị chặt đứt ngang eo.
Phát giác được ánh nhìn chăm chú của Diệp Trường Thanh, huyết nhân tiện tay ném một cái vứt thi thể trong tay đi, sau đó ho nhẹ hai tiếng nói.
“Khụ khụ, canh này của ngươi mùi vị không tệ, khó trách vừa rồi ta nhìn thấy rất nhiều người đến đây.”
Huyết nhân không phải ai khác, chính là Phong Chủ Tần Sơn Hải của Huyết Đao Phong.
Về phần nửa người hắn nắm trong tay thì chính là một trong số bốn tên Thánh giả Thanh Vân tông vừa mới giao thủ với hắn.
Lấy một địch bốn, còn giết chết một người, tuy nói nhìn qua bị thương không nhẹ nhưng thật sự đã rất không hợp lẽ thường rồi.
“Cái này… ngươi… ngươi không sao chứ?”
Nhìn vào Tần Sơn Hải, Diệp Trường Thanh thật sự sợ hắn thở còn không nổi liền tự mình đi tới, chủ yếu là tình huống hiện tại của con hàng này nhìn vào thật sự rất không ổn.
Không nói đến những cái khác, chỉ miệng vết thương ở bụng thôi đã có thể nhìn đến cả nội tạng, còn có vai trái, hầu như sắp bị chặt đứt.
Trên đùi, ngực đều có vết thương sâu tới xương, nói chuyện cũng là hữu khí vô lực, hơn nữa sau khi nhìn thấy Tần Sơn Hải uống một chén canh xong, Diệp Trường Thanh không thể bình tĩnh được thêm.
Canh thì uống xong rồi, nhưng mà mẹ nó ngươi đưa lại cho ta một bát máu là có ý gì?
Một bên uống canh, một bên hộc máu sao?
“Ta lại đi chiến đấu một chút, khụ khụ, nhớ phải giữ lại cho ta một bát.”
Đem bát để xuống, Tần Sơn Hải quay đầu muốn đi, thấy thế Diệp Trường Thanh lo lắng nói.
“Chuyện này, hay là Phong Chủ nghỉ ngơi một chút đi, thương thế ngươi thế này…”
“Khụ khụ, phụt, vết thương nhỏ, không sao.”
Có điều Tần Sơn Hải không thèm chú ý chút nào, lắc mình một cái liền biến mất tại chỗ, chỉ là không biết từ khi nào mặt đất hình như rơi lại một đoạn… ruột?
Nhìn một đoạn ruột già trên mặt đất kia, chắc là của Tần Phong Chủ à? Chắc là vậy…
Vừa hay lúc này, Từ Kiệt vội vã chạy tới, khuôn mặt hưng phấn nói.
“Uống canh thôi.”
Cũng không nhìn lại chút nào lập tức bưng bát Tần Sơn Hải đã uống lên, trực tiếp uống ực một miếng hết sạch.
“Tam sư huynh chờ một…”
Hoàn toàn không cho Diệp Trường Thanh cơ hội ngăn cản nào, cứ thế một ngụm uống xong Từ Kiệt mới nghi ngờ hỏi.
“Sao vậy sư đệ?”
Nhìn thấy bát đã trống rỗng, Diệp Trường Thanh ngây người nói.
“Không có… không có gì…”
“Vậy ta đi trước, đợi lát nữa lại đến uống.”
Áp lực chiến cuộc không nhỏ, dù sao trên số lượng vẫn có khoảng cách, Từ Kiệt cũng không dám trì hoãn, nhanh chóng xoay người rời đi, chỉ là vừa đi vừa thầm nói.
“Kỳ lạ, sao canh này lại có nhiều mùi máu tươi vậy?”
Nói xong, Từ Kiệt cảm thấy trong miệng có thứ gì cồm cộm, nôn vài cái, cuối cùng bật ra ngoài một thứ cặn giống như nội tạng.
Nhìn vào bóng lưng Từ Kiệt đi xa, Diệp Trường Thanh muốn gọi hắn lại nhưng cuối cùng làm thế nào cũng không thể mở miệng.
Vẫn là thôi vậy, chuyện như vậy vẫn nên để nó nát ở trong bụng thì hơn, một số chuyện nếu biết quá nhiều cũng không có gì tốt.
Hắn tiếp tục cắm đầu nấu canh.