Chương 441: Chấn Động Các Phương
Nhìn thấy hai người Giang Sơn uống từng ngụm canh lớn, đám Hồng Tôn, Tề Hùng đều không nhịn được nuốt nước miếng.
Nhưng lại không có người nào dám tiến lên tranh đoạt, không có cách nào, ai bảo người ta là tu vi Đại Thánh cảnh chứ.
Chỉ có Mặc Vân hâm mộ nói một câu.
“Hai vị Thái Thượng Trưởng Lão cứ từ từ cẩn thận nghẹn chết.”
“Khụ khụ khụ….”
Câu này không nói còn tốt, vừa nói xong thì Giang Sơn cùng Bành Vân liền điên cuồng ho khan.
Quay đầu nhìn về phía Mặc Vân, tên nhóc này cũng là Phong Chủ của Văn Viện phong, trước đây hình như có hơi nghe danh qua rồi, quả nhiên là không đơn giản.
Có đều nếu như đã gia nhập vào Đạo Nhất tông rồi, vậy tự nhiên cũng không cần bởi vì một câu nói mà so đo với Mặc Vân.
Lần đầu thưởng thức tay nghề của Diệp Trường Thanh, Giang Sơn cùng Bành Vân không ngoài ý muốn đều vô cùng tán thưởng.
Đối với việc quyết định gia nhập vào Đạo Nhất tông càng không thấy rối bời nữa.
Mà kết quả của trận chiến lần này giữa Đạo Nhất tông và Thanh Vân tông không ngoài dự đoán đã truyền đi khắp các thế lực lớn ở Đông Châu.
“Ngươi nói cái gì? Hai lão già Giang Sơn, Bành Vân bị giết rồi?”
Bên trong Hoàng Cực tông, sau khi Cơ Vô Song nghe bên dưới báo cáo xong trong nháy mắt trần đầy chấn kinh.
Hắn có nghĩ tới việc Đạo Nhất tông chiến thắng, nhưng không nghĩ tới là thắng đơn giản như vậy, còn Thanh Vân tông sẻ bài hoàn toàn như thế.
Lão tổ của mình bị người ta giết hết, như vậy Thanh Vân tông không phải biến thành một con bê con sao?
Đối mặt với sự chấn kinh của Cơ Vô Song, một đám Thánh giả Hoàng Cực tông ở đó cũng đã hiểu rõ, có điều vẫn có người mở miệng nói ra.
“Sư huynh, trước mắt không phải thời điểm để khiếp sợ, lần này Thanh Vân tông đại bại, có thể nói bố cục của Đông Châu sẽ phải thay đổi.”
Điều này tất nhiên Cơ Vô Song đã nghĩ đến.
Một bên là Đạo Nhất tông quật khởi đã có bộ dáng bất khả chiến bại, một bên khác là Thanh Vân tông đã mất đi hai vị lão tổ tu vi Đại Thánh, suy sụp là tất yếu.
Điểm mấu chốt nhất là những tài nguyên, địa bàn Thanh Vân tông đã từng nắm trong tay kia, đoán chừng cũng phải nhả ra.
Dù sao lấy thực lực trước mắt của Thanh Vân tông cũng không thể nào giữ được những tài nguyên, địa bàn này.
Ý nghĩa của Thánh giả chính là như vậy, lúc này Hoàng Cực tông của bọn họ cũng cần phải chú ý đến việc làm thế nào từ Thanh Vân tông phân ra được một chén canh.
Rất thực tế, có điều cũng chính là sự thật.
Đã từng là một trong tứ đại tông môn của Đông Châu, nhìn qua hỗ trợ lẫn nhau, liên hợp cùng nhau.
Nhưng đó là những lúc bình thường, một khi bản thân ngươi có chuyện, vậy thứ từng gọi là minh hữu quay lại liền trở thành địch nhân đáng sợ nhất.
Bất luận là Hoàng Cực tông hay là Lạc Hà tông, đối với việc sống chết của Thanh Vân tông cũng không thèm để ý, thậm chí bọn họ ước Thanh Vân tông bị hủy diệt như vậy.
Bởi vì như thế thì bọn họ mới có thể lấy được nhiều chỗ tốt hơn.
Thậm chí đã từng là tình nghĩa đồng minh gì đó cũng không còn tồn tại.
Cơ Vô Song trầm tư nhẹ gật đầu, trong lòng đã bắt đầu tính toán xem nên ra tay như thế nào.
Tô Lạc Tinh ở một bên khác cũng như vậy.
“Tên Trần Thanh Vũ kia không phải là người ngu, biết cục diện trước mắt không thể nào không cắt thịt ra.”
“Điểm quan trọng nhất là, khối thịt này mọi người chia như thế nào mà thôi.”
“Sư huynh nói đúng lắm.”
“Hoàng Cực tông thì cũng còn được, còn Đạo Nhất tông thì…”
Đạo Nhất tông là kẻ cầm đầu đánh bại Thanh Vân tông, theo lý mà nói Đạo Nhất tông hẳn phải chiếm phần hơn, sau đó mới đến phiên Lạc Hà tông và Hoàng Cực tông, cuối cùng mới là các đại tông môn khác.
Nhưng mà Tô Lạc Tinh không muốn để cho Đạo Nhất tông chiếm cứ phần nhiều nhất.
Bởi vì vốn dĩ Đạo Nhất tông đã cường thế, nếu như đạt được nhiều tài nguyên và địa bàn hơn như vậy sự chênh lệch giữa bọn họ sẽ càng lúc càng lớn.
Có điều lúc này làm thế nào để trong quá trình phân chia chiếm cứ ưu thế đây?
Nhất thời Tô Lạc Tinh cũng không có biện pháp gì tốt.
Còn lúc này bên trong Đạo Nhất tông, Tề Hùng sớm đã truyền tin cho Ngô Thọ để hắn liên hệ với Thanh Vân tông, nói cho Trần Thanh Vũ là nếu nguyện ý trở thành tông môn phụ thuộc của Đạo Nhất tông giống như Phổ Đà tự, như vậy Đạo Nhất tông có thể che chở an toàn cho Thanh Vân tông.
Tề Hùng là nhân vậy bậc nào, tâm không có chút bẩn làm sao có thể ngồi đủ vững trên cái vị trí Tông Chủ này.
Cho nên, khi biết Giang Sơn và Bành Vân giả chết, trước tiên hắn lập tức nghĩ đến điều này, đồng thời còn được sự cho phép của Giang Sơn và Bành Vân.
Đối với hai người bọn hắn mà nói, có thể được Đạo Nhất tông che chở đã coi như là sự lựa chọn tốt nhất.
Hai người không phản đối tất nhiên Tề Hùng cũng không do dự nữa.
Chỉ là hắn ra lệnh một tiếng, người khổ cũng chỉ có Ngô Thọ.
Lúc này hắn đại diện cho Đạo Nhất tông đang cùng mấy người Điền Nông thương nghị sự tình của Thanh Vân tông.
“Đại sư huynh muốn thu Thanh Vân tông sao?”
“Ta cảm thấy đoán chừng Thanh Vân tông sẽ liều mạng.”
Vừa mới chém giết hai vị lão tổ của người ta, quay đầu lại muốn thu phục người ta, cái này là muốn giết người diệt tâm sao?
“Có điều đại sư huynh bảo chúng ta cứ việc liên hệ, Trần Thanh Vũ sẽ không cự tuyệt.”
“Hẳn là đại sư huynh có ý nghĩ của mình.”
“Thử một chút đi.”
Cuối cùng, Ngô Thọ vẫn chủ động liên hệ cho Trần Thanh Vũ, trận pháp rất nhanh được kết nối, khuôn mặt âm trầm của Trần Thanh Vũ xuất hiện bên trên màn sáng của trận pháp, tức giận nói.
“Thế nào, Ngô Đại Trưởng Lão chuẩn bị muốn đòi bồi thường sao?”
Trước đó Dư Mạt đã nói không cần đưa bất cứ thứ gì, trực tiếp buông tha cho Thanh Vân tông, nhưng bây giờ Ngô Thọ lại chủ động liên hệ tới, hiển nhiên Trần Thanh Vũ không có sắc mặt tốt được.
Thanh Vân tông của hắn rơi xuống tình trạng như thế này không phải đều là Đạo Nhất tông ban tặng hay sao?
Thấy thế, Ngô Thọ hít sâu một hơi, có chút bối rối nói.
“Chuyện này, không biết Trần Tông Chủ có muốn trở thành thế lực phụ thuộc vào Đạo Nhất tông ta không? Đạo Nhất tông ta có thể bảo hộ an nguy của Thanh Vân tông.”
Lời vừa nói ra, Trần Thanh Vũ ở đầu bên kia trận pháp liền ngây ngẩn cả người, sau đó chính là lên cơn giận dữ quát.
“Ngô Thọ, Đạo Nhất tông các ngươi không nên ức hiếp người quá đáng, tướng có thể chết không thể nhục, cùng lắm thì Thanh Vân tông chúng ta liều mạng với các ngươi.”
Mẹ nó, giết hai lão tổ của nhà ta, hiện tại còn muốn Thanh Vân tông ta thuần phục các ngươi, đây không phải là khinh người quá đáng mà là quá mẹ nó khinh người quá đáng.
Phản ứng của Trần Thanh Vũ hoàn toàn trong dự liệu của Ngô Thọ.
Có điều hắn dựa theo lời Tề Hùng, lấy ra một khối Lưu Ảnh Thạch.
“Trần Tông Chủ trước đừng kích động, đây là vật đại sư huynh ta để ta giao lại cho ngươi, sau khi ngươi xem xong sẽ rõ.”
Hả ???
Nghe vậy, Trần Thanh Vũ sững sờ, thứ gì?
Ngô Thọ cũng không biết nội dung bên trong Lưu Ảnh Thạch này có gì, chỉ là sau khi lời nói phát ra, nhất thời người của hai bên trận pháp màn sáng đều ngây ngẩn cả người.
Bởi vì người xuất hiện trên Lưu Ảnh Thạch chính là Giang Sơn.
Giống như là di chúc lúc lâm chung, mà nội dung cũng rất đơn giản.
Chính là nói Trần Thanh Vũ đừng bởi vì hận thù mà làm ra lựa chọn sai lầm, chiến một trận với Đạo Nhất tông, cũng không có ai đúng ai sai, đã thua rồi thì thân làm Tông Chủ phải nghĩ biện pháp bảo toàn tông môn.
Mà lúc này, lựa chọn thuần phục Đạo Nhất tông là kết quả tốt nhất không cần nghi ngờ, chí ít có thể bảo vệ được căn cơ của Thanh Vân tông.
Nội dung rất đơn giản, không lâu đã phát xong.
Mấy huynh đệ Ngô Thọ, Điền Nông liếc nhau, trong mắt đều đầy chấn động như gặp thần tiên.
Mẹ kiếp, đại sư huynh lấy thứ đồ chơi này từ đâu đây?
Vốn là hoàn toàn không ôm một tia hy vọng nào, nhưng bây giờ có thứ này, lòng Ngô Thọ lập tức tràn đầy tự tin nhìn về phía Trần Thanh Vũ.
“Trần huynh cũng nhìn thấy đó, ngươi hẳn cũng không hi vọng Giang Sơn tiền bối dưới cửu tuyền vẫn không thể an nghỉ đâu chứ.”
“Ngươi…”
Nghe vậy, mí mắt Trần Thanh Vũ nháy liên hồi, lửa giận trong lòng không nhịn được bay lên, đây là uy hiếp sao? Mẹ nó thế này là đang uy hiếp mình.