Chương 442: Nguyên Liệu Nấu Ăn Tốt Như Vậy, Há Có Thể Tạm Bợ
Khi ‘di ngôn lúc lâm chung’ của Giang Sơn xuất hiện, thái độ của Ngô Thọ lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ.
Trước đó không chút tự tin, mà bây giờ thì tràn đầy tự tin.
Nghe thấy lời này của Ngô Thọ, sắc mặt Trần Thanh Vũ rất khó coi, nghiến răng nói.
“Ngươi đang uy hiếp ta?”
Nghe vậy, Ngô Thọ không để ý chút nào, khẽ mỉm cười nói.
“Trần huynh nói gì vậy, ta nào có uy hiếp ngươi, rõ ràng là di mệnh của lão tổ nhà ngươi.”
“Ngươi…”
Mặc dù nghe lời này rất khó chịu, nhưng không thể không thừa nhận, lời Ngô Thọ nói là sự thật.
Trong lúc nhất thời, Trần Thanh Vũ chìm vào im lặng, mà Ngô Thọ cũng không có ý thúc giục, để hắn tự suy nghĩ, suy nghĩ kỹ rồi nói tiếp.
Trong lúc Trần Thanh Vũ băn khoăn suy nghĩ, mấy người Ngô Thọ, Điền Nông lại nói chuyện phiếm.
“Ta nói này, vẫn là đại sư huynh có thủ đoạn.”
“Đoán chừng là thủ đoạn của mấy người sư thúc, đại sư huynh sao có thể làm được.”
“Ta cũng cảm thấy thế.”
“Đúng rồi, trước mắt chiến tranh đã kết thúc, chắc hẳn đại sư huynh sắp về rồi?”
“Còn cả mấy người Tần điên nữa.”
“Chắc là sắp rồi, đợi ngày mai ta liên lạc với đại sư huynh.”
“Ngô Thọ…”
“À, các ngươi nói đi, có Đại Trưởng Lão của tông môn nào giống như ta không!”
“Ngô Thọ…”
“Đại sư huynh thì tốt rồi, phủi mông rời đi, để lại một mình ta trong tông môn.”
Nhắc đến những việc trải qua trong thời gian gần đây, Ngô Thọ cũng hơi bất đắc dĩ, tất cả mọi chuyện lớn nhỏ đều đặt trên người Đại Trưởng Lão hắn.
Khó khăn lắm mới có cơ hội, tất nhiên là muốn kể khổ với đám người Điền Nông rồi.
Chỉ là nhất thời quá mải mê nói chuyện, hoàn toàn không để ý tới Trần Thanh Vũ bên trong màn ánh sáng trận pháp.
Liên tục gọi hai tiếng, thấy Ngô Thọ vẫn không trả lời mình, Trần Thanh Vũ tức giận quát.
“Ngô Thọ, mẹ nó ngươi bị điếc à?”
“Sao vậy?”
Cuối cùng cũng trả lời rồi, nghi ngờ quay đầu nhìn về phía Trần Thanh Vũ, chỉ thấy trên trán hắn nổi rõ gân xanh, trong mắt cũng hừng hực lửa giận.
Mẹ nó ức hiếp người quá đáng lắm rồi, ngươi muốn Thanh Vân tông ta thần phục, thế mà còn không đếm xỉa tới ta?
Nhìn dáng vẻ tức đến nổ phổi của Trần Thanh Vũ, Ngô Thọ cười nói.
“Ha ha, ngại quá, vừa rồi không để ý, Trần huynh nói cái gì?”
“Ta… lão tổ có lệnh, đương nhiên ta phải tuân theo, nhưng có một số chi tiết…”
Nếu muốn thần phục, vậy chắc chắn phải trả cái giá thật lớn.
Địa bàn, tài nguyên, thậm chí cả tông môn, đều cần nhận được sự đồng ý của Đạo Nhất tông.
“Vậy Trần huynh dành chút thời gian đến Đạo Nhất tông một chuyến?”
“Được.”
Đã nói xong chuyện, Trần Thanh Vũ gọn gàng mà dứt khoát cắt đứt trận pháp, mặc dù biết đây là lựa chọn tốt nhất, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được tức giận.
Chuyện Thanh Vân tông coi như đã xử lý xong xuôi, dưới cái nhìn của Ngô Thọ, tiếp theo chỉ cần chờ Tề Hùng trở về tông môn là được.
Ngày hôm sau, Ngô Thọ liên lạc với Tề Hùng.
“Sao rồi?”
“Đại sư huynh, bên phía Trần Thanh Vũ đồng ý rồi, chừng nào thì ngươi trở về, chúng ta bàn bạc chi tiết hơn.”
“Ta trở về làm gì?”
“Hở?”
“Tự ngươi xem rồi xử lý.”
“Ta?”
“Chính là ngươi đấy, được rồi, ta còn có việc, không nói nữa.”
Dứt khoát cắt đứt trận pháp, chỉ để lại một mình Ngô Thọ ngẩn ngơ trong gió.
Không phải chứ, chuyện của Thanh Vân tông, ngươi là Tông Chủ lại không trở về chủ trì đại cục, là muốn làm gì vậy?
Còn nữa, ngươi không trở về, vậy đệ tử Thần Kiếm Phong, Ngọc Nữ Phong, Văn Viện Phong, Huyết Đao Phong thì sao? Bọn họ cũng không trở về luôn à?
Mẹ nó Đạo Nhất tông ta cos ba mươi sáu phong, đệ tử của bốn phong đều ở bên ngoài, lại còn ở cùng với nhau, đây là muốn làm cái gì?
Cả người choáng váng, còn muốn liên lạc với Tề Hùng nữa, nhưng sau đó lại không có ai trả lời.
Mà lúc này, Tề Hùng đang tụ lại một chỗ với đám người Dư Mạt, Hồng Tôn, Cầm Long, Diệp Trường Thanh, Triệu Chính Bình.
Nhìn thi thể lão tổ Viên Sơn có hình dáng to lớn trước mặt, Tề Hùng cau mày nói.
“Trường Thanh tiểu tử, ngươi nói xem hai lão yêu quái này ăn có ngon không?”
“Đây là lần đầu tiên ăn đồ ăn được làm từ nguyên liệu nấu ăn cấp bậc Yêu Hoàng a.”
Cho dù là đám người Hồng Tôn, thì đây vẫn là lần đầu tiên trong đời gặp nguyên liệu nấu ăn cấp bậc Yêu Hoàng Cảnh.
Chưa từng nếm thử, già thì già đấy, nhưng nghĩ tới cảnh giới tu vi của hai lão yêu quái này, chắc chắn là nguyên liệu nấu ăn đỉnh cấp rồi.
Đặc biệt là Hồng Tôn, lần trước ở doanh trại gần biển, hắn không được ăn đồ ăn làm từ lão Long Vương kia, điều này khiến hắn hối tiếc trong thời gian rất dài.
Lần này có hai Yêu Hoàng, nói cái gì cũng phải cố mà quý trọng.
Đừng nói là đám người Hồng Tôn, cho dù là năm người Dư Mạt, Giang Sơn cũng vô cùng mong chờ, nguyên liệu nấu ăn cấp bậc Yêu Hoàng, một lần khó gặp.
Đối mặt với ánh nhìn chăm chú của mọi người, Diệp Trường Thanh im lặng suy nghĩ chốc lát rồi nói.
“Có thể làm Canh Lão Viên Vương Bát, còn có Não vượn chín tới, tóm lại cũng không ít cách làm, chỉ là…”
“Chỉ là cái gì?”
Diệp Trường Thanh mở xem hệ thống, trong lòng thầm nhủ một câu.
“Mở thực đơn ra.”
[Canh Lão Viên Vương Bát, chọn dùng Viên tộc thuần huyết, phối hợp với Vương Bát tinh ngàn năm, cộng thêm Thiên Thảo quả, Quế Nguyên quả, trái ác quỷ Thiên Hương…]
“Chỉ là trong đó có mấy nguyên liệu phụ không dễ kiếm lắm.”
Thiên Thảo quả, Quế Nguyên quả còn dễ, có thể mua được, nhưng trái ác quỷ Thiên Hương là linh quả bát phẩm.
Mặc dù ở chỗ Diệp Trường Thanh chỉ được sử dụng như gia vị, nhưng đối với rất nhiều tu sĩ thì trái ác quỷ Thiên Hương chính là bảo bối hàng thật giá thật.
Đừng nhìn chỉ có bát phẩm mà nhầm, giá cả thực tế của nó còn đắt hơn rất nhiều linh quả cửu phẩm.
Nguyên nhân là do môi trường sinh trưởng của trái ác quỷ Thiên Hương cực kỳ khắc nghiệt, nhất định phải ở nơi có âm khí cực kỳ đậm đặc, đồng thời tiêu tốn rất nhiều thời gian mới có thể trưởng thành.
Chính bởi vì điều này, số lượng trái ác quỷ Thiên Hương cực kỳ ít ỏi.
Trên toàn Đông Châu, hiện giờ mọi người chỉ biết có thể tìm thấy trái ác quỷ Thiên Hương này trong Quỷ cốc, một trong bát đại cấm địa.
Mà nơi này cũng là một trong những căn cứ tà ma lớn nhất Đông Châu.
Trong đó không chỉ có tồn tại Quỷ Vương, mà nghe đồn còn có Quỷ Hoàng ngủ say.
Quỷ Vương thì tương đương với Yêu Vương, Thánh Cảnh của loài người, mà Quỷ Hoàng thì có thể sánh với Yêu Hoàng, lão tổ Đại Thánh của loài người.
Sau khi nói ngắn gọn về trái ác quỷ Thiên Hương, cuối cùng Diệp Trường Thanh bổ sung một câu.
“Trái ác quỷ Thiên Hương là sự lựa chọn tốt nhất, nhưng mà nếu như không cần hiệu quả đến cao nhất, dùng đồ gia vị khác kém một chút để thay thế cũng được, chỉ là có lẽ hương vị sẽ không được hoàn mỹ.”
Trái ác quỷ Thiên Hương đúng là chết tiệt, không chỉ Canh Lão Viên Vương Bát cần, mà ngay cả Não vượn chín tới cũng cần.
Nhưng muốn lấy được cũng rất phiền phức, cho nên Diệp Trường Thanh đề nghị hay là tìm cái khác dùng tạm.
Nhưng vừa nói lời này ra đã lập tức bị mọi người phản đối, Dư Mạt là người đầu tiên lên tiếng.
“Nói bậy, nguyên liệu nấu ăn như vậy, há có thể tạm bợ?”
“Đúng vậy, không coi trọng nguyên liệu nấu ăn chính là sỉ nhục lớn nhất đối với bọn ta.”
“Nguyên liệu nấu ăn cấp bậc Yêu Hoàng, đương nhiên xứng với đồ gia vị tốt nhất, không phải chỉ là trái ác quỷ Thiên Hương thôi à, đi lấy nó là được.”
“Nhưng Quỷ cốc?”
“San bằng nó.”
“Đúng vậy, bản tọa sớm đã chướng mắt Quỷ cốc rồi, lần này Đạo Nhất tông ta muốn thay trời hành đạo, diệt trừ mối họa lớn cho Đông Châu.”
“Sư thúc lương thiện.”
“Tu sĩ chúng ta nên làm như vậy, coi trảm yêu trừ ma là nhiệm vụ của mình.”
Nhìn mọi người bỗng trở nên quang minh lẫm liệt, Diệp Trường Thanh lười chẳng muốn vạch trần, mẹ nó các ngươi vì trảm yêu trừ ma cái quái gì chứ?
Lại nói, Quỷ cốc người ta do Hoàng Cực tông phụ trách, Đạo Nhất tông chúng ta đến rồi phải giải thích thế nào?