Chương 445: tất cả là Tâm Nhã
Nhìn thấy Trần Nhân trong nháy mắt thay đổi khuôn mặt, Ngô Thọ vui mừng thả trường kiếm trong tay ra gật đầu nói.
“Tứ sư đệ có giác ngộ như vậy sư huynh rất an lòng, như vậy việc này không nên chậm trễ ngươi mau lên đường ngay lập tức đi, mau chóng làm cho đám đại sư huynh trở về.”
“Ừm.”
Trần Nhân hữu khí vô lực gật đầu, buổi xem mắt ngày mai với Tiểu Thúy xem ra không có cơ hội rồi.
Tận mắt nhìn thấy Trần Nhân rời đi Ngô Thọ mới hài lòng trở về đại điện, tiếp tục xử lí sự vụ tông môn.
Ngay cả Tứ sư đệ ta cũng phái đi, đại sư huynh ngươi còn dám không trở về sao? Không về nữa thì ta lại tiếp tục phái người đi, ta xem ngươi có thể chịu được tới mức nào.
Tề Hùng hoàn toàn không biết được suy nghĩ của Ngô Thọ, càng không biết vì để ép hắn trở về mà con hàng này đã hiển lộ ra có chút phát rồ lên như thế.
Lúc này đám người Tề Hùng trải qua mấy ngày đi đường, rốt cục đã tiếp cận phạm vi thế lực của Hoàng Cực tông.
Chỉ là vừa mới đi vào địa bàn biên giới của Hoàng Cực tông, Cơ Vô Song đã suất lĩnh dẫn đầu một đám cường giả Hoàng Cực tông ngăn cản giữa đường.
Cũng không có gì là kinh ngạc, Tề Hùng đã sớm dự liệu đến điều này liền tiến lên trước cười nói.
“Sao huynh đệ còn tự mình nghênh đón thế này, giữa chúng ta không cần khách khí như vậy đâu.”
Nghe Tề Hùng nói không ngại miệng chút nào, Cơ Vô Song cắn chặt hàm răng.
Mẹ nó đây là ta đang khách khí sao? Ngươi mang theo mấy vạn đệ tử của bốn phong, hơn một trăm ngàn thú sủng đến đây, mẹ nó ta còn nghênh đón ngươi? Mẹ kiếp đây là ta đang đề phòng ngươi đấy.
Hắn cũng lười nói nhảm, trực tiếp mở miệng hỏi.
“Bớt nói nhiều lời, Tề Hùng, ngươi đến chỗ Hoàng Cực tông ta làm gì?”
Nghe vậy, nháy mắt Tề Hùng biểu lộ ra dáng vẻ thán trời trách đất, tâm tình nhanh chóng biến đổi, làm cho người ta trợn mắt há mồm.
“Ài, thực sự không dám giấu giếm, thân là Tông Chủ Đạo Nhất tông, trong lòng Tề mỗ vẫn luôn có một tâm nguyện chưa hoàn thành.”
“Tâm nguyện ngươi chưa hoàn thành liên quan cái rắm gì đến Hoàng Cực tông chúng ta?”
“Huynh đệ, ta hỏi ngươi, theo ý của ngươi là yêu tộc đối với Nhân tộc chúng ta có uy hiếp lớn hơn hay là Tà ma có uy hiếp lớn hơn?”
“Hửm???”
Nhất thời Cơ Vô Song có chút không rõ trong lòng Tề Hùng đang muốn làm cái gì, mà Tề Hùng căn bản cũng không có ý chờ hắn trả lời, nói tiếp luôn.
“Là Tà ma, trong mắt của ta, Tà ma có uy hiếp lớn hơn đối với Nhân tộc, gấp Yêu tộc 10 lần, trăm lần cũng có.”
“Cho nên tâm nguyện cả đời của Tề mỗ ta chính là diệt trừ Tà mà ở Đông Châu, mà Quỷ cốc chính là nơi tụ tập đông đảo Tà ma, đương nhiên Tề mỗ ta không thể cho phép địa phương thế này còn tồn tại trên đời.”
“Thế nên lần này Tề mỗ quyết định diệt trừ Quỷ cốc, mong rằng huynh đệ có thể giúp ta chút sức lực, dù sao chuyện này cũng vốn dĩ là trách nhiệm của Hoàng Cực tông ngươi.”
Nói rồi, Tề Hùng mong đợi nhìn về phía Cơ Vô Song.
Mà Cơ Vô Song nhìn sau lưng Tề Hùng xem xét một hồi, phát hiện ra không nhìn thấy bóng dáng ba người Dư Mạt, nếu có đến thì hẳn là đang núp trong bóng tối.
Có điều cũng bình thường, lão tổ Đại Thánh cảnh mà, Thần Long toàn là thấy đầu không thấy đuôi.
Ánh mắt lại lần nữa rơi xuống người Tề Hùng, Cơ Vô Song khẽ nhíu mày nói.
“Ngươi tới để đối phó với Quỷ Cốc?”
“Đúng vậy, tu sĩ chúng ta hiện tại lấy việc trảm yêu trừ mà làm nhiệm vụ chính của mình.”
Giờ khắc này, trên người Tề Hùng tản mát ra ánh sáng của chính nghĩa.
Nhưng mà những điều này tất nhiên một chữ Cơ Vô Song cũng không tin, đều là nói nhảm, mọi người đều là hồ ly ngàn năm, ngươi dùng trò này để nói chuyện chính nghĩa gì chứ?
Hắn đang định cự tuyệt, có điều sư đệ ở bên cạnh lại truyền âm nói.
“Sư huynh, nếu Tề Hùng đã có ý định đối phó Quỷ cốc, chúng ta không cần ngại cho hắn cơ hội này, để bọn hắn đi đánh nhau với Quỷ cốc, chúng ta chỉ cần phái theo người đi giám thị là được.”
Hả ???
Nghe thấy lời này, Cơ Vô Song sững người, sau khi sư đệ này nói xong mắt hắn cũng bắt đầu sáng lên.
Đúng vậy, bất luận là Quỷ cốc hay là Đạo Nhất tông, tất cả đều là địch nhân, địch nhân với địch nhân đánh nhau ta ngăn cản cái gì chứ? Còn ước gì bọn họ đánh nhau đến lưỡng bại câu thương đây này.
Đánh nhau cùng Quỷ cốc nhiều năm như vậy, đối với thực lực của Quỷ cốc tất nhiên Cơ Vô Song rất rõ ràng.
Vài đầu lão quỷ ở bên trong đó tuyệt đối không thể khinh thường được, hơn nữa, bên ngoài đều có lời đồn bên trong Quỷ cốc có tồn tại Quỷ Hoàng, có điều Cơ Vô Song cho rằng chuyện này không phải tin đồn đâu.
Lại nói, mấu chốt nhất là thọ nguyên của mấy tên Quỷ Hoàng kia cũng không phải nhỏ, đều là những tên tồn tại trong thời kỳ cường đại nhất còn sống đến giờ.
Cho dù là ba người Dư Mạt ở đây cũng rất khó chiếm được lợi thế.
Mà cho dù thắng thì cũng là thắng rất thảm, đến lúc đó mình hoàn toàn có thể xem trai cò đánh nhau rồi đến làm ngư ông đắc lợi.
Điều duy nhất cần chú ý là phải khống chế phạm vi hoạt động của đám người Tề Hùng, chỉ cho bọn họ hoạt động ở khu vực gần Quỷ cốc, vậy đối với Hoàng Cực tông của hắn hoàn toàn không tồn tại nguy hiểm gì hết.
Nhìn thấy sắc mặt Cơ Vô Song không ngừng biến hóa, ngoài mặt Tề Hùng bất động thanh sắc nhưng có điều trong lòng đã nở đầy hoa.
Trong lòng Cơ Vô Song nghĩ cái gì, Tề Hùng rõ như lòng bàn tay, hơn nữa cũng chính là hắn cố ý dẫn dắt Cơ Vô Song tới suy ý đó.
Vừa đến liền chủ động nói rõ lý do đến là vì Quỷ cốc, có điều lý do không quan trọng, dù sao Cơ Vô Song cũng sẽ không tin.
Sau đó lại mời Cơ Vô Song liên thủ. Dựa vào tính cái của lão già này chắc chắn sẽ không đồng ý.
Sau cùng, Cơ Vô Song cũng chỉ có hai lựa chọn, hoặc là cự tuyệt hoặc là phải dùng âm mưu lừa một vố.
Mà một tên già âm hiểm thế này, đối mặt có một cơ hội sao có thể từ bỏ?
Đáng tiếc, Tề mỗ ta đã sớm dự đoán trước được ý định của ngươi.
Cũng không nhìn lại một chút xem đám sư đệ sư muội của Tề Hùng ta đều là những người thế nào, nếu không có chút âm hiểm, đại sư huynh như ta có thể sống đến bây giờ sao? Mẹ nó sợ là đã sớm chết trước khi kịp già rồi.
Tề Hùng cũng không gấp gáp, thậm chí còn mời Cơ Vô Song lại thêm lần nữa.
“Còn mời huynh đệ ra tay giúp ta một phen, cùng liên thủ tiêu diệt Quỷ cốc, vì nhân tộc Đông Châu ta tạo phúc.”
Đối mặt với sự thỉnh cầu lần nữa của Tề Hùng, thái độ của Cơ Vô Song hòa nhã nói.
“Tề huynh, việc này không phải là ta không đồng ý, thật sự là gần đây Hoàng Cực tông ta vừa đại chiến một trận cùng Quỷ cốc, đệ tử thụ thương nặng không ít, không thể tái chiến được.”
Nghe thấy lời này, trong nháy mắt Tề Hùng kinh hỉ nói.
“Hả, như vậy có thể nói thời điểm này cũng là lúc Quỷ cốc suy yếu nhất sao?”
“Không sai, quả thật là Quỷ cốc bị Hoàng Cực tông ta đánh trọng thương.”
“Thì ra là thế, không nghĩ tới huynh ở trong bóng tối vì Nhân tộc ta làm nhiều việc như vậy, đánh hận người đời hoàn toàn không biết đến.”
“Tề huynh đang nói gì thế, thân là Thánh giả của Nhân tộc, bảo vệ cho mọi người vốn dĩ chính là trách nhiệm của chúng ta.”
“Huynh là người cao khiến, Tề mỗ cúi đầu khâm phục.”
“Tề huynh không được như vậy đâu, thế này không phải là tổn thọ ta sao.”
“Nếu như vậy, bây giờ chính là cơ hội tốt nhất để hủy diệt Quỷ cốc, Tề mỗ bất tài, nguyện suất lĩnh đệ tử dưới trướng hủy diệt triệt để Quỷ cốc kia.”
“Tề huynh đại nghĩa, Vô Song bái phục.”
Nhìn thấy hai lão già đầy tâm cơ ở đó lấy lòng lẫn nhau, Diệp Trường Thanh ở phía sau trợn tròn hai mắt.
Sống hai kiếp người, kiếp trước Diệp Trường Thanh cũng đi qua không ít con đường, nhìn qua rất nhiều thứ liên quan đến nhân tính, sách vở và video về tâm lý.
Nhưng mà mẹ nó so sánh với hai lão già trước mắt này đơn giản chính là không đáng để nhắc tới.
Không trách được mọi người đều nói già mà không chết thì toàn là kẻ xấu.
Mấy cái lão già sống mấy ngàn năm này, mở miệng một tiếng là đạo huynh, mở miệng hai tiếng là vì đại nghĩa nhân tộc, nói toàn là từ hoa mỹ, quả thực khiến người ta không tìm được chút vấn đề nào.
Thậm chí ngay cả đám đệ tử của Đạo Nhất tông cũng thấy phiền não, một vị sư muội ngoại môn của Ngọc Nữ phong thì khù khờ hỏi.
“A, Hoàng Cực tông mới đại chiến một trận với Quỷ cốc sao?”