Chương 446: Chỉ là bốn phong mà thôi
“A, Hoàng Cực tông và Quỷ cốc mới đánh một trận ác liệt?”
Vậy mà sư muội Ngọc Nữ Phong này lại tin tưởng lời nói của hai lão già này, thật sự cho rằng Hoàng Cực tông và Quỷ cốc vừa đánh một trận ác liệt.
Cũng không trách nàng được, là bởi vì biểu cảm, giọng điệu, động tác của Cơ Vô Song và Tề Hùng đều quá mức chân thật, không có chút xíu cảm giác giả tạo nào.
Hơn nữa, không chỉ một mình nàng, mà còn có không ít đệ tử khác đều tin tưởng.
Cũng chỉ có lão tiền bối giống như Hồng Tôn, Thạch Tùng, hay là người trời sinh gian xảo giống như Từ Kiệt này mới còn có thể giữ vững tỉnh táo tuyệt đối.
Sau một hồi lôi kéo hết mình, cuối cùng Cơ Vô Song không tiếp tục ngăn cản nữa, mà chỉ đưa ra một yêu cầu là không thể tùy ý hành động.
Dù sao ý tứ chính là, Đạo Nhất tông ngươi đi Quỷ cốc, vậy cũng chỉ có thể hoạt động trong Quỷ cốc, không thể đi nơi nào khác.
Đối với điều này, tất nhiên Tề Hùng đồng ý, dù sao thì mục tiêu của hắn chính là Quỷ cốc, những chỗ khác không quan trọng.
Nhìn Tề Hùng được Cơ Vô Song nhiệt tình mời vào, mấy người Hồng Tôn đều không nhịn được giơ ngón tay cái.
“Đại sư huynh vẫn là đại sư huynh.”
Không một trở ngại đã tiến vào địa bàn của Hoàng Cực tông, đồng thời còn được đích thân Cơ Vô Song đưa tiễn suốt cả chặng đường.
Đến tận Quỷ cốc, Cơ Vô Song mới rời đi, nhưng mà, chắc chắn đã âm thầm để lại người giám thị.
Tề Hùng cũng không để ý, mở Linh Thành ra, mở trận pháp ra, đến giờ ăn cơm rồi.
Bên Đạo Nhất tông này đã thèm lắm rồi, bởi vì Cơ Vô Song vẫn luôn đi theo, cho nên bọn họ cũng không có cơ hội nấu cơm.
Bây giờ cuối cùng cũng đến giờ ăn cơm rồi, nào còn lòng dạ để ý những chuyện khác.
Mà Cơ Vô Song còn chưa trở về Hoàng Cực tông đã nhận được liên lạc của Quỷ Vương Quỷ cốc.
Trong Quỷ Cung âm u lạnh lẽo, toàn thân Quỷ Vương tỏa ra quỷ khí đậm đặc, giọng điệu lạnh lùng nói ra.
“Cơ Vô Song, ngươi có ý gì?”
Đạo Nhất tông đến, đương nhiên lập tức bị Quỷ cốc phát hiện, còn tưởng là Hoàng Cực tông liên thủ với Đạo Nhất tông rồi, một đám Quỷ Vương bên trong Quỷ cốc đều giật mình thon thót.
Nhưng nghe hỏi như vậy, Cơ Vô Song thản nhiên trả lời.
“Là Đạo Nhất tông muốn tới diệt trừ Quỷ cốc ngươi, không liên quan đến ta.”
Hoàng Cực tông và Quỷ cốc đại chiến sao? Tất nhiên là không rồi, chỉ là nói nhảm mà thôi.
Nghe vậy, Quỷ Vương nhìn chằm chằm Cơ Vô Song trong màn ánh sáng trận pháp, một lúc lâu sau mới lên tiếng nói ra.
“Như ngươi nói, Hoàng Cực tông ngươi sẽ không nhúng tay vào chuyện này?”
“Sẽ không.”
“Tốt.”
Nói xong, dứt khoát cắt đứt trò chuyện, mà Cơ Vô Song chỉ cười khẩy, dứt khoát quay về Hoàng Cực tông, đánh đi, đánh càng kịch liệt càng tốt.
Biết Hoàng Cực tông sẽ không nhúng tay, bên trong Quỷ Cung âm khí dày đặc của Quỷ cốc, hơn mười tên Quỷ Vương tập trung một chỗ.
Trong ánh mắt tên Quỷ Vương vừa trò chuyện với Cơ Vô Song tràn đầy vẻ khát máu, nói.
“Đạo Nhất tông thật sự coi mình là thủ lĩnh Nhân tộc rồi hả? Còn muốn nhúng tay vào chuyện của Quỷ cốc ta?”
“Hừ, xem ra gần đây đang đà phát triển, hống hách quá rồi.”
“Cho dù như thế nào, thật sự cho rằng Quỷ cốc ta sợ hắn?”
“Ha ha, nói không sai, nếu Đạo Nhất tông dốc hết sức mình, e rằng chúng ta còn phải kiêng kị phần nào, nhưng chỉ là đệ tử của bốn phong, chúng ta cần gì phải sợ?”
“Nhưng bên chỗ Hoàng Cực tông có thể…”
Có Quỷ Vương lo lắng, liệu có phải Cơ Vô Song đang lừa chúng nó hay không, nhưng rất nhanh đã có Quỷ Vương phản bác.
“Trừ phi Cơ Vô Song hắn không muốn những thiên tài địa bảo kia nữa.”
Bởi vì Quỷ cốc có hoàn cảnh đặc thù, quỷ khí đậm đặc, cho nên sản sinh ra rất nhiều thiên tài địa bảo đặc thù.
Mặc dù được sinh ra trong nơi quỷ khí dày đặc, nhưng lại có rất nhiều lợi ích đối với tu sĩ, hơn nữa ngoài Quỷ cốc ra thì không nơi nào khác có.
Cho nên, những thiên tài địa bảo sinh ra ở Quỷ cốc rất được Đông Châu hoan nghênh.
Mà những năm này, Hoàng Cực tông và Quỷ cốc vẫn luôn âm thầm hợp tác.
Hoàng Cực tông cung cấp người sống làm tế phẩm cho Quỷ cốc, mà Quỷ cốc thì cho phép đệ tử Hoàng Cực tông thu thập những thiên tài địa bảo kia.
Hai bên hợp tác với nhau theo như nhu cầu, bởi vậy Hoàng Cực tông cũng có thể kiếm được đầy bồn đầy bát.
Duy nhất chỉ có những người dân bình thường kia chịu khổ.
Vốn dĩ dưới sự che chở của Hoàng Cực tông, bọn họ không cần lo lắng vấn đề an toàn.
Giống như những dân chúng được Đạo Nhất tông che chở vậy, đừng nói là lo lắng, mà ngay cả nhìn thấy một tà ma cũng cảm thấy hiếm lạ.
Nhưng Hoàng Cực tông thì sao, lại dùng tính mạng của những người bình thường này đổi lấy tài nguyên.
Đương nhiên rồi, tất cả đều được tiến hành trong âm thầm, mặt ngoài, Hoàng Cực tông vẫn là một trong tứ đại tông môn lẫy lừng của Đông Châu.
Thật ra chuyện giống như vậy cũng xảy ra không ít, ở trong mắt rất nhiều tu sĩ, tính mạng người bình thường chẳng khác gì con kiến, chết thì chết thôi, chỉ cần kiểm soát tổng số, đừng để một lần chết sạch là được.
Nhưng Đạo Nhất tông thì ngược lại, mặc dù cả đám đều xảo quyệt gian trá, lòng dạ bẩn thỉu không chịu được.
Nhưng ngươi thử đi hỏi dân chúng được Đạo Nhất tông che chở, nghe xem bọn họ nói gì, từ đó sẽ thấy được sự khác biệt.
Đạo Nhất tông nham hiểm, vô sỉ, không từ thủ đoạn, nhưng đó chỉ là đối với người ngoài, đối với dị tộc, chứ chưa bao giờ đối với người mình như vậy.
Ăn cơm xong, các đệ tử bàn bạc chốc lát, sau đó bắt đầu tiến vào vòng ngoài của Quỷ cốc.
Mà đám chưởng lão, Chấp Sự và đám Phong Chủ như Hồng Tôn thì phụ trách bảo vệ, đề phòng Quỷ Vương ra tay.
Về phần Diệp Trường Thanh à, đêm hôm khuya khoắt, tất nhiên sớm đã bầu bạn trên giường cùng Bách Hoa tiên tử, có điều quá nửa đêm mới tắt đèn…
Mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng giận dỗi của Bách Hoa tiên tử.
“Hư hỏng, mau tắt Dạ Minh thạch đi.”
“Sáng một chút cũng dễ hoạt động chút.”
“Mắc cỡ chết được.”
Một đêm không có chuyện gì đặc biệt, sáng sớm hôm sau, đông đảo đệ tử lần lượt trở về.
Đêm hôm qua cũng bộc phát không ít chiến đấu, một số tà ma ra tay tập kích các đệ tử, các đệ tử cũng chém giết không ít tà ma.
Nhưng mà khi ăn sáng, tâm trạng của mọi người đều không được tốt lắm.
Nhìn mấy người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt uể oải ỉu xìu, Diệp Trường Thanh bưng một bát Canh hổ tiên, gần đây hơi phóng túng, phải bồi bổ một chút, tò mò nói ra.
“Sao vậy?”
“Đừng nói nữa, vòng ngoài Quỷ cốc ngay cả một sợi lông cũng không có, chỉ có tà ma.”
Từ Kiệt nhăn nhó mắng.
Tối qua tìm cả một đêm, đừng nói là Thiên Hương quỷ quả, mà cọng cỏ cũng không có, quả thật chính là trơ trụi trọc lốc.
Trái lại có rất nhiều tà ma, nhưng các đệ tử lại không hứng thú với đám này.
Không phải nguyên liệu nấu ăn, cũng không phải gia vị, giết còn thấy lười.
Đúng là kì lạ, những tà ma này không cần thiên tài địa bảo hả, mẹ nó đi đâu hết rồi?
Cuối cùng vẫn là Từ Kiệt phản ứng nhanh nhất, đoán chừng là bị Hoàng Cực tông hái mất rồi.
Dù sao những năm này, rất nhiều thiên tài địa bảo đặc thù của Quỷ cốc đều là chỉ bán ở phòng đấu giá dưới trướng Hoàng Cực tông.
Có thể nói, Hoàng Cực tông đã độc quyền thiên tài địa bảo của Quỷ cốc.
Trước đó không để ý đến việc này, bây giờ mới nghĩ ra.
“Mẹ nó ta biết mà, Hoàng Cực tông này sớm đã âm thầm hợp tác với Quỷ cốc rồi.”
“Đúng vậy đấy, ngươi xem đi, trong phạm vi ngàn dặm quanh Quỷ cốc không có lấy một tòa thành trì, đông đảo thôn làng cũng hoang phế từ lâu, rõ ràng là bị tà ma tàn sát.”
“Nếu không có Hoàng Cực tông ngầm cho phép, Quỷ cốc có thể làm đến vậy?”
“Đệt, lại là lợi dụng dân chúng để trục lợi.”
Đối với chuyện này, mặc dù đám người Từ Kiệt tức giận, nhưng đã không còn cảm thấy kinh ngạc, mặc dù trước giờ Đạo Nhất tông không như vậy, nhưng chuyện kiểu này lại cực kỳ phổ biến trong các tông môn khác.
Dùng tính mạng người bình thường đổi lấy thiên tài địa bảo, trong mắt những cường giả kia, đây chính là làm ăn không cần vốn.