Chương 463: Tự đánh nhau?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,484 lượt đọc

Chương 463: Tự đánh nhau?

Quý Vương cắn răng giải thích, trong lòng đã sớm mắng mười tám đời tổ tông của Đạo Nhất tông.

Mẹ nó còn đứng đầu chính đạo, tâm thật sự bẩn a, bẩn không thể bẩn hơn.

Chỉ là đối mặt với lời giải thích của Quý Vương, Quỷ Vương này hiển nhiên là một chữ cũng không tin.

Không có gì sao? Không có gì vậy tên nghịch tử kia đi ra như thế nào?

“Ngươi còn biết đó là tẩu tử của ngươi?”

“Ta thật sự không có làm gì.”

“Không làm gì cả? A…”

Vừa nói, rất nhanh, hình ảnh tiếp tục.

Chỉ thấy Quỷ Vương này hướng về phía không khí thâm tình nói, mà phu nhân nó lại để cho nó đi bắt mấy người sống về.

Ánh mắt kia, quả thực thâm tình vô biên.

Nhìn ra được, Quỷ Vương này rất yêu thê tử của nó, chỉ tiếc, người ta có lão Vương cách vách.

Nhìn mình trong hình, lửa giận trong mắt Quỷ Vương không ngừng ngưng tụ, thấy thế, những Quỷ Vương khác ở một bên trong lòng trầm xuống.

“Không tốt.”

Quả nhiên, một giây sau, Quỷ Vương này trực tiếp ra tay tấn công Quý Vương.

“Mẹ kiếp, ngươi điên rồi à?”

“Ta điên cái rắm, mẹ nó ta nên sớm nhìn ra hai cẩu nam nữ các ngươi có vấn đề rồi.”

“Lúc còn sống đã mặt mày tới lui, chết còn mẹ nó phải đến đúng không?”

“Chết cho ta.”

“Đủ rồi, nếu không phải ta, ngươi có thể có nhi tử?”

“Ta mẹ nó còn phải cảm ơn ngươi.”

Thần Vương, Mục Vương, Quý vương, sáu tôn Quỷ Vương kịch chiến cùng một chỗ, thấy thế, mấy tôn Quỷ Vương khác hai mặt nhìn nhau.

Bây giờ thì tốt rồi, coi như là muốn ngăn cản cũng khó khăn.

Hơn nữa, không chỉ như thế, ánh mắt của một đám Quỷ Vương đều nhìn về phía hai khối Lưu Ảnh Thạch còn lại.

Bí mật bên trong Lưu Ảnh Thạch này rất nhiều, chỉ là không biết có của mình hay không.

Sợ hãi nhìn, nhưng lại tò mò, dù sao ai cũng không hy vọng trở thành một kẻ ngốc, vẫn bị che giấu bí mật.

“Mau hủy đi những Lưu Ảnh Thạch này.”

Một tôn Quỷ Vương chột dạ nổi giận quát, mẹ nó không thể nhìn nữa, nếu nhìn tiếp, vậy đám Quỷ Vương chúng nó sẽ hoàn toàn trở mặt thành thù.

Chỉ là có Quỷ Vương muốn động thủ, nhưng cũng có Quỷ Vương muốn dò xét đến tột cùng.

“Không thể hủy, trong này có bí mật.”

“Có bí mật cái rắm, đây là quỷ kế của Đạo Nhất tông.”

“Cho dù là quỷ kế cũng không thể hủy.”

Ai không biết đây là quỷ kế của Đạo Nhất tông, nhưng nó đích thật là ẩn giấu bí mật lớn, ai không muốn biết bên trong có nội dung về mình hay không.

“Các ngươi mẹ nó thật sự điên rồi, biết rõ là hố, còn muốn nhảy vào bên trong?”

“Bổn vương nguyện ý.”

“Không có thuốc để cứu.”

“Ngươi quản ta làm gì, dù sao cũng không thể hủy.”

“Ta……”

Một đám Quỷ Vương đại chiến, cướp đoạt Lưu Ảnh Thạch, trong lúc nhất thời loạn thành một đoàn.

Mà đám người Hồng Tôn đã sớm trở về Linh Thành, lúc này cũng nhận ra dư ba chiến đấu từ xa truyền đến.

Mỹ mãn uống một ngụm rượu, Hồng Tôn cười nói:

“Đánh nhau rồi.”

“Ha ha, còn có thể không đánh?”

“Bất quá nên nói hay không nói, Quỷ Cốc này đúng là rất biết chơi, ai có thể nghĩ tới còn có nhiều bí mật như vậy.”

“Cửu Tuyệt Huyễn Yâm trận của Trương sư huynh lập đại công rồi.”

Đối mặt với việc mọi người khen ngợi, Trương Thiên Trận một mình lâm vào trầm tư, trải qua chuyện lần này, hắn hình như phát hiện ra cách sử dụng mới của Cửu Tuyệt Huyễn Tâm Trận.

Trong lòng âm thầm cân nhắc, có phải có thể thử cải tiến hơn hay không?

Một phen suy nghĩ, phát hiện thật sự là khả thi, chờ sau này có thời gian nghiên cứu một chút.

Hành động của chúng Quỷ Vương vẫn chưa ngoài dự liệu của đám người Hồng Tôn, nhưng bên trong Hoàng Cực tông, Cơ Vô Song sắc mặt phức tạp rống lên:

“Ngươi đang nói gì vậy?”

“Tự mình đánh nhau à? ”

“Đúng vậy, những Quỷ Vương kia thấy Lưu Ảnh Thạch, liền lao lên đánh nhau.”

“Tại sao?”

“Chuyện này…”

Nội dung của Lưu Ảnh Thạch, nói thật trong lúc nhất thời thật khó có thể mở miệng, suy tư một lát, Thánh giả Hoàng Cực Tông này mới nói ngắn gọn.

“Chính là do có bí mật bị Đạo Nhất tông phơi bày.”

“Bí mật? Bí mật gì có thể khiến cho một đám Quỷ Vương trở mặt thành thù, đánh nhau.”

“Chuyện này…. Thê tử của Thần Vương kia ngoại tình, hai người Mục Vương bọn họ ám toán nhau, còn có Quý Vương cùng tẩu tử sinh ra một tiểu tử mập mạp.”

Nghe sư đệ nhà mình giải thích, sắc mặt Cơ Vô Song càng thêm đặc sắc.

Mẹ kiếp, những Quỷ Vương này có cần biết chơi như vậy không? Tất cả đều khó nói như vậy.

Mẹ nó ngay cả tiểu tử mập mạp cũng sinh ra một đứa.

Cái này không hợp thói thường, Cơ Vô Song hắn chơi đều rất chú ý.

Chỉ là trước mắt, Đạo Nhất tông rút lui, nhưng chúng Quỷ Vương tự mình đánh nhau, đây rõ ràng là trúng kế ly gián của Đạo Nhất tông.

Nhưng hết lần này tới lần khác, mẹ nó ngươi còn không có cách nào, biết rõ trúng kế, nhưng vẫn chỉ có thể bóp mũi nhận thua

“Tề Hùng, thật sự là thủ đoạn tốt.”

Nghiến răng nghiến lợi nói một câu, trong mắt Cơ Vô Song, quỷ kế như thế, chỉ có thể do Tề Hùng nghĩ ra.

Trong lòng không tự chủ được sinh ra vẻ kiêng kỵ, lão già này không chỉ có thực lực mạnh, hơn nữa tâm cơ thâm trầm, ngày sau chống lại, phải cẩn thận. Ai biết được khi nào hắn ta sẽ đào một cái hố ở đó và chờ hắn nhảy.

Bên ngoài Quỷ cốc, chúng Quỷ Vương đánh không thể tách ra.

Nhất là khi hai khối Lưu Ảnh Thạch cuối cùng bị mở ra, đám Quỷ Vương còn lại cũng hoàn toàn điên rồi.

Thái quá nhất chính là, trong đó có một mỹ thiếp Quỷ Vương, mẹ nó còn có quan hệ với ba tôn Quỷ Vương, hơn nữa còn cùng nhau chơi.

Điều này cho Quỷ Vương này chính là thất khiếu sinh khói, không nói hai lời, trực tiếp liều mạng.

“Các ngươi mẹ nó thật sự là đủ rồi.

“Không phải, chuyện này không liên quan đến chúng ta.”

“Lần đó bổn vương uống quá nhiều.”

“Uống quá nhiều? Còn trước đó thì sao? Uống nhiều lần?”

“Bổn vương…. Không thể thắng được men rượu.”

“Không thắng được cái con mẹ nó, ta liều mạng với các ngươi.”

“Cũng chỉ là một tiểu thiếp mà thôi, không đến mức đấy đi.”

“Đó là chuyện tiểu thiếp hay không phải tiểu thiếp sao? Đây là vấn đề quỷ phẩm, nói nhảm ít thôi, chết cho ta.”

Triệt để loạn, triệt để đánh nhau, mà khi chúng Quỷ Vương kịch chiến, đông đảo Tà Ma từ chỗ sâu trong Quỷ cốc chạy tới, rốt cục cũng chạy ra bên ngoài.

Xa xa cũng cảm giác được khí tức chiến đấu của Quỷ Vương, Quỷ Tướng cầm đầu chiến ý lẫm liệt nói.

“Quỷ Vương bọn họ ở bên kia, giết cho ta, giết chết đám nhân loại Đạo Nhất tông này.”

“Giết.”

“Giết.”

Trong mắt một đám Tà Ma, Quỷ Vương giờ phút này nhất định là đang đánh nhau với Thánh giả Đạo Nhất tông đánh, ý chí chiến đấu của chúng nó tất nhiên là sôi sục.

Đông đảo Tà Ma, tranh nhau xông về phía chiến trường Quỷ Vương, muốn nhất quyết tử chiến với Đạo Nhất tông.

Chỉ là, khi chúng nó chạy tới chiến trường, chiến đấu kịch liệt trong tưởng tượng cũng không xuất hiện.

Không, trận chiến đúng là khốc liệt, nhưng đây là tình huống gì?

Quỷ Tướng cầm đầu đánh giá chung quanh, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.

“Nhân loại đâu? Đến nơi rồi sao?”

“Đệ tử Đạo Nhất tông đâu?”

“Thánh giả nhân tộc đâu?”

Chung quanh một bóng người cũng không có, ngược lại chúng Quỷ Vương ở nơi đó không hiểu sao lại đánh nhau, hơn nữa nhìn qua rõ ràng là đang liều mạng đánh.

Không phải đại chiến với Đạo Nhất tông sao? Vì sao đám Quỷ Vương này lại đánh nhau? Còn nữa, Đạo Nhất tông đâu rồi?

Đạo Nhất tông lớn như vậy, ngay cả một người cũng không có? Điều này là đúng là kì lạ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right