Chương 464: Đánh Trả Một Tay

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3 lượt đọc

Chương 464: Đánh Trả Một Tay

Nhìn thấy Quỷ Vương của bọn hắn đang đánh nhau khí thế ngút trời, nhưng mà ngay cả một tên đệ tử Đạo Nhất tông cũng không thấy đâu.

Chúng Tà Ma chạy đến cũng thấy choáng váng.

Quỷ Tướng cầm đầu thấy vậy muốn mở miệng hỏi chuyện.

“Quỷ Vương, các ngươi thế này là…”

Chỉ là vừa mới mở miệng đã trực tiếp bị Quỷ Vương đang giận dữ bên trong cắt ngang.

“Cút.”

“Vâng ạ.”

Xong đời, đám bọn hắn thật sự xong đời rồi, rốt cuộc đám người Quỷ Vương trúng tà gì rồi?

“Chẳng lẽ là tà thuật của Đạo Nhất tông?”

“Cút, loại tà thuật gì mà có thể khống chế được Quỷ Vương?”

Tu sĩ của Nhân loại, bao gồm cả Tà Ma đúng thật là có người có thủ đoạn khống chế người khác, có điều tuyệt đối không có khả năng khống chế cấp bậc cường giả như Quỷ Vương.

Hơn nữa, nhìn bộ dạng này của Quỷ Vương cũng không giống như bị khống chế, các ngươi nghe một chút lời bọn họ nói đi.

“Trước tiên bổn vương giết chết ngươi, sau đó lại đi giết chết tên nghịch tử kia.”

“Mọi người đều nói hổ dữ không ăn thịt con a.”

“Mẹ nó cút đi, mẹ nó tên kia là con ta sao?”

Cái gì mà nàng dâu, nghịch tử, nghe thấy lời các Quỷ Vương tức giận mắng, đông đảo Tà Ma phía dưới hoàn toàn ngơ người.

Thật sự đánh nhau rồi, mà theo thời gian dần trôi qua trên người các Quỷ Vương cũng dần xuất hiện những vết thương nặng nhẹ khác nhau.

Cứ cái đà này đoán chừng sẽ phải có Quỷ Vương chết.

Nhưng mà gấp gáp thì gấp gáp, bọn họ căn bản cũng không có cách nào, ngược lại cho dù nghĩ ra cách cũng không có đủ sức làm theo.

Một bên khác ở chỗ của Đạo Nhất tông tại Linh Thành, đám đệ tử thắng lợi trở về, đệ tử bị thương tích được an bài đi chữa thương. Chỉ là trước khi đi đám đệ tử này còn không ngừng dặn dò.

“Nhớ lấy đây là Quỷ tinh của ta nha.”

“Yên tâm yên tâm, tuyệt đối sẽ công bằng công chính.”

“Đây là một con Hoàng Hiệt Quỷ ta liều mạng mới giết được.”

“Biết rồi, nên chắc chắn sẽ không thiếu phần ngươi.”

“Tốt tốt tốt.”

Bọn hắn đối với thương thế của bản thân đều không biểu hiện ra lo lắng gì quá nhiều, duy nhất chỉ nhớ đến chuyện Quỷ tinh kia thôi.

Thu xếp xong xuôi cho các đệ tử bị thương, đám Triệu Chính Bình, Từ Kiệt lại tập hợp một chỗ.

“Kế hoạch của đám người sư tôn thành công rồi, mấy tên Quỷ Vương kia thật sự đang đánh nhau.”

“Đây là một cơ hội tốt.”

“Hay chúng ta đánh hắn một cú chót?”

“Ha ha, ý tưởng này không tồi, giống như ý ta đang nghĩ đến.”

Từ Kiệt và Chung Linh hai người bốn mắt nhìn nhau nói, trên gương mặt lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, cực kỳ âm hiểm.

Đã có cơ hội tốt như vậy khẳng định là không thể bỏ qua được, hơn nữa, trợ giúp của Quỷ cốc cũng đến rồi.

Có đông đảo Tà Ma chạy tới khu vực xung quanh như vậy, nếu như lúc này đột nhiên ra tay tập kích một cái, như vậy chắc chắn thu hoạch không ít.

Thấy hai người mở miệng ngậm miệng đều là Tà Ma, Triệu Nhu ở một bên không nhịn được nói.

“Có phải các người quên mất mục đích thật sự chúng ta đến Quỷ cốc hay không?”

Mọi người tới Quỷ cốc để làm gì, là đến để săn giết Tà Ma sao? Không phải nha, mà là đến để tìm Thiên Hương quả.

Chỉ là hình như sau khi Trường Thanh sư đệ sửa lại quy tắc ăn cơm, cả đám giống như trực tiếp đem chuyện về Thiên Hương quỷ quả ném ra sau gáy hết.

Chuyện này không hợp lí chút nào, mẹ nó các ngươi không thèm nghĩ đến Thiên Hương quỷ quả, mỗi ngày đều nghĩ đến chuyện giết Tà Ma là có ý gì?

Chỉ là nghe lời này của Triệu Nhu, Từ Kiệt lẫm liệt nói.

“Chuyện này thì có sao đâu, chờ sau khi giết hết Tà Ma của Quỷ cốc, còn sợ không tìm thấy Thiên Hương quả sao?”

“Chuyện này…”

Nghe vào thấy có điểm gì đó sai sai, nhưng mà nhất thời Triệu Nhu cũng không có cách nào phản bác, nghe hình như cũng có chút hợp lý.

“Đúng ha, sau khi giết hết Tà Ma của Quỷ cốc, đến lúc đó hẳn là có nhiều thời gian đi tìm.”

Chung Linh cũng gật đầu tán đồng, hai người rất ăn nhịp với nhau, nhìn thấy bộ dạng này của hai người, Triệu Chính Bình càng ngày càng cảm thấy hai người này có tướng phu thê.

“Ta đi tìm mấy người sư tôn thương lượng một chút.”

Cơ hội tuyệt vời như thế, chắc chắn là không thể lãng phí được.

Rất nhanh đã tìm đến chỗ mấy người Hồng Tôn, đem ý nghĩ của mình nói với bọn họ một lượt. Nghe thấy ý kiến này mấy người Hồng Tôn cũng không cảm thấy kinh ngạc lắm.

“Chờ chút nữa, chờ chúng nó đánh nhau thêm một hồi rồi tới.”

Chuyện Từ Kiệt có thể nghĩ đến, tất nhiên mấy người Hồng Tôn cũng có thể nghĩ đến.

Trước đó tìm chỗ rút lui cũng vì tạo cơ hội cho đám Quỷ Vương đánh nhau.

Nếu Đạo Nhất tông vẫn còn tại chỗ đó, các Quỷ Vương mặc dù phẫn nộ nhưng rất có thể bởi vì còn nguy hiểm uy hiếp sẽ cưỡng ép nhịn xuống không ra tay đánh nhau.

Mà sau khi bọn hắn rút lui, xung quanh không có một tên đệ tử nào của Đạo Nhất tông, dưới tình huống không còn uy hiếm nào vậy sự tức giận đè nén trong lòng tất nhiên rất khó có thể nhịn tiếp.

Chờ chúng nó ở đó đánh nhau đến lúc lưỡng bại câu thương, cũng là lúc thích hợp để Đạo Nhất tông xuất thủ.

“Ngươi để các đệ tử nghỉ ngơi trước đi.”

“Vâng.”

Đang nói chuyện, đột nhiên bên ngoài Quỷ cốc truyền đến âm thanh gào khóc thảm thiết, nghe vậy mấy người Hồng Tôn đều quay mặt lại nhìn.

“Giết thật rồi?”

Tản Thánh niệm ra bao phủ, mẹ nó cái này là có Quỷ Vương nào chết sao? Không nghĩ tới lại có kết quả như vậy.

Vốn là có thể dụ chúng đánh lớn một trận thì đã coi như là thành công rồi. Thật sự không nghĩ đến đám Quỷ Vương này lại tàn nhẫn như thế, giết thật luôn? Như này đúng là niềm vui ngoài ý muốn rồi.

Sắc mặt Tề Hùng phức tạp nói.

“Ta cảm thấy có khả năng chúng ta đều không cần phải ra tay.”

Mẹ nó trận đánh này sợ là Đạo Nhất tông chưa cần ra tay thì đám Quỷ Vương này đã tự mình giết chết đồng bọn hết rồi.

Nếu để nói ai kinh hãi nhất thì vẫn là đám Tà Ma đang ở trên chiến trường.

Trước đó chỉ là bất ngờ, nhưng bây giờ đã là hoảng sợ.

Tận mắt nhìn thấy một Quỷ Vương bị một vị Quỷ Vương khác giết chết, đám Tà Ma tất cả đều trợn mắt há mồm.

Không phải chứ chuyện này là sao đây, không đánh Đạo Nhất tông mà lại đem người của bên mình giết chết? đây là có ý gì?

“Tình huống bây giờ là như thế nào vậy?”

“Không biết nữa.”

“Chúng ta có cần phải cản lại không vậy, tiếp tục như vậy sẽ rất phiền phức.”

“Ngươi đi đi.”

“Ta…”

Thấy một tên Quỷ Vương bị giết chết, những Quỷ Vương khác thấy thế chẳng những không có chút ý thu tay lại nào mà ngược lại càng đánh càng hăng.

Giống như là thêm dầu vào lửa vậy.

Ngươi có thể giết, vậy ta cũng có thể giết, mẹ nó ai bảo ngươi ngủ với vợ ta.

Chiến cục càng ngày càng hỗn loạn, mà Cơ Vô Song vẫn luôn chú ý đến nơi này, nghe thấy có Quỷ Vương chết, cả người cũng ngây dại ra.

“Chết rồi? bị chính người mình giết chết sao?”

“Đúng vậy, ta và sư đệ đều tận mắt thấy.”

“Bọn chúng là một đám ngu xuẩn sao, không đi đối phó với Đạo Nhất tông, lại tự mình giết chết người mình?”

“Có khả năng là điên mất rồi.”

“Mẹ nó cái này là đánh đến điên sao? Ta thấy mấy tên này vốn dĩ có bệnh.”

Xong đời, nhìn tình huống trước mắt Cơ Vô Song cảm thấy đám Quỷ cốc ngu xuẩn này hoàn toàn không phải là thứ có thể làm đối thủ với Đạo Nhất tông.

Ngươi xem một chút, mấy tên này vừa mới giao đấu đã bị Đạo Nhất tông nắm thóp.

Thậm chí không cần người ta phải ra tay thì một tên Quỷ Vương đã bị giết chết.

Tuy nói số lượng Quỷ Vương trong Quỷ cốc không phải ít, nhưng cũng không thể làm như vậy chứ.

Cho dù ngươi chết trên tay Đạo Nhất tông cũng còn tốt, vì sao lại cứ phải chết trên tay người của mình chứ?

Cơ Vô Song cũng không biết nói gì cho phải, trầm mặc nửa ngày cuối cùng mở miệng nói.

“Tiếp tục giám sát đi.”

“Được, vậy chúng ta có cần ra tay ngăn cản một chút không?”

Đây vốn là lòng tốt, nhưng nghe vậy Cơ Vô Song tức giận nói.

“Ngăn cản cái rắm, tiếp xúc cùng đám ngu xuẩn này cẩn thận bị lây nhiễm, bọn chúng muốn đánh thì để bọn chúng đánh, đánh chết toàn bộ càng tốt, một đám ngu xuẩn không có đầu óc.”