Chương 465: Đánh Úp Chúng
Đám Quỷ Vương này ra tay thật sự hung ác, khó trách bọn chúng chơi khoa trương như vậy.
Cơ Vô Song cũng bó tay rồi, mà bên này đám người Tề Hùng cũng cảm khái như vậy, thậm chí Thanh Thạch còn cảm thấy có chút may mắn nói.
“Còn may, lão phu không có đạo lữ.”
Điều này cũng có thể hiểu được, dù sao thì bị chụp một cái mũ lớn như thế, lúc sống phải mang theo đến chết cũng không thể vứt bỏ.
Chuyện này ai mà không căng thẳng, đây không phải là vấn đề về mặt mũi, mà chính là đem hết tôn nghiêm để dưới đất chà sát đó.
Có điều nghe Thanh Thạch cảm thán, Hồng Tôn ở bên cạnh tức giận nói.
“Ngươi không có đạo lữ mà còn thấy may mắn sao?”
Con hàng này còn ở chỗ này cảm thấy may mắn gì, lúc còn trẻ ngươi theo đuổi đệ tử Bế Nguyệt cốc nhà người ta, bị cự tuyệt bao nhiêu lần quên rồi sao?
Hiện tại người khác đều có con cháu đầy nhà, chỉ có người còn một mình một người, còn có sức lực ở chỗ này cảm thán may mắn.
Nghe vậy, Thanh Thạch sầm mặt lại, có điều còn không đợi hắn nói chuyện, Vương Thiết Thụ đã nói tiếp.
“Nếu không ta giới thiệu cho ngươi một người, có một vị Chấp Sự ở Thiết Tượng cốc của ta, quan hệ rất tốt với ta.”
Hả ???
Hắn quay đầu nhìn về Vương Thiết Thụ, bên hông nàng ta còn quấn đầy băng vải thật dày, Thanh Thạch không do dự chút nào lắc đầu.
“Rất không cần, lòng tốt ta xin nhận.”
Nói đùa gì chứ, bạn thân của Vương Thiết Thụ, còn có thể muốn sao?
Hắn kính trọng Hồng Tôn là một hán tử, nhưng hắn không muốn làm một hán tử như vậy nha.
Nhìn thấy dáng vẻ ghét bỏ của Thanh Thạch, Hồng Tôn lập tức chỉ cảm thấy giận không có chỗ phát tiết.
Mẹ nó ngươi còn không biết xấu hổ ở chỗ này ghét bỏ à, nếu không phải tại các ngươi, ta có thể rơi đến bước đường này sao?
“Ngươi ghét bỏ…”
Vừa muốn mở miệng, một đôi khuỷu tay tráng kiện đã vòng lấy cổ Hồng Tôn, người khác làm như này đều cảm thấy ngọt ngào thân thiết, có điều đôi tay của Vương Thiết Thụ lại cho Hồng Tôn cảm giác được chỉ có ngạt thở.
“Khụ Khụ, buông tay, không thở được.”
“A a, xin lỗi nha Hồng ca.”
Nhìn thấy hai người đặc biệt “thân mật”, Thanh Thạch càng thêm kiên định với ý nghĩ của mình.
“Cũng không sai biệt lắm.”
Lúc mọi người đang ở đây nói chuyện phiếm, Tề Hùng mở miệng thông báo, đám Quỷ Vương kia đánh nhau cũng hòm hòm rồi, ngoại trừ còn số ít mấy tên không sao thì những tên khác đều đã bị trọng thương.
Rất nhanh dưới sự chỉ huy của Tề Hùng, đám đệ tử Đạo Nhất tông lại lặng lẽ chạy tới Quỷ cốc.
“Chuyện này…”
Diệp Trường Thanh bị lưu lại tại chỗ nghỉ ngơi, nhìn thấy mọi người đi đánh úp người ta, trong lòng tràn đầy bội phục.
Không hổ là Đạo Nhất tông chúng ta, thủ đoạn này quả thật khiến đám Tà Ma khó lòng phòng bị.
Nếu như Hoàng Cực tông có thể học được một chút xíu da lông thôi cũng không đến mức nhiều năm như vậy lại không có một chút biện pháp nào khống chế Quỷ cốc.
Dưới bóng đêm của Quỷ cốc, cuộc chiến của các Quỷ Vương nhìn qua hẳn là sắp đến lúc kết thúc.
Ngoại trừ tên Quỷ Vương bị chém chết trước đó, những Quỷ Vương khác lúc này đều cạn kiệt tinh lực.
“Ta nói này bây giờ có thể thôi rồi đấy, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn đồng quy vu tận sao?”
“Vậy chuyện vợ ta tính sao?”
“Ta… về sau ta không gặp nữa là được.”
“Cút, mẹ nó ngươi chơi xong rồi trả lại cho ta?”
“Vậy ngươi muốn xử lý thế nào?”
“Mang theo nó cùng cút đi, sau đó bồi thường cho ta.”
Hả ???
Quỷ Vương kia hơi sững sờ, rất nhanh lắc đầu liên tục nói.
“Bồi thường thì được, nhưng quỷ thì ra không muốn.”
“Cái gì?”
“Ta nói không muốn.”
Mẹ nó công khai cho ngươi, bây giờ ngươi lại từ bỏ? Đối mặt với ánh mắt âm lãnh chăm chú nhìn của tên Quỷ Vương này, tên Quỷ Vương đang cự tuyệt bên này trầm giọng nói.
“Cũng giống như so sánh với bóng đá, thủ môn dẫn bóng mới đặc sắc không phải sao.”
“Mẹ nó ta giết chết ngươi.”
Nhục nhã, nhục nhã trần trụi, mẹ nó còn thủ môn, hôm nay ta cho ngươi xem một chút cái gì gọi là Yêu Đao.
Nói rồi hai tên Quỷ Vương lại đánh nhau.
“Ngươi điên rồi? không phải vừa nãy đều nói xong rồi sao?”
“Nói xong con mẹ nó, mẹ nó còn thủ môn, ngươi coi bổn vương thành thứ gì.”
“Không phải, ý ta không phải như vậy.”
“Bớt phí lời đi, ngươi và ta hôm nay nhất định phải có một người chết.”
“Cái tên điên nhà ngươi.”
Ngay thời điểm hai tên Quỷ Vương đánh nhau lần nữa, lúc này đám người Tề Hùng đứng gần chiến trận lại quay trở lại đánh.
“Ra tay.”
Theo một tiếng quát khẽ, một cái lưỡi câu lớn bay tới trước, trực tiếp cậu được một tên Quỷ Vương đang đứng một bên ở đó xem trò vui.
“Mẹ kiếp…”
Dưới một tiếng kinh hô vang lên, bóng dáng của tên Quỷ Vương này nháy mắt biến mất tại chỗ, sau đó trong bóng tối truyền đến tiếng đánh nhau.
Trước tiên giết một tên trước.
Lại nói đám người Tề Hùng đối với chuyện bao vây lại đánh như vậy có rất nhiều kinh nghiệm phong phú.
Ổn định trong gió, tốc chiến tốc thắng, phải làm sao để có thể lấy tốc độ nhanh nhất giết chết đối phương, tất cả đều là môn đạo.
“Nhanh nhanh nhanh, Cầm Long, đè hắn lại.”
“Hồng Tôn chém nó.”
“Thanh Thạch câu đi.”
“Trước tiên ta phế hai tay nó.”
Phối hợp rất ăn ý, có thể nói là mượt như tơ lụa không có chút dài dòng dư thừa nào.
Không bao lâu tên Quỷ Vương này đã bị đám Tề Hùng chém chết tại chỗ.
“Tề Hùng, ngươi muốn chết.”
Nhìn thấy đám Tề Hùng khi nãy rời đi đã quay lại, sắc mặt đám Quỷ Vương đại biến, mẹ nó Đạo Nhất tông này đúng là âm hiểm vô cùng.
Không chỉ dùng kế để chúng nó tự chém giết lẫn nhau, hiện tại thế mà còn chơi trò đánh úp.
“Bớt phí lời, một đám ngu xuẩn, chết đi.”
“Tề Hùng, ngươi cho rằng Quỷ cốc ta thật sự sợ Đạo Nhất tông của các ngươi sao?”
“Ta không quan tâm ngươi có sợ hay không.”
Nói rồi trực tiếp động thủ, hai bên lại đại chiến một lần nữa.
Có điều lần này đám Tề Hùng cũng lười phải dùng thêm thủ đoạn gì, một đám Quỷ Vương của các ngươi đều đang mang trọng thương trên người, giết thế nào còn không phải chuyện dễ như trở bàn tay sao.
Trên thực tế thì đúng là như vậy, chỉ vẻn vẹn vừa đối mặt thì một đám Quỷ Vương đã hoàn toàn bị áp chế.
Chiến lực bản thân đã tiêu hao quá nhiều, huống chi đám Tề Hùng lại trải qua một khoảng nghỉ ngơi, trạng thái chiến đấu đều cực kì tốt.
Tình hình cứ kéo dài như thế có kết quả thế này cũng không có gì kì lạ.
Mà một đám Tà Ma, Quỷ Tướng phía dưới nhìn thấy đám Tề Hùng chém giết bên trong ra, đang định động thủ lại thấy trong bóng tối từng người từng người đệ tử của Đạo Nhất tông cũng giết đi vào.
“Đáng chết, giết đám đệ tử Đạo Nhất tông này đi.”
Nhìn thấy đệ tử Đạo Nhất tông, đám Tà Ma dâng lên sát ý cuồn cuộn, mà phía đệ tử Đạo Nhất tông thì nhắc nhở lẫn nhau.
“Cẩn thận Quỷ Tinh, đừng làm hư.”
Dưới một trận chiến kịch liệt, sau khi kết thúc sắc trời cũng đã hửng sáng, trên chiến trường là một mảng hỗn độn, chúng đệ tử còn đang thu thập Quỷ Tinh, đồng thời kiểm tra xem có người sống hay không.
Thậm chí Quỷ Vương cũng chỉ vẻn vẹn có ba tên đào tẩu thành công, còn lại hoặc là chết dưới tay người của mình hoặc là bị người của Tề Hùng chém giết.
Có thể nói qua một đêm ngắn ngủ, Đạo Nhất tông đạt được thắng lợi cực kì to lớn, chỉ tính số Quỷ Vương bị giết cũng đã hơn mười tên.
Ngay lúc đám Tề Hùng đang lơ lửng trên không nhìn chúng đệ tử quét dọn chiến trường, Hiển Ảnh trận bàn trong ngực đột nhiên phát sáng.
Xem xét kết nối, phát hiện là Ngô Thọ.
“Đại sư huynh, các ngươi đi đến Quỷ cốc rồi sao?”
Vừa kết nói liền nhìn thấy sắc mặt Ngô Thọ rất khó coi nói, hắn chỉ vừa mới nhận được tin tức, nghe nói đám người Tề Hùng đi tới Quỷ cốc thì vội vàng liên hệ.
Mẹ nó vừa đánh một trận với Thanh Vân tông, sao bây giờ vừa quay đầu liền tới Quỷ Cốc rồi? thế này là muốn làm gì? Lại đánh một trận với Quỷ cốc sao? Hay là muốn đánh Hoàng Cực tông thử một chút?
Đối mặt với sự lo lắng của Ngô Thọ, Tề Hùng nở nụ cười trả lời.
“Ừm, đến mấy ngày rồi, thế nào?”