Chương 469: Kế Hoạch Của Dư Mạt

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,073 lượt đọc

Chương 469: Kế Hoạch Của Dư Mạt

Loại chuyện tốn công mà không có kết quả này, nhóm Quỷ Vương đương nhiên không muốn nhúng tay vào.

Mà đám người Thần Vương nhìn một đám Quỷ Vương đang nhanh chóng rời đi, sắc mặt của nguyên đám đều cực kỳ khó coi, nhưng cũng không thể làm gì.

“Chết tiệt.”

Chỉ có thể thầm mắng một tiếng, nhưng vẫn phải nghe lệnh đi đến khu vực bên ngoài chờ đợi.

Về phần Đạo Nhất tông trong Linh thành, sau khi ba người Dư Mạt trở về, nói hết toàn bộ chi tiết cuộc đối thoại cho mọi người.

Chỉ là sau khi nghe xong, Đám người Hồng Tôn có chút bất mãn.

“Không phải chứ sư thúc, ngươi và lão quỷ kia thật sự làm hòa sao?”

Rõ ràng, đám người Hồng Tôn không hài lòng với các cuộc đàm phán hòa bình, sự tồn tại của Quỷ cốc, nói thẳng ra chính là một tai họa.

Mỗi năm có bao nhiêu Nhân tộc đã chết trên tay bọn họ chứ? Huống chi, cái bọn Tà Ma này cũng không phải nguyên liệu nấu ăn, hoàn toàn không có chỗ phát huy tác dụng.

Thừa thắng xông lên trực tiếp giết chết bọn họ, chí ít cũng coi như là tạo phúc một phương không phải sao.

Nghe thấy đám người Hồng Tôn phản đối, Dư Mạt quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Thành im lặng không nói một lời kia.

Tuy rằng hắn không nói lời nào, nhưng từ trên mặt hắn không khó nhìn ra, trong lòng Diệp Trường Thanh cũng không tán thành.

“Thế nào, Trường Thanh tiểu tử ngươi cũng không đồng ý sao?”

Vốn là không có ý định mở miệng, nhưng Diệp Trường Thanh cũng không bởi vì ngày thường được bọn người Dư Mạt sủng ái mà mất chủ kiến, đám người Hồng Tôn dám đứng ở trước mặt ba ngươi Dư Mạt trực tiếp nói lời phản đối.

Nhưng hắn thân là đệ tử, hiển nhiên còn chưa tới lúc Diệp Trường Thanh mở miệng nói chuyện.

Hiện tại khi đã đối mặt với câu hỏi của Dư Mạt, Diệp Trường Thanh mới dám mở miệng nói.

“A, tuy Tà Ma trong Quỷ cốc đúng là đã giết hại rất nhiều người, cho dù không liên quan gì tới Đạo Nhất tông ta, nhưng nói gì đi nữa thì chúng ta cũng là tu sĩ nhân loại.”

“Không thấy coi như bỏ qua, nhưng đến thì cũng đã đến rồi, nếu còn nhắm mắt làm ngơ, trong lòng khó tránh khỏi áy náy.”

Nghe được lời này của Diệp Trường Thanh, Dư Mạt không những không trách cứ mà còn cao giọng nở nụ cười.

“Ha ha, đây mới chính là bộ dáng của đệ tử Đạo Nhất tông ta, không tệ, không tệ.”

Lập tức quay đầu nhìn về phía chúng nhân nói.

“Ta thấy các ngươi thực sự hồ đồ rồi.”

Hả? ? ?

Nghe đến đây, tất cả mọi người sửng sốt một chút, sao lại hồ đồ cơ? Chẳng lẽ…

Hồng Tôn là người đầu tiên phản ứng, đặc biệt là khi nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt của Dư Mạt, trong nháy mắt liền hiểu sư thúc là đang cố gắng kìm chế.

“Các ngươi cũng đừng bởi vì thắng lợi mà đắc ý, dù sao chúng ta cũng chỉ là đệ tử của bốn Phong, chỉ có mấy vạn người thôi.”

“Tuy nói đêm qua chúng ta đã chiến thắng, nhưng vận khí đã chiếm một bộ phận rất lớn, các ngươi sẽ không thực sự nghĩ chỉ dựa vào chúng ta liền có thể chính diện đánh bại Quỷ cốc đó chứ?”

“Coi như có thể thắng, đệ tử phía dưới thương vong bao nhiêu?”

“Ý của sư thúc là?”

“Dùng thực lực đánh không lại, đương nhiên chỉ có thể dùng trí.”

Hả? ? ?

Thấy mọi người vẫn còn vẻ mặt mơ hồ, Dư Mạt có chút oán hận nói.

“Để chinh phục pháo đài thì đâu là nơi dễ dàng nhất?”

“Ta biết, từ bên trong… hử? Chẳng lẽ là sư thúc…”

Từ Kiệt vội vàng trả lời, nhưng vừa nói được nửa chừng, hắn lập tức nhận ra, khó trách, khó trách.

Thấy Từ Kiệt là người đầu tiên đoán được suy nghĩ của mình, Dư Mạt hài lòng gật đầu, tên này không tệ, xem ra Thần Kiếm phong có người kế nghiệp rồi.

“Không sai, địch nhân bị đánh bại tan rã từ bên trong là thủ đoạn đơn giản và dễ dàng nhất.”

Chúng ta đều ở khu vực bên ngoài cho nên rất khó tìm ra cơ hội, nhưng nếu tiến vào Quỷ Cốc thì sao?”

Khá lắm, thì ra là thế, chuyện có thể làm ở bên ngoài rất ít, chỉ khi nào tiến vào Quỷ cốc, cái có thể là rất rất nhiều.

Mặc dù có Quỷ Vương giám thị, nhưng cơ hội chung quy là có, huống chi còn có Dư Mạt bọn họ yểm hộ, vì vậy càng thêm dễ dàng.

Vốn cho rằng đây là toàn bộ kế hoạch của Dư Mạt, nhưng vừa dừng lại một chút đã nghe thấy hắn tiếp tục nói.

“Mà lại, Quỷ cốc vẫn còn có chút tác dụng, những thiên tài địa bảo giống như Thiên Hương quỷ quả này, chỉ được tìm thấy ở một số nơi như ở Quỷ cốc mới có, nếu để cho những tên Tà Ma này giúp chúng ta…”

Mẹ kiếp, dã tâm lớn thật đấy, còn muốn thu phục Quỷ Cốc?

Nhìn vào dáng vẻ tự tin của Dư Mạt, Triệu Chính Bình, Từ Kiệt cùng các đệ tử trẻ tuổi khác cuối cùng cũng nhận ra, cái gì được gọi là gừng càng già càng cay.

Một cuộc đàm phán hòa bình đơn giản, vậy mà bên trong lại có những khúc ngoặt như vậy.

Hết lần này tới lần khác vị Quỷ Hoàng kia vẫn còn bị thao túng gắt gao.

Vốn cho rằng mấy người thuộc thế hệ bọn họ đã đạt đến đỉnh cao trong trò chơi, nhưng so với đám người Dư Mạt, bọn họ có vẻ như vẫn còn kém một chút.

Nhưng Triệu Nhu lo lắng hỏi.

“Lão tổ tông, những tên Tà Ma cực kỳ xảo quyệt, chỉ sợ khó có thể khống chế bọn hắn.”

Cách tốt nhất tự nhiên chính là nhổ cỏ tận gốc, nếu không, muốn khống chế sẽ rất khó.

Trước không nói nơi này là địa bàn của Hoàng Cực tông, ngay cả khi Hoàng Cực tông đáp ứng, người nào có thể đứng ra đảm bảo những thứ Tà Ma này ngày sau sẽ không phản bội?

Triệu Nhu lo lắng không phải là không có lý, nhưng Dư Mạt dường như không quan tâm đến điều đó chút nào.

Thậm chí còn muốn nhân cơ hội này để dạy cho bọn đệ tử trẻ tuổi như Diệp Trường Thanh đang có mặt.

“Các ngươi có biết trên thế gian này, thứ gì khiến người ta trở nên trung thành nhất không?”

“Quyền lực?”

“Không đúng.”

“Lợi ích?”

“Cũng không đúng.”

“Dục vọng.”

“Không phải.”

Mọi người nối tiếp nhau nói, nhưng Dư Mạt đều lắc đầu, mọi người nói đều có lý, nhưng không ai trong số họ thực sự đúng.

Đúng là quyền lực, lợi ích và dục vọng có thể khiến người ta trung thành, nhưng lòng trung thành chắc chắn không cao.

Nhìn một hồi lâu không thấy đáp án của đám người, Dư Mạt bình tĩnh nói.

“Là sự sợ hãi.”

“Sợ hãi?”

“Tà Ma gian xảo, nhưng như vậy thì sao? Đôi khi lòng người còn nham hiểm hơn Tà Ma nhiều.”

“Các ngươi phải nhớ kỹ, vô luận là tà ma, yêu thú, hay là nhân loại, phương pháp tốt nhất để khống chế bọn họ chính là sự sợ hãi.”

“Khiến bọn họ hiểu được đây chính kết quả nếu dám phản bội.”

“Chỉ cần ngươi có thể đè họ xuống, khiến họ vĩnh viễn không sinh ra được lòng phản kháng, như vậy sẽ không cần lo lắng sự nguy hiểm khi bị phản bội.”

“Khởi đầu của phản bội thường là hy vọng, bọn họ cho rằng có hy vọng có thể thoát khỏi ngươi, có hi vọng có thể thu phục được ngươi, cho nên mới làm phản.”

“Nhưng nếu không có hy vọng thì sao? Bọn họ còn dám gây chuyện nữa sao?”

Dư Mạt chưa từng phải đau đầu vì sự phản bội, những năm qua, tnhững ông môn dưới trướng Đạo Nhất tông từng xuất hiện trường hợp phản bội sao? Có, nhưng đó là trước khi Đạo Nhất tông trở thành tông môn đứng đầu Đông Châu.

Kể từ khi Đạo Nhất tông trở thành tông môn đứng đầu Đông Châu, cũng không còn xuất hiện chuyện các thế lực dưới trướng tông môn phản bội nữa.

Lý do rất đơn giản, bọn họ còn có lý do gì để phản kháng?

Nhìn toàn bộ đại lục Đông Châu, liệu có tông môn nào mạnh hơn Đạo Nhất tông sao? Một khi đã phản bội Đạo Nhất tông, liệu còn có hy vọng không? Còn có thể xuất hiện kết quả thứ hai sao?

Vậy nên, mấu chốt nhất của sự phản bội hay không, chính là bản thân ngươi có cường đại hay không mà thôi.

Tông môn cũng vậy, quốc gia cũng như được, thậm chí ngay cả với một người cũng như thế.

Cũng giống như một cặp đạo lữ, nếu như thiên phú của ngươi dị bẩm, tướng mạo tuấn lãng, có thực lực, có bối cảnh, đối phương sẽ còn phản bội ngươi sao? Muốn phản bổi cũng không được.

Sau khi nghe Dư Mạt nói, đám người Diệp Trường Thanh gật đầu đáp lại.

“Cho nên, không cần lo lắng có phản bội hay không, nếu thật sự có tên gia hoả nào ngu đến mức muốn tìm đường chết, vậy cứ ra tay giết bọn họ cũng không sao.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right