Chương 470: Mang Nhân Tộc Đi Dạo Quỷ cốc?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,766 lượt đọc

Chương 470: Mang Nhân Tộc Đi Dạo Quỷ cốc?

Sau một phen lời nói của Dư Mạt, mọi người có được rất nhiều thu hoạch.

Đôi khi ngươi thật phải thừa nhận, sống càng lâu thì kiến thức càng phong phú, mà còn là những kiến thức không có trong sách vở.

Người ta đã tự mình trải nghiệm, sau đó thực hành, rồi mới đưa ra kết luận, không phải những người mới chỉ xem vài ba cuốn sách có thể so sánh được.

“Được rồi, Tiểu Tề Tử.”

“Sư thúc.”

“Chọn ra một trăm người cùng nhau tới Quỷ Cốc, sau khi tiến vào, mấy thằng nhãi con như các ngươi không cần làm gì hết, cứ việc chơi đùa, chuyện khác thì cứ giao cho chúng ta.”

Đối với giai đoạn đầu trong việc bố trí, ngay từ đầu Dư Mạt đã tính đến chuyện để ba người bọn họ cùng Tề Hùng phụ trách.

Mặc dù đám người Từ Kiệt cũng không tệ, nhưng dù sao tuổi còn quá trẻ, hơn nữa tu vi cũng quá thấp.

Mấy tên Quỷ Vương ở Quỷ cốc nhất định sẽ theo dõi chặt chẽ, muốn lộ ra chân ngựa thì không dễ làm, cho nên vẫn nên để những lão già như bọn họ tự thân ra tay thì tốt hơn.

“Xem cho kỹ, học cho tốt vào, sau này tông môn trông cậy vào các ngươi.”

Dư Mạt nghiêm túc nói, Từ Kiệt và Chung Linh nghe vậy, hai người tỏ ra hưng phấn liên tục gật đầu, như thể được học được thứ gì ghê gớm lắm.

Nhưng Diệp Trường Thanh cứ luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

Không phải chứ, một tông môn nghiêm cẩn, một tiên tông chính phái, còn là tông môn đứng đầu chính đạo, sẽ dạy đệ tử môn hạ những thứ này sao?

Học gì? Học cách chơi bẩn như thế nào sao? Học cách bật hack sao?

Nhưng mà nhìn ánh mắt mong đợi của đám người Từ Kiệt, Diệp Trường Thanh cũng không nói thêm gì, dù sao cũng đang đối phó với Tà Ma, bất kể là dùng phương pháp gì, có thể thắng chính là phương án tốt nhất.

Ngay sau đó, Tề Hùng đã chọn ra một trăm người, không tính ba người Dư Mạt, đám Thánh giả Hồng Tôn, Thanh Thạch thì không cần nói, những người còn lại chính là chúng đệ tử Diệp Trường Thanh, Từ Kiệt, Triệu Chính Bình.

Về sau còn có một số Trưởng Lão nữa, vừa đủ một trăm người.

Đối với đệ tử bình thường thì không ai được chọn, cho nên chúng đệ tử đối với chuyện này kêu khổ liên tục, nhưng cũng không còn cách nào khác, nếu Diệp Trường Thanh đi rồi thì bọn họ phải đi đâu ăn cơm đây.

“Vớ vẩn, vào thời khắc mấu chốt như vậy lại nghĩ đến ăn cơm.”

Đối mặt với sự phản đối của chúng đệ tử, Tề Hùng tức giận chửi bới nhưng thứ mà hắn nhận được lại là sự nghi ngờ của các đệ tử.

“Tông chủ, nếu nguy hiểm như vậy, không bằng để Trường Thanh sư đệ ở lại đi.”

“Ngươi nói cái gì vậy? Ở bên cạnh chúng ta không phải là an toàn nhất sao?”

“Nhưng Tông Chủ, chẳng phải các người đi Quỷ Cốc sao?”

“Thì sao? Chẳng lẽ Tề Hùng ta không bảo vệ được tiểu tử Trường Thanh à?”

A, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tề Hùng, chúng đệ tử đều không buồn chỉ ra.

Ngươi mẹ nó là vì cái gì? Chúng ta còn không hiểu ngươi sao? Nói trắng ra là vì ăn cơm chẳng phải sao, chúng ta cũng muốn ăn cơm thì có lỗi gì chứ?

Đáng tiếc cánh tay dù sao cũng không vặn được đùi, dưới sự chuyên quyền độc đoán không thể bàn cãi của Tề Hùng, Diệp Trường Thanh đi theo mọi người đến Quỷ cốc.

Trước khi rời đi, nguyên một đám chúng đệ tử đều bất đắc dĩ kêu la.

“Tông Chủ, các ngươi tính đi bao lâu?”

“Trường Thanh sư đệ, sư huynh ta chờ ngươi.”

“Đúng vậy, ta cũng chờ ngươi, chờ ngươi cho đến khi cái chết chia lìa.”

Một đường đưa tiễn, rất nhanh đã đến Quỷ cốc, Tề Hùng nhìn một đám đệ tử sau lưng, tức giận quát.

“Không còn sớm nữa, lại tiễn nữa là vào Quỷ cốc luôn rồi.”

“Tông chủ, chúng ta không nỡ rời xa người.”

“Trường Thanh sư đệ, để sư tỷ tự mình bảo hộ ngươi đi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right