Chương 471: Quỷ Thị

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,000 lượt đọc

Chương 471: Quỷ Thị

“Đúng vậy, mặc dù sư tỷ không có bản lĩnh gì khác, nhưng đỡ kiếm lại là đỉnh nhất, ý của ta chính là hai chữ dũng cảm.”

“Có ta, còn có ta nữa, ta có thể kháng các đòn tấn công, sáu bảy đao bình thường không thể đánh chết ta, Trường Thanh sư đệ, ngươi mang ta theo đi.”

Một chút cũng không có ý định quay lại, Tề Hùng cuối cùng thực sự tức giận rồi.

“Cút, toàn bộ cút về hết cho ta.”

Thậm chí ngay cả uy lực của cấp Thánh cảnh cũng dùng đến, lúc này mới có thể bỏ đám đệ tử kia lại.

Khi mọi người đến khu vực bên ngoài Quỷ cốc, liếc mắt là có thể thấy được đám người Thần Vương đang đứng chờ ở đây.

Nhìn đến thương thế của Thần Vương còn chưa khỏi, Tề Hùng là người đầu tiên cười nói.

“Ha ha, Thần Vương, đã lâu không gặp, đã lâu không gặp.”

“Ngươi…”

Sắc mặt của hắn nhất thời tối sầm lại, còn chưa nói xong, Mặc Vân ở một bên đã bắt chuyện.

“Chúng ta đều biết hết rồi cho nên không cần cảm ơn, dù sao sư huynh nhà ta cũng là vì ngươi mà. Hừ, nói đến chuyện nàng dâu trong nhà bị người khác ủi đi cũng không phải chuyện vinh quang gì. “

“Nhưng mà ngươi yên tâm, ngày hôm qua sư huynh của ta đã giúp ngươi báo thù rồi, cũng coi như là rửa sạch nhục nhã.”

Cảm ơn sao?

Nghe những lời này của Mặc Vân, khóe miệng của Thần Vương giật giật, ta cảm ơn con mẹ nhà ngươi.

Vừa thấy mặt nhau, bầu không khí có chút kỳ lạ, nhưng nhìn thấy ba người Dư Mạt đứng bên cạnh Tề Hùng, Thần Vương chỉ có thể thành thật kìm nén cơn giận trong lòng.

Người ta có ba vị lão tổ cấp Đại Thánh cảnh, nếu muốn động chắc chắn sẽ phải chết, huống chi đây còn là mệnh lệnh của Quỷ Hoàng nữa.

“Ha ha, ta chỉ là tình cờ phát hiện ra, tình cờ phát hiện.”

Thấy sắc mặt của Thần Vương càng ngày càng khó coi, Tề Hùng cười ha ha, nhưng Mặc Vân hiển nhiên không ý thức được điều này nên lại lên tiếng.

“Kỳ thực, ta nói cho ngươi biết, chuyện này cũng không thể chỉ trách người ta. Dù sao chuyện giữa đạo lữ… Đúng rồi, Thần Vương ngươi có phải là không được đó chứ, Tà Ma các ngươi có coi trọng những chuyện này không? Là bất lực, hay là độ dài không đủ, thời gian quá ngắn…”

Nhìn hai bàn tay nắm chặt thành quyền của Thần Vương, một tay Hồng Tôn bịt miệng Mặc Vân lại, không cho hắn mở miệng nói chuyện nữa.

Cái này mẹ nó còn chưa có tiến vào Quỷ cốc a, Thần Vương đã sắp không kìm nén được, còn nói nữa?

“Ha ha, sư đệ ta uống hơi nhiều, mê sảng, mê sảng thôi.”

Không đáp lại mà chỉ hừ lạnh một tiếng, Thần Vương quay người dẫn mọi người đi vào Quỷ Cốc.

“Ngoại trừ mấy nơi đặc biệt thì những chỗ khác trong Quỷ cốc có thể tự do đi lại, nhưng điều kiện tiên quyết là ba người chúng ta nhất định phải đi theo.”

Dọc đường Thần Vương tức giận nói, đám người Tề Hùng nghe vậy nhẹ gật đầu, chỉ có Mặc Vân lẩm bẩm nói một câu.

“Ngươi không trở về thăm phu nhân sao? Khó trách lại ở cùng Quỷ Vương khác.”

“Mẹ nó ta…”

“Ha ha, say rượu nói bậy, say rượu nói bậy, không cần để ý.”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của vị Thần Vương kia lập tức trở nên giận dữ, Hồng Tôn thấy vậy vội vàng bịt miệng Mặc Vân lại.

Hắn hung ác liếc nhìn Mặc Vân, Thần Vương thật sự có điểm muốn xé rách miệng hắn, mặc dù đánh không lại, nhưng mẹ nó cao thấp như thế nào cũng phải nói cho hắn biết thế nào là hoạ từ miệng mà ra là có ý gì.

Khoảnh khắc bọn người Tề Hùng bị Thần Vương dẫn vào Quỷ cốc, Cơ Vô Song cũng biết chuyện này.

Nghe tin, hắn hoàn toàn chết lặng.

“Ngươi nói cái gì? Thần Vương đích thân mang bọn người Tề Hùng đi Quỷ Cốc sao?”

“Đúng vậy, chính mắt ta nhìn thấy.”

“Mẹ nó những thứ nghiệp chướng này đến cùng là muốn làm gì vậy? Dẫn nhân loại tiến Quỷ cốc?”

“Ta cũng không biết, nhưng có thể liên quan đến chuyện Quỷ Hoàng xuất hiện trước đó.”

“Ý của ngươi là Quỷ cốc và Đạo Nhất tông đã đạt được thỏa thuận gì đó sao?”

“Có lẽ vậy.”

“Được, ta biết rồi.”

Tâm tình buồn bực cắt đứt trận pháp, nhưng Cơ Vô Song nghĩ thế nào cũng không ra, rốt cuộc là loại thỏa thuận gì mà có thể khiến Quỷ Vương đích thân dẫn Thánh giả Nhân tộc tiến vào Quỷ cốc?

Có khác gì ngươi đang dẫn Lão Vương vào nhà chứ? Không để ý đến chuyện này chút nào sao?

Phải biết là mặc dù Hoàng Cực tông đã hợp tác với Quỷ cốc nhiều năm như vậy, nhưng hắn chưa từng được bước chân vào Quỷ cốc, mỗi lần giao dịch đều ở khu vực bên ngoài, sau khi giao dịch xong sẽ lập tức rời đi.

Cơ Vô Song là bị một đợt thao tác này của Quỷ cốc làm cho có chút bối rối.

Ngay khi hắn đang trái lo phải nghĩ cũng nghĩ không ra nguyên nhân, Tề Hùng và nhóm người của hắn đã tiến vào vị trí trung tâm của Quỷ cốc.

Toàn bộ Quỷ cốc là một dãy núi lớn, cái gọi là khu vực bên ngoài thực chất là lối vào của dãy núi.

Chỉ khi chính thức đi vào bên trong dãy núi mới có thể được coi là đã đến Quỷ cốc.

Mà ở bên trong Quỷ cốc, có một khu Quỷ thị tập trung rất nhiều Tà Ma, nơi này trông giống như một thành trì của nhân loại, nhìn thì rất phồn hoa, nhưng người đến người đi đều là Tà Ma mà thôi.

Hơn nữa còn bán rất nhiều mặt hàng khác nhau.

Ngoại trừ thiên tài địa bảo, có thể nhìn thấy nhiều nhất chính là người sống, còn có những thứ như máu người.

Dù sao đối với Tà Ma mà nói, một người còn sống chính là thứ đồ tốt nhất trên thế giới này.

Đi dạo trong một tòa Quỷ thị ở gần khu vực bên ngoài nhất, trên đường đi, bọn người Diệp Trường Thanh nhìn thấy vô số Nhân tộc bị nhốt trong lồng như lợn chó.

Những nhân loại này, nam có nữ có, già trẻ lớn bé đều có, người bình thường không có tu vi hay là tu sĩ cũng đều có.

Nhìn thấy bọn người Diệp Trường Thanh, Tà Ma xung quanh đều là tỏ ra sững sờ, nhưng bởi vì có sự hiện diện của đám Thần Vương, bọn hắn cũng không dám hành động lỗ mãng.

Chỉ là trong mắt của nguyên một đám này đều tràn đầy sự tò mò, tựa hồ rất khó hiểu, tại sao lại có nhân loại xuất hiện ở Quỷ Cốc.

Không đúng, phải nói là tại một nơi như Quỷ Cốc, làm sao có thể xuất hiện cường giả của nhân loại được, còn do Quỷ Vương đích thân đi tiếp đãi nữa?

Về phần những người bị nhốt trong lồng, sau khi nhìn thấy đám người Diệp Trường Thanh cũng là nhân loại, người nào người nấy đều dùng ánh mắt vô thần gắt gao nhìn về phía đó, đối với bọn hắn mà nói, giống như đã mất đi hy vọng sống từ lâu.

Duy chỉ có một nữ nhân sau khi nhìn thấy Diệp Trường Thanh, khàn giọng mở miệng kêu lên.

“Cứu con của ta…”

Bốn từ đơn giản nhưng lại được nữ nhân này dùng hết sức hét lên, nhưng kết quả cuối cùng mà nàng nhận được chỉ có quyền đấm cước đá của đám Tà Ma ở phía bên cạnh.

“Dừng tay.”

Không chút do dự, Diệp Trường Thanh gầm lên một tiếng, sau đó đi tới lồng giam, mà nữ nhân này thấy thế, sống chết túm chặt lấy ống quần của Diệp Trường Thanh, trong mắt tràn đầy cầu xin.

“Cứu…cứu…”

Cật lực há mồm nghĩ muốn nói chuyện, khoảng cách đến chiếc lồng nhỏ chỉ bằng một cánh tay, bên trong là một đứa trẻ gầy gò lúc này đang ngủ say.

Có lẽ là bởi vì không biết nguy hiểm.

“Cứu đứa trẻ, làm ơn……”

“Kêu cái gì mà kêu? Kêu nữa là ta giết chết ngươi liền.”

Lúc này, Tà Ma ở một bên còn muốn động thủ, nhưng bị Diệp Trường Thanh ngăn lại.

“Nhân loại, đây không phải là nơi để ngươi tự phụ.”

Bởi vì đối phương đi cùng với đám Thần Vương cho nên cái tên Tà Ma này không làm gì cả, nhưng thái độ của hắn lại vô cùng thô lỗ.

“Những người ở đây, ta lấy hết.”

“Cái gì?”

Diệp Trường Thanh không thèm để ý loại thái độ của tên Tà Ma này, lạnh lùng nói.

Nghe vậy, Tà Ma kia sửng sốt một lúc, rồi cười khẩy.

“Ngươi? Hừ, ngươi cũng xứng mua đồ của ta sao? Biến đi.”

Huyết thực còn muốn mua huyết thực, buồn cười muốn chết.

Thấy vậy, Từ Kiệt ở một bên không nhịn nổi, xắn tay áo bước tới chửi bới.

“Ngươi hô to nói lớn với ai đấy?”

“Ngươi nói cái gì cơ?”

“Ta nói ngươi mẹ nó muốn tìm chết.”

Trực tiếp tạt cho cái tên Tà Ma này một cái bạt tai lớn khiến hắn ngây người tạy chỗ, cảm nhận được cái đau rát trên mặt, hắn dùng ánh mắt không xác định nhìn Từ Kiệt trước mặt.

Không phải, đây là Quỷ cốc của ta sao? Đúng chứ?

Mẹ nó ở Quỷ cốc mà còn bị một tên nhân loại đánh?

Sau đó chính là giận tím mặt.

“Ngươi dám đánh ta?”

Vừa nói, hắn vừa lao về phía Từ Kiệt, nhưng kết quả quá rõ ràng, hắn bị Từ Kiệt giết ngay tại chỗ.

Nhìn thấy nhân loại ở trong Quỷ cốc dám ra tay giết chết Tà Ma bọn nó, Tà Ma xung quanh bỏ việc đang làm cùng nhau chạy đến.

Đúng lúc này, Thần Vương lạnh giọng quát một tiếng.

“Dừng tay.”

“Thần Vương, ngươi đây là?”

“Bọn hắn là khách nhân của Quỷ Hoàng, không được càn rỡ.”

Thần Vương nghiến răng nói, nó cũng muốn giết một đoàn người Tề Hùng này lắm chứ, nhưng nó không thể làm được, hơn nữa, mẹ nó lão tử vì sao lại ra tay cứu bọn hắn chứ?

Có lẽ là do trong lòng tức không nhịn nổi, Thần Vương lạnh lùng nhìn về phía Từ Kiệt nói.

“Chỉ được lần này thôi, lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa, còn dám ở Quỷ cốc động thủ, bổn vương…”

“Lão tổ, ta vừa mới nói những tên Tà Ma này sẽ không giữ uy tín mà, Quỷ Hoàng nhất định là lừa gạt ngươi, chúng ta vẫn là nên trở về đi, không cần phải đi nói chuyện nữa.”

Vốn là lạnh lùng uy hiếp, nhưng lời còn chưa nói xong, chỉ thấy Từ Kiệt đã nói với Dư Mạt.

Thần Vương nghe vậy thì trừng mắt giận dữ, nhưng một câu cũng không nói ra được.

“Ngươi…”

Ức hiếp quỷ quá đáng, cái đám con người Đạo Nhất tông ti tiện này, thật sự là ức hiếp quỷ quá đáng mà.

Cố nén lửa giận, hắn hừ lạnh một tiếng, Thần Vương không nói nữa.

Nhưng sau lần náo động này, chung quanh tất cả Tà Ma đều không dám lộn xộn, khách nhân của Quỷ Hoàng, bọn hắn có thể đắc tội sao?

Mặc dù không biết xảy ra chuyện gì, nhưng nếu ngay cả Thần Vương cũng không làm gì được những người này, bọn họ còn có thể làm gì?

Nhóm Tà Ma kia mặc dù khó chịu, nhưng vẫn là dần dần tản đi, sau đó Diệp Trường Thanh mở lồng sắt, thả toàn bộ người trong lồng ra ngoài.

Nhìn những người mang ánh mắt đờ đẫn, Diệp Trường Thanh nhàn nhạt thở dài một hơi.

Dường như ở bất kỳ thế giới nào, số khổ nhất đều là những người ở dưới đáy xã hội, chỉ là thể hiện theo những cách khác nhau mà thôi.

Mà ở Thế giới Hạo Thổ này thì biểu hiện càng thêm trực tiếp hơn.

Diệp Trường Thanh không phải là thánh nhân từ bi, nhưng như những gì hắn đã nói, đã gặp nhất định cứu, chẳng qua là không muốn thẹn với lương tâm mà thôi.

Chỉ là hiện tại bọn họ đã được cứu rồi, về sau phải làm sao bây giờ?

Để họ tự rời khỏi Quỷ cốc? Rõ ràng là không thể.

Không hề nghi ngờ chút nào, chỉ cần đợi mọi người rời đi, những người này một giây sau sẽ bị Tà Ma bắt lại.

Dựa vào chính họ, rời khỏi Quỷ cốc một cách an toàn là không có khả năng.

Về phần đuổi bọn họ rời đi, Diệp Trường Thanh không rảnh.

Nghĩ nghĩ, Diệp Trường Thanh quay đầu nhìn về hướng Trương Thiên Trận nói.

“Trương Phong Chủ, có thể cho ta mượn một ít Truyền Tống Trận bàn được không?”

“Hả? Tiểu tử ngươi không phải là…”

Trương Thiên Trận nghe vậy thì sửng sốt một chút, sau đó làm ra vẻ mặt kinh hãi nhìn về phía Diệp Trường Thanh nói.

Gật nhẹ đầu, Trương Thiên thấy vậy lắc đầu nguầy nguậy.

“Không nên, không nên, làm sao chúng ta có thể sử dụng Truyền Tống Trận bàn cho những người bình thường này được chứ? Mặc dù người bình thường có thể dùng chung một cái Truyền Tống Trận bàn, nhưng cái này cũng…”

Nói đùa gì vậy, Truyền Tống Trận bàn có giá đắt như vậy, chỉ là Trương Thiên Trận còn chưa kịp nói xong, Diệp Trường Thanh đã mở miệng nói.

“Một Truyền Tống Trận bàn, một ngày bữa phụ.”

Hả? ? ?

Giọng nói đột ngột dừng lại, Trương Thiên Trận nhanh chóng tính toán trong đầu, một ngày ba bữa, tức là dùng một cái Truyền Tống Trận bàn là có được ba bữa phụ.

Hai mắt tỏa sáng, nhưng hắn còn chưa kịp đáp lời, Tề Hùng, Hồng Tôn đã lên tiếng trước.

“Ha ha, Trường Thanh tiểu tử ngươi muốn Truyền Tống Trận bàn sao không nói sớm, chỗ ta có a, lấy chỗ ta đây, hai mươi cais có đủ không?”

“Hai mươi? Đúng là keo kiệt, Trường Thanh tiểu tử, chỗ của ta có 100 cái, cầm lấy đi.”

Hai người tranh nhau chen lấn lấy Truyền Tống Trận bàn từ trong không gian giới chỉ ra, hưng phấn đưa cho Diệp Trường Thanh.

Một ngày bữa phụ, một cái bằng ba bữa, có thể tìm đâu ra món hời như vậy.

Phải biết là vì để có được một bữa bữa phụ, Tề Hùng và Hồng Tôn đã vắt óc suy nghĩ tìm đủ mọi biện pháp, lúc này lại có chuyện tốt như vậy, bọn hắn làm sao có thể bỏ lỡ được?

Hơn nữa lấy trình độ tu vi của bọn họ mà nói, Truyền Tống Trận bàn cũng không có ý nghĩa gì, nếu thay thế bằng bữa phụ, sẽ là một khoản lợi nhuận ổn định.

“Trường Thanh tiểu tử, ta trực tiếp làm một cái Truyền Tống Trận cho ngươi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right