Chương 472: Ngay Cả Quỷ Cũng Không Tha?
Nhìn Tề Hùng, Hồng Tôn móc Truyền Tống Trận bàn ra, bọn người Thanh Thạch, Mặc Vân, Cầm Long, Giác Tâm đứng bên cạnh hắn không thể nhịn được nữa.
Ngay cả bọn người Triệu Chính Bình và Từ Kiệt cũng lần lượt lấy Truyền Tống Trận bàn của họ ra.
“Trường Thanh tiểu tử, chỗ này ta cũng có, đều cho ngươi.”
“Trường Thanh sư đệ, sư huynh cũng có chút, ngươi cầm lấy đi.”
“Ta cũng thế.”
Nhìn thấy bộ dạng điên cuồng của mọi người như vậy, Trương Thiên Trận luống cuống, vội vàng mở miệng nói.
“Trường Thanh tiểu tử, mẹ nó ta trực tiếp làm một cái Truyền Tống Trận cho ngươi.”
Cái này mẹ nó là bữa phụ của ta, các ngươi tham gia náo nhiệt làm gì.
Ngay khi Trương Thiên Trận vừa nói xong, vẻ mặt của mọi người đã thay đổi, thậm chí ngay cả Hồng Tôn cũng tỏ ra khó chịu mắng.
“Làm gì? Muốn lật bàn rồi đúng không? Muốn thể hiện mình hả?”
“Ta là trận pháp sư, làm một cái Truyền Tống Trận thì có gì sai?”
“Thứ mà Trường Thanh tiểu tử người ta muốn là Truyền Tống Trận bàn, ngươi bị điếc à?”
Vừa rồi Trương Thiên Trận chỉ cảm thấy rằng việc sử dụng Truyền Tống Trận bàn cho người bình thường cũng không đáng giá, cho nên hắn mới do dự.
Nhưng mẹ nó khi đó không nói có thể dùng đến đổi bữa phụ mà, nếu như nói sớm thì hắn sẽ do dự sao?
Nhìn đám người đột nhiên tranh cãi, Diệp Trường Thanh vẻ mặt cổ quái nói.
“Cái kia, nếu như có thể được, dùng Truyền Tống Trận hẳn là thuận tiện hơn.”
“Ngươi xem đi, xem Trường Thanh tiểu tử người ta mới nói gì kìa.”
Nghe vậy, Trương Thiên Trận trong bụng nở hoa, ổn, cái bữa phụ này ổn rồi.
Một bên khác, Thần Vương cùng một đám Tà Ma hoàn toàn chết lặng.
Nếu như nghe không lầm, những người này muốn sử dụng Truyền Tống Trận bàn đưa đám huyết thực này an toàn rời khỏi Quỷ cốc?
Vốn dĩ còn có mấy Tà Ma âm thầm tính kế, nghe đến đây liền trợn mắt há mồm, bọn nó còn đang nghĩ sau đó có thể bắt đám huyết thực này lại.
Ai có thể nghĩ tới chuyện đám gia hỏa này lại muốn sử dụng Truyền Tống Trận để đưa những người bình thường này đi chứ?
Ngay cả Thần Vương cũng nhịn không được mở miệng nói.
“Các ngươi có phải bị điên rồi không? Cố tình chế tạo một cái Truyền Tống Trận để đưa những người bình thường này rời đi sao?”
Nghe vậy, Trương Thiên Trận lạnh lùng liếc nhìn Thần Vương một cái, tức giận nói.
“Sao, lão tử có tiền không được à?”
“Ngươi…”
“Ngươi vẫn là nên quan tâm thê tử của ngươi nhiều một chút đi.”
Mặc Vân tiếp lời.
“Ta mẹ nó…”
Việc này không qua được đúng không?
Sau khi hung hăng trừng mắt nhìn Mặc Vân, Thần Vương lạnh lùng nhìn Tề Hùng nói.
“Chuyện này ta muốn xin chỉ thị của Quỷ Hoàng.”
Muốn dẫn người đi, vấn đề này Thần Vương không dám tự mình quyết định, nghe vậy, Dư Mạt trả lời.
“Vậy hỏi đi chứ sao nữa.”
Tại chỗ, Thần Vương đã liên hệ với Quỷ Hoàng.
“Chuyện gì?”
“Bẩm Quỷ Hoàng, người của Đạo Nhất tông muốn cứu huyết thực của Quỷ cốc ta.”
“Đáp ứng bọn hắn.”
Quỷ Hoàng đáp ứng không chút do dự, 100.000 gốc thiên tài địa bảo còn dám cho, chút huyết thực ấy hắn quan tâm làm gì? Hoàn toàn không chút xoắn xuýt.
Quỷ Hoàng gật đầu, Thần Vương cũng không nói thêm gì nữa, Diệp Trường Thanh liếc mắt nhìn đám người vẫn mang ánh mắt đờ đẫn như cũ, nghĩ một chút rồi nói.
“Để bọn họ đi theo chúng ta trước, sau đó lại làm phiền Trương Phong Chủ khắc hoạ Truyền Tống Trận.”
Nguyên một đám khắc hoạ rất mệt mỏi, hơn nữa với tình huống này, chỉ sợ còn có thể gặp phải không ít người ở tòa Quỷ thị tiếp theo, tạm thời cho đi theo hết trước đã rồi tính tiếp.
Dù sao có đám người Diệp Trường Thanh ở bên cạnh, những Tà Ma này cũng không dám làm gì.
Đối với việc này, mấy người Tề Hùng cũng không phản đối, ngược lại họ rất tán thưởng phần quyết định của Diệp Trường Thanh.
“Một lũ ngu không não.”
Thấy mọi người thực sự định sử dụng Truyền Tống Trận bàn để đưa huyết thực đi, Thần Vương tức giận mắng.
Dưới cái nhìn của nó, những huyết thực này cũng không có giá trị gì cả, giống như những con kiến hôi trên mặt đất.
Thậm chí còn dùng Truyền Tống Trận đưa bọn họ đi, ngu không giới hạn.
Thật vậy, bất cứ ai nhìn vào chuyện này đều sẽ cảm thấy Đạo Nhất tông là một kẻ ngu ngốc, cho dù có là Truyền Tống Trận cỡ nhỏ đi chăng nữa, nhưng cũng cực kỳ hao phí tài nguyên.
Sử dụng nhiều tài nguyên như vậy chỉ để cứu mấy con kiến vô dụng này, có ý nghĩa gì chứ?
Nhưng đây là Đạo Nhất tông, đối mặt sự trào phúng của Thần Vương, Hồng Tôn cười nói.
“Bởi vì bọn họ là Nhân tộc, mà chúng ta cũng là Nhân tộc, không phải chủng tộc của ta thì sẽ có cách nghĩ khác, nhưng nếu là đồng tộc, cho dù tiêu hao bao nhiêu tài nguyên, cũng không tính là thua thiệt.”
“Đúng vậy, ngay cả việc thê tử nhà mình chạy theo người khác mà ngươi không phát hiện, còn nói những lời này làm gì chứ?”
Mặc Vân ở bên cạnh tiếp lời, mà Thần Vương lúc này cũng không nhịn được nữa.
“Ngươi lặp lại lần nữa xem.”
“Nói thì nói, ai sợ ai, còn không phải… ô ô ô…”
Mặc Vân đương nhiên là không sợ, hắn không chút nghĩ ngợi mở miệng nói, nhưng một giây sau đã Hồng Tôn bịt miệng lại.
Đừng có mà kích thích nó nữa.
“Hừ.”
Hừ lạnh một tiếng, Thần Vương xoay người rời đi, mà bọn người Diệp Trường Thanh cũng đi dạo loanh quanh.
Thiên tài địa bảo nào mà ngươi thích, trực tiếp cầm lấy, dù sao Quỷ Hoàng cũng đã đáp ứng.
Nhìn thấy nhân loại, trực tiếp thả người, dù sao Quỷ Hoàng cũng đáp ứng.
Khi ngày càng có nhiều người được giải cứu, chỉ mới một khu Quỷ thị mà phía sau lưng đám người Diệp Trường Thanh đã có hơn ngàn người đi theo.
Chẳng qua đám người này vẫn mang ánh mắt thất thần, chỉ biết nghe lời, ngoan ngoãn làm theo mà thôi.
Sau khi đi dạo hơn một canh giờ, toà Quỷ thị này không lớn, nhưng khi đi qua một toà Quỷ lâu, đám người Từ Kiệt và Triệu Chính Bình liền dừng lại.
“Toà Quỷ lâu này…”
“Sao thế, ngươi còn muốn cảm thụ một chút sao?”
Thần Vương tức giận nói, nhưng trong ánh mắt đám người Từ Kiệt lại lộ ra vẻ khao khát.
Nhìn từ bên ngoài, tòa Quỷ lâu này rất giống với thanh lâu của Nhân tộc, ở cửa ra vào, trên ban công và bên cửa sổ, người nào người nấy đều là Quỷ Cơ xinh đẹp.
Trên thực tế khoan hẵng nói, loại thẩm mỹ của đám Tà Ma này tựa hồ khá giống với thẩm mỹ của Nhân tộc.
Đặc biệt là những Quỷ Cơ này, nguyên một đám giống như các hoa khôi ở thanh lâu, trang điểm lộng lẫy, mỹ lệ vô song.
Khóe miệng bất giác hiện lên một nụ cười rạng rỡ, không đợi hồi lâu, Thần Vương kỳ quái quay đầu lại, sau đó mang vẻ mặt phức tạp nói.
“Đừng nói là ngay cả quỷ cũng không tha a?”
Đối với chuyện này, Hồng Tôn cảm nhận được ở bên cạnh truyền đến một cảm giác lạnh thấu xương, quay đầu lại thấy Vương Thiết Thụ đang nhìn chằm chằm vào mình, ngay lập tức lên tiếng phản bác lại.
“Nói bậy, chúng ta đường đường là chính nhân quân tử, làm sao có thể làm ra chuyện như vậy.”
Nói xong, cũng không quay đầu lại rời đi.
Thần Vương thấy vậy mới thở phào nhẹ nhõm, biểu tình vừa rồi của bọn gia hỏa này quá kỳ quái.
“Sắc trời cũng đã tối rồi, đêm nay chúng ta ở lại đây đi.”
“Nơi này sao?”
Đây là một toà Quỷ thị nhỏ, ở lại đây làm cái gì? Nhưng vì đó là yêu cầu của đám người Hồng Tôn, nên Thần Vương cũng không nói gì thêm, đáp ứng.
Nhưng điều mà Thần Vương không biết là, bọn người Hồng Tôn, Thạch Tùng, Thanh Vân, Tề Hùng và Cầm Long vẫn luôn dùng linh lực truyền âm trao đổi với nhau.
“Các huynh đệ nói gì cơ?”
“Sư thái đang ở đây.”
“Cho nên vừa rồi ta không dám gây ra bất kỳ tiếng động nào.”
“Ý của ngươi là?”
“Rời đi sau bữa tối sao?”
“Có thể làm như vậy sao?”
“Yên tâm, thoả đáng.”
“Hay là thôi đi, lần trước đã bị sư thái bắt gặp rồi.”
“Sao ngươi nhát gan vậy chứ? Đi hay không nói một câu.”
“Ta… Ta… . Ta chỉ uống một hớp rượu thôi, ngoài ra không có gì khác.”
“Được, được, tuỳ ngươi.”
Nhìn đám người Hồng Tôn không biết vì cái gì mà cười khúc khích, Thần Vương ở một bên chỉ cảm thấy trên trán có một dấu chấm hỏi, mẹ nó một đám này không phải bị bệnh thần kinh đó chứ? Đi tới đi lui cười ngây ngô làm cái gì vậy? Còn cười… rất phóng đãng nữa.