Chương 473: Lần Đầu Làm Kinh Doanh
Một đường đi đến bên ngoài Quỷ thị, Tề Hùng lấy Linh thành của mình ra.
Diện tích không lớn bằng Linh thành của Hồng Tôn nhưng vẫn đủ để ở, cho dù có tăng thêm mấy người phàm được cứu ra lúc trước kia thì vẫn thoải mái.
Hắn an bài tốt chỗ ở cho những người phàm này, thậm chí còn để cho bọn họ tắm rửa, thay quần áo, ai bị thương cũng được tiến hành trị liệu, còn phân phát cho Ích Cốc đan.
Đối với sự quan tâm của Đạo Nhất tông, trong mắt những người này dần dần xuất hiện một tia ánh sáng nho nhỏ, cho dù vẫn còn chậm chạp ngốc trệ nhưng mà chí ít trong mắt đã có thêm một tia thần sắc.
“Các ngươi còn ở đây làm gì?”
Thấy đám âm Thần không có ý định rời đi, Tề Hùng tức giận nói, bây giờ chúng ta đang muốn ăn cơm, vậy mà còn theo?
Nghe vậy, sắc mặt âm Thần trở nên khó coi, lạnh lùng nói.
“Đừng tùy tiện chạy loạn, xảy ra chuyện gì đối với ai cũng không tốt đâu.”
Để lại một câu nói xong hắn liền quay đầu rời đi, có điều đi cũng không xa, ở ngay bên ngoài Linh thành giám sát đám người Tề Hùng.
âm Thần vừa đi, Diệp Trường Thanh cũng đã làm xong đồ ăn, chỉ có một trăm người, cũng coi như là tiêu chuẩn ăn cao hơn.
Mọi người ngồi xuống bàn, trên bàn đều là mỹ vị thơm ngon.
Nhìn thấy những thức ăn này, Tề Hùng chờ mọi người đỏ cả mắt, tiêu chuẩn ăn cao nha, cuối cùng cũng được ăn rồi, chuyến này đến Quỷ cốc quả thật chính xác.
Một bữa cơm này tất cả mọi người đều ăn vô cùng sảng khoái.
Ăn cơm xong mọi người trở về phòng của mình để nghỉ ngơi, Hồng Tôn nhìn qua Vương Thiết Thụ đang đi theo phía sau mình, từ tốn nói.
“Ta phải đi ra ngoài một chuyến.”
“Đã trễ như vậy còn đi ra ngoài làm gì?”
“Đi nhìn xem Quỷ thị.”
Ở bên phía Hồng Tôn xem vậy mà lại dễ nói, có điều ở chỗ Thạch Tùng thì lại phiền toái, rất vất vả mới có thể thuyết phục được Tuyệt Tình sư thái, sau đó Thạch Tùng mới có thể đến nơi đã hẹn cùng đám Hồng Tôn.
Chờ đến lúc Thạch Tùng chạy đến nơi, Tề Hùng, Thanh Thạch, Hồng Tôn, bao gồm cả Giác Tâm phương trượng và đám Dư Mạt đều đã ở đó.
Thấy Thạch Tùng khoan thai đi tới, Hồng Tôn tức giận nói.
“Ngươi làm gì mà tới muộn như vậy.”
“Được rồi, có thể đi ra ngoài đã là rất tốt rồi.”
“Như vậy lên đường thôi chứ.”
“Khà khà, vậy thì đi thôi.”
Nói xong lập tức xuất phát, trên mặt mọi người đều lộ ra nụ cười hưng phấn, Quỷ Cơ à, xưa nay còn chưa được thưởng thức qua đó.
Chỉ là không chỉ có mấy người Hồng Tôn, đám Từ Kiệt, Thẩm Tiên, bao gồm cả mấy người Triệu Chính Bình lúc này cũng đang lẩn trong bóng đêm đi đến bên ngoài viện của Diệp Trường Thanh.
“Cô cô cô…”
Từ Kiệt chu môi, phát ra từng đợt tiếng chim hót, không lâu sau trong nội viện cũng truyền ra một đợt tiếng chim hót.
“Cô cô cô…”
“Ục ục, cô cô cô, cô.”
“Cô cô cô cô, cô cô, ục ục.”
“Cô.”
“Nói gì rồi?”
“Trường Thanh sư đệ nói lập tức đến.”
Thẩm Thiên ở bên cạnh đầu thấy choáng cả lên, mẹ nó các ngươi trao đổi kiểu gì thế? Vì sao cái gì ta cũng nghe không hiểu?
Thẩm Thiên hoàn toàn không biết vừa rồi hai người nói cái gì, có điều không bao lâu sau, quả nhiên Diệp Trường Thanh xuất hiện.
“Mẹ kiếp.”
Mặt hắn tỏ vẻ khiếp sợ, mẹ nó đúng là thần.
“Đi thôi.”
“Khà khà, đi.”
Sau đó đám Hồng Tôn cùng đám Triệu Chính Bình, Từ Kiệt, Diệp Trường Thanh với những người khác cùng đi về phía Quỷ lâu.
Mà âm Thần vẫn luôn giám thị nhất cử nhất động của Đạo Nhất tông, khi biết đám người Hồng Tôn định đi tới Quỷ thị tất nhiên là sẽ chạy tới đó trước.
Cuối cùng chạm mặt với đám người Hồng Tôn ở bên ngoài Quỷ lâu.
“Đêm hôm khuya khoắt, các ngươi muốn làm gì?”
Nhìn thấy âm Thần xuất hiện, đám Tề Hùng cũng không bất ngờ lắm, vừa hay tên này tới còn có người tính tiền đây.
“Nhàn rỗi nhàm chán, đi đến Quỷ lâu dạo chơi không được sao?”
Nghe vậy, khóe miệng âm Thần giật giật, mẹ nó trước đây là tên nào nói danh môn chính phái tuyệt đối sẽ không làm những chuyện này? Bây giờ mới qua chưa bao lâu đã quên rồi?
Ánh mắt hắn phức tạp nhìn qua từng người của đám Tề Hùng.
Bắt đầu từ đám Dư Mạt, đến Tề Hùng, Hồng Tôn, Thanh Thạch, Trương Thiên Trận, nụ cười kia là thứ mà chỉ có nam nhân có thể hiểu.
Trong lúc nhất thời làm âm Thần thấy tê cả người.
Nhìn vào mấy người nổi danh Đại Thánh, Thánh giả của nhân tộc ở Đông Châu này, mẹ nó các ngươi không phải là người đứng đầu chính đạo sao? Không phải là tu sĩ chính phái sao? Mẹ nó hiện tại cả quỷ cũng không buông tha sao?
Trầm mặc cả nửa ngày âm Thần mới phức tạp nói.
“Người quỷ khác đường, chuyện này sợ là không thích hợp đâu.”
Chỉ là hắn vừa dứt lời, Hồng Tôn liền phóng khoáng cười nói.
“Có gì mà không thích hợp, tắt đèn rồi thì đều như nhau.”
“Không sai, ngay cả Hồng Tôn huynh cũng có giác ngộ như vậy, làm hảo bằng hữu ta há có thể lâm trận bỏ chạy được.”
“Hai vị sư đệ đều đã như vậy, thân là đại sư huynh ta càng phải làm tấm gương mới được.”
“Lão phu bế quan ngủ say nhiều năm, dương khí quá nhiều, hôm nay vừa hay lời cho các nàng.”
“Chư vị thí chủ đều có thiện tâm cứu thế độ nhân như vậy, lão nạp cũng phải liều mình đi theo.”
“A di đà phật, Phật nói, ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục, lão nạp cũng theo.”
Nói rồi, từ Hồng Tôn bắt đầu mọi người đều cùng nhau sải bước đi về phía Quỷ lâu, chỉ để lại âm Thần trợn mắt há mồm sau lưng.
Mẹ nó các ngươi chân thành như vậy sao? Còn có, mấy người phía trước thì cũng thôi đi, còn mấy lão lừa trọc phía sau là xảy ra chuyện gì chứ?
Mẹ nó cái gì mà Phật dạy ta vào địa ngục như thế?
Hắn sững sờ tại chỗ, đừng nói là âm Thần, ngay cả những Quỷ Cơ bên trong Quỷ lâu kia nhìn thấy đám người Hồng Tôn hai mắt đều trợn trừng trừng lên, bộ mặt như gặp phải quỷ.
“Nhân tộc?”
Mẹ nó đi làm nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên thấy nhân tộc đi đến Quỷ Lâu, mà ngược lại đám người Hồng Tôn lại không bối rối chút nào, đi vào cứ như về tới nhà của mình vậy, thuận tay ôm chầm lấy một Quỷ Cơ, cười nói.
“Ha ha, Quỷ Cơ này đích thật là không tệ nha, sờ mát mát.”
“Ha ha, sư đệ nói đúng, đến đây, tìm mấy người đầu bảng của các ngươi tới đây.”
Nhìn thấy dáng vẻ của đám người tự nhiên như ở nhà, các quản sự Tà Ma đều đực mặt ra, sau đó liền tức giận nói.
“Nhân loại, các ngươi muốn chết sao?”
“Sao lại nói vậy? mở cửa ra không phải làm ăn à?”
“Ta… mẹ nó nơi này của chúng ta là Quỷ lâu.”
Đây là lần đầu làm ăn theo kiểu của nhân loại, nhìn thấy bầu không khí sắp trở nên căng thẳng, âm Thần còn đang ngây ngốc ở bên ngoài Quỷ lâu hiện ra khuôn mặt phức tạp định tiến vào, có điều lúc này mấy người Triệu Chính Bình cũng vừa hay đuổi tới.
“Còn nữa sao?”
Nhìn thấy mấy người Triệu Chính Bình, âm Thần hoàn toàn bó tay rồi, không phải chứ, mẹ nó Đạo Nhất tông các ngươi rốt cục là xảy ra chuyện gì? Ai ai cũng chạy đến Quỷ lâu làm cái gì.
“Ha ha, cuối cùng cũng tới.”
“A, là đám người Tông Chủ và sư tôn.”
“Ha ha, ta biết ngay sư tôn chắc chắn sẽ đến mà.”
“Sư tôn lớn tuổi rồi, cũng là thời điểm chúng ta tận hiếu, thân làm đệ tử há có thể để lão nhân gia vất vả sao, Từ Kiệt ta xông pha chiến đấu vì sư tôn.”
Tất cả không ai để ý âm Thần bên cạnh, Từ Kiệt mở miệng nói xong, một đoàn người liền vượt qua hắn đi vào.
Chỉ để lại âm Thần một thân một mình đứng trong gió đêm lộn xộn.
Trong mắt chỉ có đám Quỷ Cơ kia thôi sao?
Có điều còn chưa đợi âm Thần nổi giận, chỉ thấy bên trong Quỷ lâu, Tề Hùng và quản sự Tà Ma đã làm rùm beng lên, dáng vẻ như sắp muốn đánh nhau vậy.
Thấy thế, mí mắt âm Thần giật điên cuồng, nhưng cũng không có cách nào, chỉ có thể sải bước đi vào trong, dù sao hắn cũng không thể để đám Hồng Tôn gây ra chuyện gì ở Quỷ cốc được.