Chương 477: Gọi Món Ở Quỷ Thị
Một đêm này qua đi, trên dưới toàn bộ Quỷ thị đều bị lật tung, chờ sau khi Diệp Trường Thanh tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau.
Dùng hết sức mở to mắt, cảm giác đầu tiên chính là mệt mỏi, chính là loại mệt mỏi kiểu kia, toàn bộ cơ thể như bị ép khô rồi vậy.
“Xảy ra chuyện gì?”
Hắn kỳ quái lẩm bẩm một tiếng, chỉ có điều chưa đợi Diệp Trường Thanh hoàn toàn tỉnh táo thì bên cạnh đã truyền đến âm thanh ôn nhu của Bách Hoa tiên tử.
“Phu quân, ngươi đã tỉnh.”
Quay đầu nhìn sang Bách Hoa tiên tử ở bên cạnh, vẫn đẹp như vậy, vẫn ôn nhu như vậy, chỉ có điều không biết vì sao trong lòng luôn cảm thấy rợn rợn.
Diệp Trường Thanh do dự một lát cuối cùng vẫn há miệng hỏi.
“Cái kia, đêm qua ta…”
“Ta biết rồi.”
“Ngươi biết?”
“Ừm, ta chưa bao giờ oán trách phu quân.”
Nói rồi Bách Hoa tiên tử đứng dậy, lấy từ đầu giường ra một viên thuốc đưa cho Diệp Trường Thanh.
“Nào, phu quân ăn nó đi, hôm qua uống nhiều rượu như vậy.”
“Đây là cái gì?”
“Thập Toàn Đại Bổ Đan.”
Hả ???
Có vấn đề, tuyệt đối có vấn đề, tuy rằng Bách Hoa tiên tử vẫn giống y như trước đây, thậm chí ôn nhu mặc quần áo tử tế cho hắn, sau đó giúp hắn rửa mặt, nhưng mà Diệp Trường Thanh vẫn có cảm giác lạnh gáy không thể diễn tả được bằng lời.
Thậm chí khi nhìn thấy đám người Hồng Tôn, Diệp Trường Thanh cũng cảm thấy kỳ quái.
Vừa mới lúc nãy là bọn họ đang sợ à, sợ cái gì? Không thể nào là sợ ta, vậy cũng chỉ có…
Hắn quay đầu đưa mắt nhìn Bách Hoa tiên tử luôn đi theo sau lưng hắn, vẫn là ôn nhu như trước đây, vậy đám Hồng Tôn sợ cái gì chứ?
“Ha ha, Trường Thanh tiểu tử đến rồi.”
“Tối hôm qua uống nhiều quá đi.”
Tất cả mọi người đều là ngoài cười nhưng trong không cười xởi lởi nói, gương mặt đám Từ Kiệt càng mất tự nhiên hơn.
Diệp Trường Thanh nghĩ mãi mà không rõ, nghỉ ngơi trong chốc lát cũng đành đi nấu cơm, mọi người cũng không miễn cưỡng.
Nghỉ ngơi một ngày, đợi đến ngày thứ hai, lúc này mọi người mới đi cùng đám âm Thần tiếp tục thâm nhập vào sâu trong Quỷ cốc.
Chỉ là, lúc đi ngang qua Quỷ thị, nhìn thấy nơi vốn dĩ phải là Quỷ lâu nhưng bây giờ lại chỉ có một cái khe lớn, Diệp Trường Thanh nghi ngờ.
“Đây là…”
“Hả, phu quân còn không biết sao, ngay đêm khuya ngày hôm trước đột nhiên có động đất.”
Bách Hoa tiên tử cười đáp, mà sắc mặt Diệp Trường Thanh lại phức tạp nhìn vào nàng, động đất?
Động đất kiểu gì có thể rung lắc tạo thành hình dáng thế này? Cái này rõ ràng là bị người nào đó một kiếm chém vào.
Ánh mắt hắn nhìn về đám Triệu Chính Bình, Từ Kiệt, thấy thế, đám người liên tục gật đầu.
“Đúng đúng đúng, động đất, thật sự là động đất rất mạnh.”
“Đúng vậy đó, ta sống nhiều năm như vậy, vẫn còn chưa bao giờ nhìn thấy được động đất mãnh liệt như thế.”
Mấy người ai nấy đều gật đầu như giã tỏi, có điều Diệp Trường Thanh cũng không thấy lúc mấy người này gật đầu, Bách Hoa tiên tử ở một bên lộ ra vẻ hài lòng, thấy thế trong lòng mọi người mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi trải qua chuyện đêm hôm trước, Bách Hoa tiên tử sớm đã trở thành sự tồn tại tuyệt đối không thể trêu chọc trong lòng đám người Từ Kiệt.
Nữ nhân này thật sự rất điên, ba Quỷ Vương, cả ba tên đều không ngăn nổi nàng, quả thật là không hợp thói thường.
Hơn nữa mấu chốt nhất là, bụng dạ của nữ nhân này rất nhỏ, nhất là đối với Diệp Trường Thanh, cái này giống như là một loại tình cảm thái quá.
Không chỉ có mấy người Từ Kiệt, lúc Diệp Trường Thanh đưa ánh mắt nhìn về phía đám âm Thần, sắc mặt của âm Thần cũng đầy vẻ phức tạp.
“Chuyện này, Quỷ cốc bị động đất các ngươi cũng mặc kệ không quản?”
“Quản không nổi.”
Kỳ quái, thật sự rất kỳ quái, ngủ một giấc dậy tại sao ta cảm giác tất cả mọi người đều là lạ.
Chỉ là không đợi Diệp Trường Thanh suy nghĩ nhiều, Bách Hoa tiên tử đã ôn nhu kéo cánh tay của hắn, cười nói.
“Phu quân, chúng ta đi thôi.”
“Hả, được.”
Tiếp đó, mọi người đi vào sâu trong Quỷ cốc thẳng một đường, gặp phải nhân loại tất nhiên đều trực tiếp cứu ra.
Đối với chuyện này, đám âm thần cũng không nói thêm gì nữa, dù sao Quỷ Hoàng cũng đã đồng ý, bọn họ còn nói nhiều cái gì.
Sau đó nhân loại càng ngày càng nhiều, nhanh chóng đã có mười ngàn người, đội ngũ cũng càng ngày càng làm ra kinh động lớn.
Mà thấy đội ngũ của nhân tộc đông như vậy hoành hành bá đạo ở trong Quỷ cốc, tâm tình của một đám Tà Ma thật sự là vô cùng phức tạp.
Đây đều là máu để bọn nó ăn đó, vì sao lại biến thành thế này?
Quỷ cốc của bọn chúng chưa có lúc nào xuất hiện chuyện như này, đây là máu nhân loại thức ăn của bọn chúng, lại thỏai mái đi tới Quỷ cốc, hơn nữa một đường đi còn có ba vị Quỷ Vương hộ giá.
Không hợp lí, quả thật không hợp lí gì cả.
Càng khoa trương hơn là, yêu cầu của đám Hồng Tôn cũng ngày càng nhiều kiểu chồng chất lên, giống như là hiện tại, mọi người đang ngồi ở bên trong một tửu lâu, một tên Tà Ma vẻ mặt phức vì nghe đám người gọi đồ ăn.
“Lấy cho ta một thịt Ma Ngưu chiên.”
“Không có.”
“Vậy lấy canh trứng bầu.”
“Không có.”
“Vậy thì Linh Kê xào.”
“Không có.”
“Mẹ nó cái gì ngươi cũng không có còn dám mở tiệm?”
Gọi liên tiếp mấy cái đều không có, Hồng Tôn trực tiếp nổi giận, vốn là tâm tình đang khó chịu, chủ yếu là vì mọi người đi tới chỗ Quỷ thị này là bởi vì biết được nơi này ở Quỷ cốc nổi danh bằng mỹ thực.
Diệp Trường Thanh liền nghĩ tới nếm vị thử xem.
Đây cũng là bệnh nghề nghiệp, đầu bếp mà, tất nhiên muốn nếm hết mĩ vị của thiên hạ.
Chỉ có ăn nhiều khẩu vị mới có thể không ngừng gia tăng tay nghề của chính mình.
Đám Hồng Tôn tất nhiên là không tình nguyện, dưới gầm trời này còn có người nào có tay nghề có thể so sánh cùng Diệp Trường Thanh sao?
Chỉ là đối mặt với thỉnh cầu của Diệp Trường Thanh, bọn họ lại không tiện từ chối, nghĩ đến cũng chỉ một bữa, nhịn một chút cũng vượt qua thôi.
Lại nói, đã nhiều ngày như vậy, mỗi ngày bọn họ đều ăn khẩu phần chất lượng cao, chút thiệt thòi ấy cũng không tính là gì, ai bảo Trường Thanh tiểu tử muốn ăn chứ.
Có điều nơi này gọi qua mấy thứ đồ ăn đều không có, Hồng Tôn không nhịn được nổi giận.
“Tìm chưởng quỹ của các ngươi đem đến đây, cái gì cũng không có, mở cửa hàng cái rắm.”
Đối mặt với Hồng Tôn đang giận dữ mắng chửi, tên Tà Ma này cũng phát hỏa, lúc này liền phản bác.
“Cửa hàng này của chúng ta là cửa hàng của Quỷ, ngươi có bệnh à.”
Nói rồi còn chỉ lên trên danh sách dán trên vách tường trước cửa hàng.
Thịt đùi xào lăn, mười ngón sốt nước thơm…
Vốn cho rằng thế này thì đám Hồng Tôn có thể hiểu ra, có điều nhìn thoáng qua, Tề Hùng lại tức giận nói.
“Ngươi có bệnh sao? Chúng ta là người, ngươi còn để cho chúng ta ăn người?”
“Mẹ nó ta mở tiệm ở Quỷ cốc, không ăn thịt người thì ăn cái gì?”
Tên Tà Ma này sắp khóc, thấy thế, Diệp Trường Thanh nói ra.
“Như này đi, chúng ta cung cấp nguyên liệu nấu ăn, các ngươi làm.”
Hả ???
Mẹ nó còn có thể chơi kiểu này? Sắc mặt hắn phức tạp nhìn về Diệp Trường Thanh, ở Quỷ cốc mở tửu lâu nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống thế này.
Lúc nào mà mẹ nó tửu lâu của Quỷ cốc thành tửu lâu của nhân loại các ngươi rồi?
Có điều không có cách nào, ba người âm thần ở bên cạnh không có ngăn cản, tên Tà Ma này cũng chỉ có thể cầm lấy nguyên liệu nấu ăn Diệp Trường Thanh cung cấp, đi về phía nhà bếp.
Chẳng qua là sau khi nó đem nguyên liệu nấu ăn cùng danh sách món ăn tới nhà bếp, một đám đầu bếp Tà Ma trực tiếp ngây ngẩn cả người.
“Đây đều là thứ đồ gì thế?”
“Thịt Ma Ngưu chiên?”
“Heo xào tiêu ớt?”
“Canh trứng bầu?”
“Ta nói tiểu tử ngươi không có tính sai chứ? Đây là thứ chúng ta có thể làm sao?”
Đối mặt với nghi ngờ của đám Tà Ma, nó cũng bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ nói.
“Hôm nay tiệm của chúng ta bị nhân loại bao trọn.”
Hả ???
Lần này, đám Tà Ma càng ngơ ngác, lỗ tai này của ta không có xảy ra vấn đề chứ? Nơi này là Quỷ cốc, vậy mà ngươi lại nói cho ta biết cửa hàng Quỷ này của chúng ta bị một đám nhân loại bao hết?