Chương 478: Tỷ Thí? Vậy Thì Được

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,607 lượt đọc

Chương 478: Tỷ Thí? Vậy Thì Được

Một đám Quỷ trù tử ngây ngốc đứng tại chỗ, sau đó trở nên giận tím mặt.

“Nói đùa cái gì vậy, nơi này của chúng ta là Quỷ quán, Nhân tộc bọn họ đến đây làm gì? Một đám nguyên liệu nấu ăn còn gọi món nữa chứ?”

“Ta không làm, ai làm thì làm đi.”

“Ta cũng vậy.”

“Sĩ khả sát bất khả nhục.”

Nhìn một đám Quỷ trù tử lòng đầy phẫn nộ, Tà Ma lúc trước cũng tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Nó đương nhiên cũng không nguyện ý, nhưng còn cách nào khác sao.

“Bọn họ là người do Thần Vương mang tới, ta…”

“Cũng là cái đám người vô liêm sỉ đó ở Quỷ cốc gần đây sao?”

Chuyện về Đạo Nhất tông đã được lan truyền khắp Quỷ cốc, đông đảo Tà Ma hận đến nghiến răng nghiến lợi nhưng cũng không làm gì được.

Thứ nhất, ngươi đánh không lại bọn họ, thứ hai, ngay cả Quỷ Hoàng cùng Quỷ Vương đều đang bảo vệ những tên nhân loại này, ngươi có thể làm gì?

Không thể ra tay với những con người này đã là giới hạn rồi, giờ lại phải nấu cơm cho những con người này ăn nữa sao? Mẹ nó đáng hận nhất chính là phải nấu loại đồ ăn dành cho con người nữa chứ.

Đây không phải là ép Trương Phi thêu thùa sao, mẹ nó chúng ta là Quỷ quán, là Quỷ trù tử, sao có thể làm được cái đó?

Vì vậy, nguyên một đám Quỷ trù tử đều không chút do dự kiên quyết từ chối.

“Không quan tâm, dù sao ta cũng sẽ không làm.”

“Không làm, chính là không làm.”

Tất cả các Quỷ trù tử đều biểu thị không làm.

Trước sảnh, bọn người Tề Hùng đợi đã lâu nhưng không có động tĩnh gì, cũng có chút mất kiên nhẫn, gọi Quy Tiểu Nhi ra, tức giận nói.

“Làm sao vậy, nguyên liệu nấu ăn cũng đã đưa cho các ngươi rồi, nửa ngày rồi mà cũng không làm xong nữa?”

“Ta… Quỷ trù tử nhà ta sẽ không nấu.”

“Không nấu sao? Không làm còn gì là đầu bếp nữa.”

“Dù sao chỗ này của chúng ta là Quỷ quán.”

Quỷ tiểu nhị ở tiền sảnh tức giận nói, lúc đang nói chuyện, một tên Quỷ trù tử tính khí nóng nảy, cao lớn vạm vỡ từ trong nhà bếp đi ra, hung ác nói.

“Nhân loại mau cút ra khỏi Quỷ cốc, nơi này của chúng ta không chào đón các ngươi.”

“Hừm, cho dù là mấy món ăn bình thường cũng không làm.”

“Cho dù có làm cũng sẽ không làm cho nhân loại các người ăn.”

Cái tên Quỷ trù tử này cũng rất hung bạo, cũng không có khinh thường đám người Hồng Tôn, đối mặt với thái độ của hắn, Tần Sơn Hải lập tức muốn rút kiếm, nhưng Từ Kiệt đã lên tiếng trước.

“Nói như vậy thì ngươi nấu ăn rất giỏi sau?”

“Hừ, ở Quỷ cốc, ta nói số hai, không ai dám nhận số một.”

Có thể thấy Quỷ Trù Sư này khá tự tin vào tay nghề của mình, nhìn thấy dáng vẻ tự hào của hắn, Từ Kiệt cười khinh thường.

“Mạnh miệng thì ai cũng nói được, muốn ta nói thiên hạ đệ nhất trù không ai khác chính là Trường Thanh sư đệ của ta.”

“Phải không?”

“Làm sao, không tin?”

“Ha ha, nói phét ai mà chả biết, có bản lĩnh so tài một chút, chỉ cần Trường Thanh sư đệ gì đó của ngươi có thể đánh bại ta, hôm nay ta sẽ vì ngươi mà làm, muốn ăn gì ta cũng sẽ làm cho các ngươi ăn.”

“Ngươi chắc chứ?”

Nghe vậy, Từ Kiệt nở một nụ cười đắc thắng trên khuôn mặt.

Mà Diệp Trường Thanh ở một bên nhìn cái này thì bất đắc dĩ cười khổ, lại muốn tính kế ta đúng không?

Vừa rồi hắn nói muốn nếm thử tài nghệ của Quỷ Trù Sư, Từ Kiệt thì cực kỳ không tình nguyện, hiện chính là đang cho hắn cơ hội này, tỷ thí cái rắm gì, hắn chỉ muốn tự mình ra tay thôi.

Với mối quan hệ giữa hai người, Diệp Trường Thanh đương nhiên sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà tức giận, hơn nữa Từ Kiệt cũng không có ý xấu.

Huống chi, nghe được lời này của Từ Kiệt, Tề Hùng, Hồng Tôn, tất cả mọi người đều sáng mắt lên, sau đó ào ào mở miệng phụ họa nói.

“So thì so, ai sợ ai.”

“Ngươi chỉ là Quỷ Trù Sư, lại dám cùng Trường Thanh tiểu tử tỷ thí à.”

Nghe những gì mọi người nói, cái tên Quỷ trù tử này tức đến xì khói, hét vào mặt mọi người.

“Mẹ nó các ngươi ai là Diệp ‌Trường Thanh?”

“Ta.”

Nghe vậy, Diệp Trường Thanh không thể không đứng dậy, nhìn Diệp Trường Thanh còn trẻ như vậy, Quỷ Trù Sư sững sờ một lát, sau đó cười lạnh một tiếng.

“Miệng còn hôi sữa, lông còn chưa mọc đủ đâu, biết nấu ăn sao?”

“So tài một chút là biết.”

Bầu không khí ở đây tăng cao, Diệp Trường Thanh cũng không quan tâm lắm, dù sao cũng chỉ là làm một bữa cơm mà thôi, đến lúc đó, hắn cũng có thể nếm thử tay nghề của cái tên Quỷ trù tử này.

Sống hai kiếp, thật lòng mà nói, chưa từng được ăn bữa cơm do Tà Ma nấu.

Thấy Diệp Trường Thanh đồng ý, đám người Hồng Tôn vô cùng kích động, nhìn xem, đây không phải là một hồi biến cố sao?

Đặc biệt là lúc nhìn vào ánh mắt của Từ Kiệt, đều là tràn đầy tán thưởng.

“Tiểu tử này không tệ.”

Tần Sơn Hải gật đầu.

“Lối dạy dỗ của sư đệ rất tốt.”

Thạch Tùng vỗ tay tán thưởng.

“Tên này có thể làm được việc lớn.”

Tề Hùng cười nói.

“Đạo Nhất tông ta có người kế nghiệp rồi.”

Dư Mạt tán đồng nói.

“Cho nên ta mới nói, Từ Tam tiểu tử này giống ta.”

Hồng Tôn tự hào nói, tiểu tử ngoan, đầu chuyển cũng nhanh đấy, sư tôn cũng được thơm lây.

Mọi người hưng phấn nhìn Diệp Trường Thanh và Quỷ Trù Sư tiến vào phòng bếp, đối với loại tỷ thí này, bọn họ không lo lắng chút nào.

Nói cách khác, bọn họ không thèm để ý, bởi vì thắng bại đã định từ trước.

âm Thần đứng ở một bên thấy thế, sắc mặt vô cùng khó coi nói.

“Tề Hùng, các ngươi đừng có mà quá phận.”

Nghe vậy, Tề Hùng giận dữ liếc nhìn nó.

“Tỷ thí trù nghệ cũng không được sao? Còn phải xin phép Quỷ Hoàng nhà ngươi nữa à?”

“Ngươi …”

Tỷ thí trù nghệ đương nhiên không có vấn đề gì rồi, chỉ là âm Thần không thể nhìn thấy bộ mặt này của đám người Hồng Tôn.

Trong phòng bếp, Diệp Trường Thanh cùng Quỷ Trù Sư tự mình chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, thứ mà bọn hắn làm đương nhiên là nguyên liệu nấu ăn của nhân loại.

“Bắt đầu đi.”

Quỷ Trù Sư lạnh lùng liếc nhìn Diệp Trường Thanh nói, nghe vậy, Diệp Trường Thanh khẽ gật đầu.

Bách Hoa Tiên Tử và Triệu Chính Bình còn muốn tiến lên giúp đỡ, nhưng lần này Diệp Trường Thanh lại từ chối.

Nếu đã là tỷ thí, vậy phải nghiêm túc hơn một chút, có vẻ như đã lâu rồi chưa đụng đến dao.

Trong một thời gian dài, làm sạch nguyên liệu, thái thịt … Những công việc này đều giao cho bọn người Triệu Chính Bình và Từ Kiệt phụ trách.

Diệp Trường Thanh chỉ cần phụ trách tay cầm muôi là được.

Món ăn của hai bên đều giống nhau, lấy ra một khối thịt Ma Ngưu lớn, Quỷ Trù Sư lạnh lùng nói.

“Tiểu tử, hôm nay để ta cho ngươi xem, bộ dáng của một đầu bếp chân chính là như thế nào, còn con dao giống như thế này…”

Đang nói chuyện, hắn cầm con dao phay ở bên cạnh lên, trong lúc vô ý quay đầu nhìn về phía Diệp Trường Thanh, nhưng vừa nhìn, cả người con quỷ liền cứng đờ tại chỗ.

Trong miệng vô thức nói ra.

“Mẹ kiếp, cái quái gì thế này……”

Còn muốn cho Diệp Trường Thanh mở mang kiến thức, kỹ năng dùng dao thực sự là như thế nào, nhưng vừa nhìn qua, chỉ thấy “dao phay” trong tay Diệp Trường Thanh đã để lại tàn ảnh, hơn nữa tốc độ nhanh đến mức chính hắn cũng không nhìn rõ.

Khi vô số tàn ảnh này rơi xuống, miếng thịt trâu lớn trên thớt ngay lập tức biến thành những lát thịt có kích thước đồng đều và chính xác.

Kỹ năng dùng dao này quả thực không yếu hơn những Đao Tu đỉnh phong.

Quỷ Trù Sư ngẩn ra, mãi đến khi Diệp Trường Thanh cắt xong khối thịt trâu, hắn còn chưa hoàn hồn lại.

Thấy nó sững sờ tại chỗ, giơ con dao phay lên trời không hạ xuống, Diệp Trường Thanh khẽ cười một tiếng.

“Làm sao vậy, dao không vừa tay sao?”

“Ngươi…”

Hắn muốn phản bác nhưng lại sửng sốt không nói được lời nào, cho dù tâm lý không muốn nhưng cũng phải thừa nhận, nó không có một tay đao công giống như của Diệp Trường Thanh.

Cho dù là trăm năm ngàn năm, phỏng chừng cũng khó có thể đạt tới trình độ này, chỉ có thể nói là theo không kịp để hình dung.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right