Chương 479: Làm Đồ Ăn Thôi Sao Lại Khẩn Trương Tới Vậy?
Chậm chạp đờ đẫn nhìn Diệp Trường Thanh, nhìn thấy bộ dạng này của Quỷ Trù Sư, Diệp Trường Thanh lắc đầu, tiếp tục bước tiếp theo.
Tẩm dầu cho thịt trâu trước, sau đó xào lại để thịt trâu dậy mùi thơm.
Nhìn thấy kỹ thuật điêu luyện của Diệp Trường Thanh, Quỷ Trù Sư mở to mắt.
Quỷ trù tử đã rất ngạc nhiên trước khả năng nắm bắt nhiệt và kỹ năng xoay nồi điêu luyện của hắn.
Hơn nữa, theo mùi thơm của thịt trâu bị kích thích, cái tên Quỷ Trù Sư này không thể không hít một hơi thật sâu.
Thơm quá.
Ta chưa bao giờ nghĩ rằng là một sinh vật xấu xa, một ngày nào đó ta sẽ cảm thấy ngón trỏ của mình co giật vì thức ăn của con người.
Chưa từng nghĩ tới chuyện, thân là Tà Ma, cũng có một ngày bởi vì món ăn của con người mà cảm thấy thèm ăn nhỏ dãi.
Thịt Ma Ngưu xào được đưa ra khỏi chảo, màu sắc, mùi thơm và hương vị khiến Quỷ Trù Sư sau khi nhìn không thể không nuốt nước bọt.
Dù sao làm thì cũng đã làm rồi, cho nên Diệp Trường Thanh dứt khoát làm tới mười bàn để cho tất cả mọi người của Đạo Nhất tông đều có thể ăn.
Quỷ thần xui khiến, Quỷ Trù Sư vừa định giơ tay muốn nếm thử một miếng, nhưng vừa mới ra tay, một thanh trường kiếm đã nằm ngang tới trước mặt hắn.
“Ta khuyên ngươi không nên có bất kỳ suy nghĩ nào không nên có.”
Từ Kiệt lạnh lùng nói, cái này mịa nó là cơm của chúng ta, ngươi cũng xứng ăn sao?
Nhìn trường kiếm toát ra khí tức lạnh như băng, cái tên Quỷ Trù Sư này có chút sửng sốt, sau đó xấu hổ thu tay về.
“Tại sao ngươi không làm?”
Bọn họ đã nấu xong một món ăn, nhưng Quỷ Trù Sư lại ngẩn người tại chỗ, cũng không làm ra động tĩnh gì, điều này cũng làm cho Diệp Trường Thanh tò mò hỏi.
Nghe vậy, Quỷ Trù Sư há to miệng, nhưng không nói được lời nào, Diệp Trường Thanh thấy vậy, cười cười, cũng không hỏi thêm gì nữa, mà là tiếp tục làm việc.
Thực ra điểm này không cần so sánh, Diệp Trường Thanh làm năm món ăn đơn giản thường ngày.
Phần ăn rất phong phú, Quỷ Trù Sư chứng kiến toàn bộ quá trình, lúc này mới hoàn toàn chán nản.
“Mang thức ăn lên đi.”
Mỉm cười nói với bọn người Từ Kiệt, nghe được lời này, mấy người đương nhiên không một câu oán hận, loại chuyện phục vụ thức ăn này, bọn họ rất sẵn lòng.
“Được rồi.”
Hào hứng bừng bừng mang đồ ăn chạy ra tiền sảnh.
Về phần Diệp Trường Thanh ở lại, nhìn về phía Quỷ Trù Sư nói.
“Ngươi có thể làm một món cho ta nếm thử được không.”
Vẫn còn rất tò mò về tay nghề của tên Quỷ trù tử này, nhưng là đối với cái này, Quỷ trù tử lại lắc đầu nguầy nguậy.
“Không, không, ta làm gì dám thể hiện sự xấu xí của mình.”
“Không sao, cứ coi như giao lưu bình thường thôi, giao lưu giữa các đầu bếp với nhau.”
Diệp Trường Thanh thản nhiên cười cười, nghe vậy, cái tên Quỷ Trù Sư này ngẩng đầu lên, ánh mắt phức tạp nhìn qua, sau đó chậm rãi gật đầu.
Trong phòng bếp, Quỷ Trù Sư cuối cùng cũng ra tay, Diệp Trường Thanh đứng ở một bên, không nói chuyện, chỉ yên lặng nhìn.
Theo đao công bắt đầu, đã có thể nhìn thấy sự chênh lệch.
Mặc dù tốc độ của tên Quỷ Trù Sư này không chậm, nhưng so với Diệp Trường Thanh, rõ ràng là kém mấy bậc.
Thứ hai là kích thước của lát thịt, mặc dù đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể làm nó hoàn hảo như của Diệp Trường Thanh.
Diệp Trường Thanh đang chờ nếm thử tay nghề của Quỷ trù tử, trong khi mấy người Tề Hùng ở sảnh trước cũng đang háo hức chờ đợi bữa ăn.
Nhìn bọn người Tề Hùng có chút đứng ngồi không yên, âm Thần tức giận nói.
“Ha ha, còn là Thánh giả của Nhân tộc à, chưa ăn cơm hay sao?”
Lời nói tràn đầy khinh bỉ, chỉ là một bữa cơm thôi, xem bọn Thánh giả của Nhân tộc biến thành bộ dạng gì rồi.
Ngay cả ba vị Dư Mạt cấp Đại Thánh cũng như vậy.
Đối mặt với sự khinh thường và giễu cợt của âm Thần, Tề Hùng hoàn toàn không thèm để ý, đổi lại là lúc khác, vậy khẳng định sẽ đập chết nó, nhưng bây giờ, làm gì có ai rảnh đi nói nhảm với nó.
Lời vừa dứt, một mùi thơm nồng nặc từ sau bếp truyền đến.
Ngửi thấy mùi thơm, đám người Tề Hùng đều rất phấn khích.
“Đến rồi đến rồi.”
Nhìn thấy sự phấn khích của mọi người, âm Thần ban đầu còn khịt mũi coi thường, lúc này cũng là giật giật cái mũi, tự lẩm bẩm một tiếng.
“Thơm quá.”
Sau đó, ánh mắt nhìn về phía sau nhà bếp, chỉ thấy bọn Từ Kiệt mang một bàn những đĩa thức ăn ngon đang nhanh chóng bước tới.
“Tông chủ, sư tôn, xong rồi.”
“Mau, mau bưng lên.”
Mọi người không đợi được lâu, món ăn vừa dọn lên, mùi thơm lại càng khó cưỡng lại.
Cổ của âm Thần dài đến mức nhô ra khỏi bàn bên cạnh tầm bốn năm mét, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm thức ăn trên bàn.
Hắn muốn hít một hơi hương thơm đó, nhưng đáng tiếc chỉ vừa mới hít một hơi, còn chưa kịp cảm thụ đã bị Tề Hùng túm lấy cổ.
“Cút sang một bên.”
Dùng tay đập một cái vào đầu của âm Thần, mới vừa rồi còn âm dương quái khí, hiện tại lại muốn hít mùi hương của ta sao? Mơ đi.
Bị đánh đến hoa mắt váng đầu, âm Thần lắc đầu, so khi lấy lại tinh thần thì phẫn nộ quát.
“Tề Hùng, ngươi bị sao vậy?”
“Còn ngươi đang làm cái quái gì thế.”
“Ta… Ta chỉ muốn nhìn đồ ăn của nhân loại các ngươi thôi, không được sao?”
“Cút.”
Tề Hùng không thèm quan tâm, bởi vì lúc này đám người Hồng đã động đũa, mặc dù Diệp Trường Thanh đã làm rất nhiều, nhưng đối với mọi người trong Đạo Nhất tông mà nói. Chỉ cần là thứ do Diệp Trường Thanh làm ra, bao nhiêu cũng không đủ.
Nhìn thức ăn trên đĩa nhanh chóng giảm xuống, thịt ma Ngưu xào chưa kịp quay đầu lại nói một câu đã mất hơn phân nửa.
Tề Hùng vội muốn chết.
“Mẹ kiếp, các ngươi chậm chút thôi.”
“Đã rất chậm rồi.”
Hồng Tôn miệng đầy thức ăn, mơ hồ không nói rõ, nhưng Tề Hùng đang vội cho nên lập tức cầm đĩa lên đổ xuống.
“Chết tiệt, đại sư huynh, ngươi còn không tuân theo quy tắc.”
“Quy tắc cái rắm, ta là đại sư huynh, quy tắc của ta chính là quy tắc.”
“Ngươi muốn như vậy, vậy ta…”
Nhìn thấy Tề Hùng như vậy, đám người Hồng Tôn không muốn tỏ ra yếu thế.
Hồng Tôn bưng món cà chua xào trứng trước mặt lên, trong khi Thanh Thạch nhanh tay lẹ mắt đoạt lấy đĩa thịt lợn xé với tiêu ma.
Bọn người Cầm Long và Mặc Vân còn lại thấy vậy, trở nên lo lắng.
Nguyên một đám đưa tay định đi đoạt.
Nhìn thấy một đám Thánh giả của Nhân tộc tranh nhau vì đĩa thức ăn, âm Thần ở bên cạnh cũng rất ngứa mắt.
Thứ nhất là hương vị kia quá thơm, thứ hai là đám người Hồng Tôn ăn phóng khoáng như thế, khiến quỷ cũng nhịn không được mà nuốt nước miếng.
Lại muốn tiến tới ngửi một chút, thậm chí còn tự hỏi có thể nhấp một ngụm không.
Nhưng cái cổ vừa duỗi ra chưa đầy nửa thước, bỗng nhiên bị một lưỡi đao chém ngang, khiến âm Thần sợ đến dựng cả tóc gáy.
Trong gang tấc né tránh một đao kia, âm Thần ủ rũ quay đầu, căm tức trừng mắt nhìn Tần Sơn Hải vừa húp một ngụm canh, nhịn không được không khỏi ho khan hai tiếng.
“Tần Sơn Hải, ngươi làm gì vậy?”
“Khục khục, ngươi còn dám duỗi cái đầu chó đó qua đây, ta nhất định sẽ chém chết ngươi.”
“Ngươi …”
Biết Tần Sơn Hải cũng là một tên điên, mặc dù trong lòng rất tức giận nhưng âm Thần cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể vô cùng chán nản đành phải co đầu lại.
Tuy nhiên, ánh mắt của nó vẫn dán chặt vào đám người Hồng Tôn, nếu nhìn kỹ có thể phát hiện nó đang nuốt nước bọt không ngừng.
Tiền sảnh đã náo nhiệt, mà trong bếp sau, Quỷ Trù Sư làm xong một đĩa thịt Ma Ngưu xào, lúc này đang căng thẳng nhìn Diệp Trường Thanh nếm thử.
Thấy nó mồ hôi đầm đìa, Diệp Trường Thanh vừa cầm đũa lên liền tò mò hỏi.
“Ngươi làm sao vậy?”
“Không có, ta khẩn trương, khẩn trương thôi, tiền bối xin cứ nếm thử xem, có chỗ nào cần cải thiện không.”
“Không đến mức đó chứ, khẩn trương đến mức này sao? Ủa mà quỷ cũng đổ mồ hôi sao?”
“Không phải mồ hôi, mà là ngưng tụ quỷ khí…”