Chương 480: Tà Ma Hình Thành
Diệp Trường Thanh nhìn thấy Quỷ Trù Sư khẩn trương thành bộ dáng này thì không khỏi nở nụ cười.
“Không ngờ Tà Ma các ngươi cũng sẽ khẩn trương.”
“Nói chung là không, chỉ là… ta… ta…”
Quỷ Trù Sư nghe vậy, ấp úng giải thích, nhưng hồi lâu cũng không nói ra một câu trọn vẹn.
“Đừng căng thẳng, ta sẽ nếm thử trước.”
“A, được.”
Đưa một miếng thịt Ma Ngưu vào miệng, Diệp Trường Thanh chậm rãi nếm thử, nhai rất chậm, hoàn toàn không giống đám người Hồng Tôn ăn như hổ đói kia.
Nhìn Diệp Trường Thanh, Quỷ Trù Sư cũng càng ngày càng trở nên căng thẳng.
Ước chừng sau mười mấy hơi thở, nhìn Diệp Trường Thanh nuốt xuống, Quỷ Trù Sư cẩn thận hỏi.
“Cái kia … Tiền bối cảm thấy thế nào?”
Hả? ? ?
“Ngươi kêu ta là gì cơ?”
“Tiền bối.”
“Quên đi, so về tuổi tác giữa hai chúng ta thì có vẻ không hợp.”
“Đạt giả vi tiên, tay nghề của ngươi tốt hơn ta, vậy chính là tiền bối của ta.”
Quỷ Trù Sư kiên định muốn gọi hắn là tiền bối, mà Diệp Trường Thanh cũng không còn lựa chọn nào khác, cuối cùng dưới ánh mắt nghiêm túc của nó, Diệp Trường Thanh nói đúng trọng tâm.
“Thời điểm ướp gia vị phí không ít tâm tư đi.”
Rất nhiều đầu bếp khi xào thịt, đều sẽ tiến hành bước ướp gia vị, nhưng cái này cũng không có vấn đề gì, chỉ là làm bất cứ chuyện gì cũng không thể quá mức.
Mục đích của việc ướp gia vị là gì? Ngon? Giữ cho nó tươi? Điều này không sai, nhưng một khi dùng qua sẽ lấy đi mùi thơm ban đầu của thịt.
Thứ hai là sức nóng.
Điều quan trọng nhất đối với thịt Ma Ngưu chính là độ nóng, không được quá già hoặc quá non.
Thứ hai là nước sốt phía dưới, khi Quỷ Trù Sư vừa rồi làm đặc nước sốt, hắn cố ý thu nước quá chặt, kể từ đó thịt trâu khi vào miệng sẽ có cảm giác khô.
Nghe Diệp Trường Thanh đánh giá, Quỷ Trù Sư chăm chú lắng nghe như một học sinh ngoan.
Mãi cho đến khi Diệp Trường Thanh vừa nói xong, Quỷ Trù Sư đột nhiên quỳ xuống khiến cho Diệp Trường Thanh giật nảy mình ngay tại chỗ.
“Ngươi làm gì vậy?”
Nói thì hay đấy, nhưng ngươi quỳ xuống là có ý gì?
“Xin tiền bối thu ta làm đồ đệ.”
Nhưng mà, sau khi nghe được câu trả lời này của Quỷ Trù Sư, Diệp Trường Thanh càng thêm nghi hoặc, không phải chứ, ta chỉ là muốn nếm thử tay nghề của Quỷ Trù Sư, sao lại muốn bái sư rồi?
Hơn nữa, quỷ và người như chúng ta đi những con đường khác nhau, sợ là không thích hợp?
Nhìn vẻ mặt nghiêm túcv à cung kính của Quỷ Trù Sư, vẻ mặt Diệp Trường Thanh phức tạp nói.
“Chúng ta cũng chỉ là giao lưu trao đổi thôi, không cần làm như vậy.”
“Không, tiền bối là linh trù lợi hại nhất mà lão Chu ta từng thấy, xin tiền bối thu ta làm đồ đệ, đệ tử nguyện vì sư tôn đi theo làm tùy tùng, muôn lần chết cũng không từ.”
“Không cần nghiêm trọng như vậy, ngươi đứng lên trước rồi nói tiếp.”
Nếu sư tôn không đồng ý, ta sẽ không đứng dậy.”
“Chúng ta người và quỷ khác đường, ta là đệ tử của Đạo Nhất tông, ngươi là Tà Ma của Quỷ cốc, cái này không thích hợp.”
“Đệ tử nguyện ý rời đi Quỷ Cốc, gia nhập Đạo Nhất tông.”
Hả? ? ?
Càng nói mịa nó càng sai trái, Đạo Nhất tông ta là người đứng đầu của chính đạo, sao có thể tiếp nhận Tà Ma chứ?
Nói hết lời mới có thể khiến Quỷ Trù Sư đứng dậy trước, sau đó hai người đi vào trong sân, thông qua cuộc trò chuyện, Diệp Trường Thanh biết được tên của Quỷ Trù Sư này là Chu Vũ.
Bận rộn cả đường đi kiếm cho mình một cái ghế, nghe nói khát nước nên tự tay đun nước pha trà cho mình.
Nhìn Chu Vũ bận bịu đi tới đi lui, Diệp Trường Thanh bất đắc dĩ kêu lên.
“Chu Vũ.”
“Sư tôn, ngươi gọi ta?”
“Đừng gọi ta sư tôn, hai chúng ta thật sự không thích hợp.”
“Dù sao, đời này của đệ tử đã nhận ngươi làm sư tôn rồi.”
Chu Vũ này thoạt nhìn không thông minh lắm, nhưng lại rất cố chấp, nhìn thấy vẻ mặt kiên định của hắn, Diệp Trường Thanh trực tiếp chuyển chủ đề.
“Đúng rồi, Tà Ma các ngươi làm sao vậy, con người sau khi chết đều sẽ trở thành Tà Ma sao?”
Trong Đạo Nhất tông cũng có giới thiệu về Tà Ma, nhưng Diệp Trường Thanh chỉ xem qua, dù sao trong lúc rảnh rỗi không có gì làm, biết thêm một chút cũng không hại gì.
Đối mặt với câu hỏi của Diệp Trường Thanh, Chu Vũ cung kính ngồi ở bên bàn nhỏ, thành thật trả lời.
“Cũng không phải đều sẽ biến thành như vậy, kỳ thật sau khi chết biến thành Tà ma, đều là bởi vì một chữ niệm …”
Theo những gì Chu Vũ nói, Thiên Đạo tự có luân hồi, con người sau khi chết sẽ tiến vào luân hồi.
Tuy nhiên, có một số người, bởi vì lúc còn sống mà không thể buông bỏ kiếp này, muốn thoát khỏi luân hồi và tồn tại theo một cách khác.
Mà những người như vậy sẽ trở thành Tà Ma.
Có thể là bởi vì hận, có thể là bởi vì ham muốn, có thể là bởi vì không cam lòng, dù sao cũng có đủ loại nguyên nhân.
Bất quá, cái gọi là Thiên Đạo tự có quy tắc của Thiên Đạo, muốn thoát khỏi quy tắc này, nhất định phải trả giá rất đắt.
Đời này nếu không thể quên được, không muốn tiến vào luân hồi, nhất định sẽ bị Thiên Đạo trách phạt.
Điều rõ ràng nhất chính là tước bỏ thân phận của vạn tộc.
Một khi trở thành Tà Ma, điều đó có nghĩa là ngươi không còn thuộc bất kỳ chủng tộc nào trong thế giới Hạo Thổ này, không được vạn tộc công nhận và bị toàn bộ thế giới mâu thuẫn bài xích.
Tà Ma không chỉ là con người, cũng có thể là yêu tộc hay bất cứ chủng tộc khác, cũng đều có thể trở thành Tà Ma.
Thiên Đạo khiến Tà Ma ăn tươi nuốt sống vạn tộc, vạn tộc cũng xem Tà Ma là địch nhân, đây chính là cái giá phải trả khi không tiến vào luân hồi.
Cuối cùng, một khi trở thành Tà Ma, vậy không còn tư cách để tiến vào Thiên Đạo luân hồi.
Một khi bị giết chết, chính là sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn, không còn tồn tại.
“Tất cả những ai không muốn luân hồi và cuối cùng trở thành Tà Ma đều nghĩ rằng mình có thể lấy lại mọi thứ trong lúc còn sống.”
“Nhưng chỉ khi thực sự trở thành Tà Ma, ngươi mới nhận ra đây chẳng qua là tự mình lừa mình mà thôi. Trên thực tế chính là không thể lấy lại được gì.”
“Giai đoạn đầu sau khi hoá thành Tà Ma, thần chí của ngươi sẽ trở nên mơ hồ, dưới sự chi phối của Thiên Đạo, sẽ theo bản năng đả thương chính người mà ngươi thân nhất.”
“Vốn định là không nỡ cùng những người thân này chia tay, cho nên mới không muốn tiến vào luân hồi, nhưng cuối cùng, cũng chính là bởi vì ý nghĩ này, lại tự tay hại chết người thân nhất của mình.”
“Đây chính là lời nguyền của Thiên Đạo, tất cả hi vọng của ngươi cuối cùng sẽ bị chính tay ngươi hủy diệt.”
“Mà chờ đến lúc ngươi kịp phản ứng thì đã không còn cơ hội để hối tiếc.”
Nói xong lời cuối cùng, Chu Vũ sắc mặt phức tạp nói, trong những Tà Ma cấp thấp kia, có người nào trên tay không nhuốm máu người thân của mình chứ.
Mà khi tu vi chậm rãi đề thăng, dần dần tỉnh táo lại, ngươi cũng đã không có cơ hội để hối hận, chỉ có thể một mình thối rữa vặn vẹo trong góc tối tăm nơi hẻo lánh này.
Diệp Trường Thanh nghe Chu Vũ nói xong, tò mò hỏi.
“Ngươi thì sao, ngươi vì cái gì mà biến thành Tà Ma? Không nỡ từ bỏ thân nhân sao?”
“Ta không có. Ta từ nhỏ đã là cô nhi, khi trưởng thành cũng lang thang một mình mà không có lấy một vị bằng hữu.”
“Vậy ngươi… .”
“Đệ tử muốn lấy trù chứng đạo, cho nên không muốn luân hồi.”
Hả? ? ?
Vốn tưởng rằng Chu Vũ cũng có quá khứ đau buồn, nhưng đáp án của hắn lại nằm ngoài dự liệu của Diệp Trường Thanh, thần mẹ nó muốn lấy trù chứng đạo.
Chỉ vì cái này thôi sao? Cho nên ngươi mịa nó tình nguyện trở thành Tà Ma? Tiếp nhận lời nguyền rủa của thiên đạo?
Nhìn vẻ mặt thật thà của Chu Vũ, Diệp Trường Thanh càng cảm thấy, trong đầu của con hàng này có phải phần nào đó bị thiếu rồi hay không.
Đang nói, Bách Hoa Tiên Tử đi vào.
“Phu quân, đã lâu như vậy không có đi ra ngoài, làm sao vậy?”
Thấy Bách Hoa Tiên Tử, Chu Vũ vội vàng đứng dậy hành lễ.
“Đệ tử Chu Vũ, bái kiến sư nương.”
Hả? ? ?
Một tiếng sư nương, trực tiếp khiến cho Bách Hoa Tiên Tử sững sờ tại chỗ.