Chương 501: Cơ Vô Song Vẫn Lạc
Đối mặt với công kích của Mặc Vân, Cơ Vô Song sợ rồi, khí tức tử vong nồng đậm bao trùm lấy hắn.
Có điều Mặc Vân cũng không cho hắn cơ hội, một kích đánh ra trực tiếp khiến Cơ Vô Song trọng thương.
Sau đó, Cầm Long và Trương Thiên Trận cũng lần lượt ra tay, dưới sự hợp lực của ba người, rất nhanh Cơ Vô Song đã bị chém chết tại chỗ.
“Không…”
Sau khi một tiếng hét không cam lòng vang lên, Cơ Vô Song đã chết.
Mà đám người Hoàng Cực tông đang chiến đấu cách đó không xa, đối mặt với kết quả như vậy cũng khó có thể tiếp nhận được.
Kế hoạch vốn là chém giết đám người Tề Hùng, vì cái gì cuối cùng lại là Tông Chủ của bên mình bị giết chết?
Sau khi Cơ Vô Song bỏ mình, sĩ khí của Hoàng Cực tông giảm sút rất nhiều, tất cả mọi người đều không còn chiến ý.
Đệ tử của Hoàng Cực tông từng tên một lòng sinh ý định rút lui, bắt đầu chạy trốn.
Không chỉ có đệ tử, ngay cả những Trưởng Lão cũng đều như vậy.
Trận chiến này phải nói là Đạo Nhất tông đại thắng.
“Các đệ tử lui vào Quỷ cốc.”
Bọn hắn cũng không tiếp tục truy kích, sau khi đệ tử Hoàng Cực tông chạy trốn, Trương Thiên Trận nhanh chóng phân phó chúng đệ tử lui vào Quỷ cốc.
Vừa nãy Cơ Vô Song đã phát ra tín hiệu cầu viện, trợ giúp của Hoàng Cực tông cũng sắp đến rồi.
Thời điểm này hiển nhiên không phải lúc tiếp tục liều mạng cùng với Hoàng Cực tông.
Có thể giải quyết được Cơ Vô Song, trận chiến này đã đại thắng, huống chi đám Dư Mạt còn đang ở trong Quỷ cốc vây giết hai vị lão tổ Hoàng Cực tông.
Không còn Tông Chủ, không còn lão tổ, tổn thất của Hoàng Cực tông có thể nói so với Thanh Vân tông còn lớn hơn.
Chuyện về hai vị lão tổ của Hoàng Cực tông, không cần bọn Trương Thiên Trận lo lắng, nhiệm vụ của bọn hắn chỉ cần bảo vệ tốt cho đám đệ tử là được.
Có Quỷ Vương chỉ huy, mọi người tự nhiên rất nhẹ nhàng lui vào trong Quỷ cốc.
Mà không bao lâu sau khi người của Đạo Nhất tông rút lui, cứu viện của Hoàng Cực tông đã chạy tới.
Một đường đi đến thu nạp được không ít đệ tử chạy tán loạn.
Từ trong miệng bọn họ biết được Cơ Vô Song đã bị ba người Mặc Vân liên thủ giết chết.
Đại Trưởng Lão phụ trách dẫn đầu quả thực khó mà tin được, qua một trận chiến, Tông Chủ của bọn hắn chết rồi?
“Làm sao có thể?”
“Sư huynh, chúng ta trúng kế, Quỷ cốc đã sớm liên thủ trong bóng tối cùng Đạo Nhất tông, đoán chừng kế hoạch của chúng ta đã sớm bị bại lộ rồi.”
“Không có khả năng, tại sao Quỷ cốc lại phản bội chúng ta?”
Rõ ràng đã cho Quỷ cốc rất nhiều chỗ tốt, vì cái gì Quỷ cốc còn muốn phản bội?
Chấn kinh, tức giận tột cùng, có điều bỗng nhiên, đại Trưởng Lão lại đột nhiên nghĩ đến hai vị lão tổ của mình.
Nếu là như vậy, sợ là hai vị lão tổ cũng đang gặp nguy hiểm.
“Đáng chết, mau đi theo ta giết vào Quỷ cốc.”
Cơ Vô Song chết rồi, nhưng hai vị lão tổ ngàn vạn lần cũng không thể để xảy ra chuyện gì, nếu không tổn thất như vậy thật sự không phải thứ mà Hoàng Cực tông có thể chịu được.
Dưới sự chỉ huy của Đại Trưởng Lão, đám cường giả của Hoàng Cực tông điên cuồng lao về hướng Quỷ cốc.
Chỉ là, đám người Trương Thiên Trận sao có thể để cho bọn hắn tiến đến trợ giúp được chứ.
Từ sớm đã bố trí xong trận pháp ngăn cản, còn có thêm một đám Quỷ Vương phối hợp cùng.
Vừa mới tiến vào Quỷ cốc, đám người Hoàng Cực tông đã gặp phải một hồi vây đánh mãnh liệt, bọn hắn không có cách nào tiếp tục đi tới.
Mà Đạo Nhất tông càng chặn đánh như vậy, đại Trưởng Lão lại càng nóng vội, bởi vì thế này chứng minh suy đoán của hắn không sai.
Tình hình hai vị lão tổ của mình hiện tại chắc chắn không ổn, Đạo Nhất tông làm như vậy không phải chính là muốn đối phó với lão tổ của mình sao.
Suy đoán không sai, có điều hiện tại tình hình của hai vị lão tổ Hoàng Cực tông đã không thể dùng hai từ không ổn để miêu tả, mà phải là tràn ngập nguy hiểm.
Nếu như chỉ là đối mặt với ba người Dư Mạt, có lẽ như vậy có thể kiên trì lâu hơn một chút.
Nhưng bây giờ hai vị lão tổ Hoàng Cực tông cùng với một vị Quỷ Hoàng kia, thứ bọn họ phải đối mặt là tận sáu vị Đại Thánh, Quỷ Hoàng.
Dưới tình huống như vậy, muốn kiên trì, bao nhiêu khó khăn cũng có thể nghĩ đến.
Hai vị lão tổ Hoàng Cực tông vốn dĩ cũng không còn nhiều thọ nguyên, mà bởi vì thi triển cấm thuật lại càng nhanh chóng tiêu hao đi.
Trên người mang theo đầy vết thương to nhỏ, khóe miệng máu tươi tràn ra.
“Dư Mạt, ngươi thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt sao?”
Bọn hắn tự biết không địch lại, trong đó có một tên lão tổ mở miệng nói, rõ ràng là muốn nhận thua.
Chỉ tiếc là đối mặt với bọn hắn, căn bản là cơ hội đầu hàng Dư Mạt cũng không muốn cho.
Tuy nói nếu như có thể thu nạp thêm hai Đại Thánh cảnh về, đối với sự gia tăng thực lực của Đạo Nhất tông chắc chắn là có nhiều chỗ tốt. Nhưng mà Dư Mạt biết rõ bản tính của hai tên lão tổ Hoàng Cực tông này, cũng biết bọn họ là ai.
Hoàn toàn khác Giang Sơn, Bành Vân, dạng người này nếu như thu vào Đạo Nhất tông, ai biết được hôm sau có bị bọn họ đâm sau lưng hay không.
Cho nên, từ lúc bắt đầu đến giờ Dư Mạt đã không nghĩ qua sẽ thu phục hai người này mà chính là trực tiếp giết chết.
Hắn không thèm trả lời, thế công trên tay không giảm.
Thấy thế, hai tên lão tổ Hoàng Cực tông thở gấp, muốn tìm biện pháp thoát thân, có điều trước sau không có bất cứ cơ hội nhỏ nhoi nào.
Tà Ma bốn phía đã sớm bị các Quỷ Vương thu phục được.
“Ha ha, sư thúc đánh thật hay.”
Trong sân phía bên dưới, đám người Tề Hùng sau khi xử lí xong chuyện liền ngồi vây chung lại một chỗ, trần đầy hưng phấn nhìn lên bầu trời xem trận đấu phía trên.
Đánh hay, mọi người sẽ liên tục tán thưởng, đánh không hay, mọi người sẽ khịt mũi coi thường.
Nhìn vào đám Tề Hùng đang soi mói mấy người Dư Mạt, hiển nhiên là một bộ dạng giống như đại gia.
Lão tổ của mình đang ở trên này chiến đấu sinh tử, các ngươi thế mà thật tốt, bộ dáng hận không thể đem theo hạt dưa nữa là đúng bài.
Thật sự coi là đang xem kịch.
Mấy người Dư Mạt tất nhiên cũng nhận ra điểm ấy, tức giận đến nỗi mí mắt nhảy lên, nếu không phải bây giờ không dứt ra được, chắc chắn phải khiến đám nhãi con này biết cái gì gọi là kính già yêu trẻ.
Trong lòng có bực tức, mà đối tượng phát tiết tất nhiên không cần phải nói, chắc chắn là hai vị lão tổ của Hoàng Cực tông.
Dưới sự vây giết không lưu tình chút nào của sáu người Dư Mạt, cuối cùng, hai vị lão tổ Hoàng Cực tông cùng Quỷ Hoàng của Quỷ cốc không có gì bất ngờ lần lượt bị chém giết.
Kết thúc chiến đấu, Dư Mạt cũng không nói chuyện cùng âm Lịch Sơn, lắc mình một cái đã xuất hiện trong sân.
Vỗ ra một chưởng về phía đám Tề Hùng.
“Đẹp không, mẹ nó không có việc gì thì đi trợ giúp đám Trương Thiên Trận đi.”
Ta ở chỗ này đánh mệt muốn chết đi sống lại, các ngươi lại ở chỗ này nhìn trò khỉ gì?
Bị Dư Mạt đánh một trận, cuối cùng mấy người Tề Hùng bất đắc dĩ phải đi trợ giúp Trương Thiên Trận.
“Một đám không có lương tâm.”
Nhìn bóng lưng đám người Tề Hùng rời đi, Dư Mạt không nhịn được mắng thêm.
Sau đó âm Lịch Sơn mang theo các Quỷ Vương cũng xuất hiện tại trong viện, hướng về phía ba người Dư Mạt cười nói.
“Ha ha, Dư Mạt đạo hữu.”
“Lịch Sơn Quỷ Hoàng.”
“Ài, hiện tại ta cũng không phải Quỷ Hoàng cái gì cả, là Thái Thượng Trưởng Lão của Đạo Nhất Tông.”
âm Lịch Sơn cười nói, nghe vậy, Dư Mạt cũng cao giọng cười to.
Lời này của âm Lịch Sơn nghe như đang nói đùa, có điều lại rất thông minh hướng về ba người Dư Mạt biểu đạt ý tứ của mình.
Đây là hắn thật lòng đầu nhập vào Đạo Nhất tông, cái gì Quỷ Hoàng của Quỷ cốc, tất cả chỉ là quá khứ, từ nay về sau đã không còn Quỷ Hoàng Lịch Sơn nữa, chỉ có Thái Thượng Trưởng Lão Đạo Nhất tông, âm Lịch Sơn.
Ý bên trong lời nói tất cả mọi người đều đã biết rõ, sau một phen hàn huyên, âm Lịch Sơn tò mò hỏi.
“Đúng rồi, không biết Trường Thanh tiểu hữu là vị nào? Ta là nghe cháu trai ở nhà nhắc đến rất nhiều lần rồi.”
âm Lịch Sơn đem ánh mắt hiếu kỳ nhìn về phía đám Từ Kiệt, rất nhanh liền khóa chặt trên người Diệp Trường Thanh, không có cách nào, ai bảo Bách Hoa tiên tử lại đứng ngay bên cạnh chứ, còn đang kéo cánh tay của hắn đây.