Chương 502: Tô Lạc Tinh Sụp Đổ
Nói thật, thân là tà ma, hơn nữa còn là một tôn Quỷ Hoàng, vẻ ngoài của âm Lịch Sơn vô cùng mờ mịt.
Lúc này quỷ khí quanh người đã tản đi, âm Lịch Sơn lộ ra dáng vẻ.
Thân hình gầy gò, hai mắt đáng sợ như mắt ưng, mang lại cho người ta áp lực rất lớn.
Mà đối mặt với ánh nhìn chăm chú của hắn, Diệp Trường Thanh cũng chỉ có thể chủ động chắp tay hành lễ.
“Đệ tử Diệp Trường Thanh tham kiến Thái Thượng Trưởng Lão.”
“Ha ha, ngươi chính là Trường Thanh tiểu tử, không tệ, không tệ, mạnh hơn thằng tôn tử vô dụng kia của ta nhiều.”
Vô cùng nhiệt tình với Diệp Trường Thanh, có điều nghe thấy lời này, âm Tiểu Sơn đằng sau chỉ biết câm nín.
Không phải chứ, ta đã là Quỷ Vương rồi, sao còn kém tiểu tử này?
Nhưng mà hắn cũng không dám phản bác lời của lão gia tử, nếu không, có thể tưởng tượng ra được kết cục thế nào.
Trước mắt chiến đấu đã kết thúc, Dư Mạt mặt dày mày dạn yêu cầu, cuối cùng Diệp Trường Thanh vẫn đồng ý làm một bàn đồ ăn cho bọn họ.
Lấy mỹ danh là để chào mừng âm Lịch Sơn gia nhập.
Tất nhiên âm Lịch Sơn vô cùng chờ mong tay nghề của Diệp Trường Thanh, mà hiển nhiên, đông đảo Quỷ Vương bên cạnh cũng như vậy.
Chỉ tiếc, còn không đợi chúng nó lên tiếng, âm Lịch Sơn đã nói trước.
“Đều đứng ở đây làm gì? Rảnh rỗi lắm hả? Không cần ổn định thế cuộc trong Quỷ cốc à? Còn không mau đi đi.”
“Cái này, ăn cơm rồi đi…”
“Hả???”
Có Quỷ Vương không chịu, chỉ là đang định lên tiếng đã bị âm Lịch Sơn hung hăng lườm một cái, cuối cùng cũng chỉ có thể lựa chọn ngậm miệng.
Quát một đám Quỷ Vương rời đi, phát hiện âm Tiểu Sơn vẫn còn ngây ra ở đó.
“Ngươi còn ở đây làm gì?”
“Ờ thì, không phải là ta muốn ở đây hầu hạ lão gia tử ngài sao, có ta ở đây cũng thuận tiện hơn chút.”
“Thuận tiện cái rắm, cút.”
“Ta là tôn tử của ngài, cũng phải đi sao?”
“Ngươi nói xem?”
âm Tiểu Sơn cũng muốn ăn chực một miếng, chỉ tiếc rằng, âm Lịch Sơn hoàn toàn không cho nó cơ hội này.
Nói đùa à, lão già hắn còn chưa ăn đâu, ngươi ăn cái rắm.
Không lâu sau, Diệp Trường Thanh đã làm xong một bàn đồ ăn ngon.
Chủ yếu là có Chu Vũ giúp đỡ, quả thật bớt lo hơn nhiều.
Ăn một miếng, âm Lịch Sơn lập tức trợn to hai mắt, ăn ngon, đại tôn tử nhà hắn không lừa hắn.
Hơn nữa, đồ ăn này còn rất có ích cho tu luyện, cho dù là tà ma cũng có hiệu quả, điều này càng khiến âm Lịch Sơn vui mừng không thôi.
Xem ra, việc gia nhập Đạo Nhất tông này không sai.
Mọi người ăn quên cả trời đất, không có đám người Tề Hùng ở đây, sáu người Dư Mạt cũng không cần tranh cướp.
Thế giới này chính là như vậy, người có thực lực mạnh, địa vị cao thì đến nơi nào cũng có đặc quyền.
Ví dụ như đám người Dư Mạt, từ khi gia nhập đội ngũ ăn cơm đến giờ, chưa từng phải giành ăn.
Đây chính là đặc quyền của tu vi Đại Thánh Cảnh.
Sáu người Dư Mạt ở đây thoải mái ăn uống, mà lúc này đám người Tề Hùng cũng vừa chạy tới cửa vào của Quỷ cốc, đang chiến đấu ác liệt với người của Hoàng Cực tông.
Nhìn thấy đám người Tề Hùng tới, Đại Trưởng Lão của Hoàng Cực tông tức giận quát.
“Tề Hùng, lão tổ nhà ta đâu?”
“Tất nhiên là cưỡi hạc đi tây thiên rồi.”
“Ngươi muốn chết!”
Nghe thấy lời này của Tề Hùng, Đại Trưởng Lão của Hoàng Cực tông giận không kìm nổi, lập tức ra tay đánh với hắn, chỉ là tức giận thì tức giận, nhưng thực lực cũng không thể bởi vì ngươi tức giận mà thay đổi.
Cho nên, sau chiến đấu kịch liệt, Hoàng Cực tông vẫn bị đánh lui.
Không muốn thừa nhận chuyện lão tổ nhà mình đã ngã xuống, Đại Trưởng Lão còn muốn tiếp tục tấn công, nhưng lại bị các sư đệ ở bên cạnh kéo lại.
“Sư huynh, không thể đánh nữa.”
“Ta không tin lão tổ ngã xuống rồi.”
“Sư huynh, cho dù lời Tề Hùng nói có phải là sự thật hay không, bây giờ chúng ta đánh tiếp cũng không còn ý nghĩa gì, nếu như lão tổ thật sự chưa chết, tự nhiên sẽ trở về, nếu như…”
Không nói tiếp nữa, nhưng mà ý nghĩa đã rất rõ ràng rồi.
Nếu như lão tổ thật sự chết rồi, cho dù bây giờ bọn họ đánh vào Quỷ cốc thì có thể làm được cái gì? Chẳng lẽ bọn họ có thể chống lại đám người Dư Mạt.
Đến lúc đó, tình huống sẽ càng thêm gay go.
Nhiệm vụ quan trọng nhất trước mắt là phải ổn định thế cuộc, không thể để mọi chuyện chuyển biến xấu hơn nữa.
Dưới sự khuyên bảo của các sư đệ, Đại Trưởng Lão từ từ bình tĩnh lại, thoáng nhìn đám người Tề Hùng không hề có ý định truy kích, cuối cùng nghiến răng nói ra.
“Rút lui.”
Hoàng Cực tông từ bỏ, điều này cũng nằm trong dự liệu.
Trên đường trở về Hoàng Cực tông, Đại Trưởng Lão đột nhiên nhận được liên lạc của Tô Lạc Tinh.
Vừa kết nối trận pháp, Tô Lạc Tinh đã vội vàng hỏi.
“Sao rồi? Tình huống bây giờ sao rồi?”
Nhìn thấy dáng vẻ sốt sắng của Tô Lạc Tinh, Đại Trưởng Lão uể oải nói ra.
“Thất bại thảm hại.”
“Ngươi nói cái gì?”
“Ta nói chúng ta bại rồi.”
“Đáng chết, các ngươi đều là phế vật sao? Đã liên thủ với Quỷ cốc rồi, vì sao còn bại được? Chỉ là đệ tử bốn phong mà cũng không giải quyết được?”
Nghe Hoàng Cực tông nói là thất bại thảm hại, Tô Lạc Tinh tức giận mắng to.
Tâm trạng vốn đã không tốt, lại đột nhiên bị mắng té tát, hơn nữa, mẹ nó ngươi là tông chủ của Lạc Hà tông, ta là Đại Trưởng Lão của Hoàng Cực tông, ngươi mắng ta làm gì?
Không để ý đến nữa, dứt khoát cắt đứt trận pháp.
Nhìn màn ánh sáng trận pháp biến mất, Tô Lạc Tinh ở bên kia tức giận nghiến răng ken két.
“Đúng là một đám phế vật, như vậy rồi vẫn có thể thua được?”
“Đương Hiến.”
“Sư huynh.”
“Đi thăm dò, ta muốn biết rốt cuộc Quỷ cốc đã xảy ra chuyện gì, mau.”
“Vâng.”
Chỉ biết là Hoàng Cực tông thất bại thảm hại, nhưng lại không biết vì sao bại, bây giờ Tô Lạc Tinh chỉ muốn điều tra rõ ràng, vì sao lại thất bại chứ?
Hắn biết rõ kế hoạch của Cơ Vô Song, dưới cái nhìn của hắn, kế hoạch này không thể nào thất bại được.
Đương nhiên, điều khiến Tô Lạc Tinh tức giận không phải là chuyện Hoàng Cực tông thất bại.
Suy cho cùng, Hoàng Cực tông thắng hay thua, cũng không hề hấn gì đến Tô Lạc Tinh hắn.
Khiến hắn bị kích thích là, lần này Hoàng Cực tông thất bại, vậy có phải kế tiếp chính là Lạc Hà tông hắn hay không?
Thanh Vân tông đã bị đánh tới phế bỏ, mà lần này Hoàng Cực tông thất bại thảm hại, không biết sẽ tổn thất bao nhiêu?