Chương 503: Hoàn Toàn Thay Đổi
“Hi vọng tổn thất sẽ không quá lớn.”
Lúc này cũng có một người đang tức miệng mắng to giống Tô Lạc Tinh, người này đang trong Nhiệm Vụ Đường của Đạo Nhất tông, kích phát màn ánh sáng trận pháp.
“Đại sư huynh, ta # $%# $%#%#”
Vốn dĩ, phái Trần Nhân đi tìm đám người Tề Hùng là để bọn họ mau mau trở về.
Nhưng bây giờ, Ngô Thọ hối hận xanh ruột rồi, đúng thật là tự đập đá lên chân mình mà.
Trước mắt không biết bao giờ đám người Tề Hùng mới trở về, hắn thật sự bận không chịu nổi.
Lúc trước coi như là đại diện tông chủ, còn kiêm luôn đường chủ Chấp Pháp Đường, bây giờ thì hay rồi, ngay cả Nhiệm Vụ Đường cũng để hắn quản lý.
Hết cách rồi, Trần Nhân không ở đây, làm thế nào bây giờ?
Cho nên, Tề Hùng vừa liên hệ với hắn, khi hắn nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của Tề Hùng xuất hiện bên trong màn ánh sáng kia, lập tức không nhịn được nhả lời vàng ngọc.
Chỉ là đối mặt với Ngô Thọ kích động, Tề Hùng vừa ăn cơm xong, tâm trạng vô cùng tốt, nên cũng không so đo, trái lại còn mỉm cười trêu chọc.
“Ôi, tinh thần của nhị sư đệ rất tốt, không tệ không tệ, như vậy ta mới có thể yên tâm giao chuyện của tông môn cho ngươi.”
“Ta mẹ nó $%#… # $%… $%…”
Ngươi nghe lại xem ngươi vừa nói cái gì, còn giao cho ta, ngươi có biết bây giờ ta sống như thế nào không?
Chuyện của tông môn còn chưa xử lý xong, chuyện của Chấp Pháp Đường đã ập tới, chuyện của Chấp Pháp Đường còn chưa xử lý xong, chuyện của Nhiệm Vụ Đường lại ùn tới, mẹ nó còn cho người ta thở nữa không đây.
Ngô Thọ chỉ cảm thấy hiện tại mỗi ngày trôi qua đều mệt mỏi không thể chịu nổi, mệt mỏi trên thân thể cũng không tính là gì, dù sao cũng là Thánh giả, có điều mệt mỏi trong lòng thật sự là không có cách nào giải quyết.
Sau một trận mắng, cơ hồ là Ngô Thọ chuyển thành khẩn cầu nói.
“Đại sư huynh, các ngươi trở lại đi, ta thật sự không kiên trì nổi nữa, Chấp Pháp Đường, Nhiệm Vụ Đường, tất cả mọi chuyện chồng chất lên trên người của ta, ta không có ba đầu sáu tay.”
Nhìn thấy Ngô Thọ làm một bộ dạng đáng thương, Tề Hùng cũng mở miệng khuyên.
“Nhị sư đệ , ngươi quên điều sư tôn dạy bảo chúng ta sao, cái gọi là trời giáng trách nhiệm lớn lao cho cho người nào, trước tiên ắt phải làm cho tâm trí khốn khó, gân cốt nhọc nhằn, thân xác đói khát.”
“Hiện tại doanh trại gần biển xảy ra chuyện, sao ta có thể quay về tông môn chứ, sự tình của tông môn liền giao cho ngươi, tin tưởng bản thân, đại sư huynh cũng tin tưởng ngươi.”
“Há, đúng rồi, đợi lát nữa đại sư huynh đưa chút người tới, còn có ngươi phái người tới Quỷ cốc xử lý một chút.”
“Hửm? Có ý gì?”
Không đợi Ngô Thọ kịp hiểu rõ thì trận pháp đã bị cắt đứt ngay lập tức, lúc Ngô Thọ kịp phản ứng liền tức giận đến nỗi trực tiếp đem toàn bộ bàn ghế ở trong phòng đập.
Chó chết cái gì mà trời giáng gánh trách nhiệm lớn lao cho người nào, mấy thứ này mẹ nó là trời giáng sao? Đây toàn là mấy thứ Tề Hùng ngươi đem đến.
Ngoài cửa, vốn dĩ hai tên Trưởng Lão Nhiệm Vụ Đường đến đây có việc, nghe thấy động tĩnh trong phòng liền liếc nhau một cái, lập tức yên lặng rút lui.
Ài, Đại Trưởng Lão lại nổi giận, trong khoảng thời gian gần đây tính khí của Đại Trưởng Lão càng ngày càng nóng nảy.
Từ lúc bắt đầu thì ba ngày đập một lần, đến bây giờ, hầu như là một ngày đập ba lần, Tạp Sự Đường đều vì hắn mà đã thay đổi bàn ghế qua rất nhiều lần.
Ngô Thọ nổi nóng chắc chắn là không nên đi trêu chọc vào, cho nên hai người cũng chỉ có thể lựa chọn đợi lát nữa lại đến.
Mà trong Quỷ cốc, sau khi cơm nước no nê, Trương Thiên Trận bắt đầu khắc họa truyền tống trận.
Quỷ cốc bây giờ đã thành phụ thuộc của Đạo Nhất tông, vậy dĩ nhiên cần phải có truyền tống trận liên thông, có như vậy sau này xảy ra truyện gì cũng thuận tiện xử lý.
Cũng giống như Thanh Vân tông, Phổ Đà tự đều đã khắc họa truyền tống trận, Quỷ cốc tất nhiên cũng không ngoại lệ.
Còn có những nhân tộc bình thường này bị bắt đến Quỷ cốc, nếu bằng lòng có thể đi đến trong phạm vi thế lực của Đạo Nhất tông sinh sống, tông môn sẽ an bài đất cày cho họ, an bài giống làm nông, để bọn hắn có điều kiện tự lực cánh sinh.
Đối với an bài của Đạo Nhất tông, những người bình thường này tất nhiên đều vô cùng hài lòng.
Dưới sự bận rộn không ngừng của Trương Thiên Trận, ba ngày sau, truyền tống trận pháp hoàn thành, sau khi liên thông đến Đạo Nhất tông, từng người nhân tộc bình thường một được đưa về tông môn.
“Đại Trưởng Lão, bên phía truyền tống trận…”
Tại Chấp Pháp Đường, vốn dĩ Ngô Thọ đang vùi đầu gian khổ làm việc, thấy một tên Trưởng Lão phụ trách truyền tống trận vội vội vàng vàng chạy vào liền cau mày nói.
“Chuyện liên quan đến truyền tống trận, tông chủ nói với ta rồi ngươi cứ xử lý như bình thường là được.”
Tưởng rằng chỉ là chuyện liên quan đến trận pháp, có điều vị Trưởng Lão này lại hiện ra một bộ mặt khổ sở nói.
“Cái kia… truyền tống trận không sao hết, chỉ là… chỉ là…”
Chuyện về truyền tống trận đã sớm xử lý xong, hắn tới đây không phải là vì chuyện này.
“Chỉ là gì?”
Ngô Thọ cũng phát giác được có chút không đúng, bản năng hiện lên một loại cảm giác không ổn, mà một giây sau, từ lời của vị Trưởng Lão này, bên trong Chấp Pháp Đường truyền ra một tiếng gầm giận dữ kinh thiên động địa.
“Lão tặc Tề Hùng, ngươi hiếp người quá đáng, ta và ngươi không đội trời chung.”
Truyền tống trận thật sự là không có vấn đề, nhưng mà mẹ nó Tề Hùng lại đưa đến mấy chục vạn người dân bình thường.
Hơn nữa còn để những người này tiện thể nhắn lại rằng muốn hắn an bài thật tốt một chút.
Chuyện này không cần nghi ngờ chính là gia tăng lượng công việc lên cho mình, mẹ nó ngươi không giúp đỡ cũng thôi đi, làm một tông chủ không giúp cái gì còn chưa tính, vậy mà ngươi đổi biện pháp chơi ta, thế này thật có chút quá đáng rồi.
Một ngày này, bàn ghế bên trong Chấp Pháp Đường lại bị Ngô Thọ đập hết phải thay đổi.
Đồng thời, chuyện về Quỷ cốc đi qua hai ba ngày lên men cũng dần dần truyền ra các nơi ở Đông Châu.
Các đại tông môn, bất luận lớn nhỏ, bất luận mạnh yếu, nghe thấy tin tức này phản ứng đầu tiên đều là chấn kinh, sau đó hoài nghi, cuối cùng thì cảm thán.
Quỷ cốc thật sự thần phục Đạo Nhất tông, hơn nữa, tông chủ Cơ Vô Song của Hoàng Cực tông chết rồi, hai vị lão tổ cũng đã chết.
Cùng một dạng như Thanh Vân tông, Hoàng Cực tông cũng đã bị phế, hơn nữa còn bị phế càng thêm phế.
Ít ra tông chủ Trần Thanh Vũ của Thanh Vân tông người ta cũng còn sống.
Nghe nói hiện tại nội bộ của Hoàng Cực tông đang chọn lựa tông chủ mới, chỉ có điều nghe nói rất loạn, các đại phái đều có người muốn thượng vị.
“Ài, Đông Châu này hoàn toàn thay đổi rồi.”
“Đúng vậy, từ nay về sau Đạo Nhất tông thật sự trở thành đại gia tộc độc nhất rồi.”
“Ta nói có phải các ngươi quên cái gì hay không?”
“Quên cái gì?”
“Lạc Hà tông đó, vốn dĩ là tứ đại tông môn, hiện tại có hai đại tông môn đã bị diệt, nếu như nói hiện tại còn có ai có thể sinh ra uy hiếp đối với Đạo Nhất tông, như vậy không nghi ngờ gì chỉ còn lại duy nhất Lạc Hà tông thôi.”
Trong lúc khiếp sợ trước thế quật khởi không thể nào kháng lại của Đạo Nhất tông, không ít người cũng đồng thời đưa mắt nhìn về phía Lạc Hà tông.
Dù sao Thanh Vân tông cùng Hoàng Cực tông đều bị đánh, nếu nói không phải là kế hoạch của Đạo Nhất tông đoán chừng không một ai tin.
Nếu như vậy mục tiêu kế tiếp không cần nói cũng biết, chính là Lạc Hà tông.
Đã từng là tứ đại tông môn, hai cái bị đánh cho tàn phế, không có lý nào lại giữ lại đơn độc một Lạc Hà tông.
Không ít người đều thấy thương cảm cho Lạc Hà tông, dù sao xem xét tình huống trước mắt thì Lạc Hà tông chắc chắn không phải đối thủ của Đạo Nhất tông, thắng thua đã định.
Điều này tất nhiên Lạc Hà tông đã nghĩ đến, gương mặt của Tô Lạc Tinh âm trầm đáng sợ.
Đưa ánh mắt đảo Dương Hiến, Du Lệ bên dưới, cắn răng nói.
“Đều nói xem, bây giờ chúng ta phải làm sao?”
“Sư huynh, hiện tại còn chưa xác định được Đạo Nhất tông chắc chắn sẽ ra tay với chúng ta mà.”
Có người mở miệng, có điều vừa dứt lời đã bị Tô Lạc tinh ập xuống một trận mắng.
“Ngươi là con nít ba tuổi sao? Mẹ nó thế này còn muốn xác định cái gì? Thanh Vân tông không còn, Hoàng Cực tông cũng không còn, Tề Hùng còn có thể buông ta chúng ta?”
“Tên kia tính cách âm hiểm độc ác, hiện giờ trong lòng chỉ sợ đã kìm nén muốn hỏng, thế mà ngươi còn ngây thơ cho là hắn sẽ không ra tay với chúng ta?”
“Chuyện này…”
Tô Lạc Tinh nhận định là Tề Hùng chắc chắn sẽ không buông tha cho mình, nói không chừng hiện tại còn đang mưu tính lấy cái gì đó.
Trong tưởng tượng của Tô Lạc Tinh, lúc này đám người Tề Hùng nói không chừng đang tập hợp ở chỗ nào đó châu đầu ghé tai, lộ ra nụ cười khằng khặc quái dị, tính làm sao hủy diệt đi Lạc Hà tông này của bọn họ.
Mà trên thực tế lúc này Tề Hùng đang ôm một Quỷ Cơ vào lòng mình, ha ha cười nói.
“Ha ha, âm Tiểu Sơn, cái tên này giấu rất sâu, không tệ không tệ, hôm nay bản tông rất hài lòng.”
âm Tiểu Sơn tư tàng không ít Quỷ Cơ, mỗi một người đều là cực phẩm, mà đối với chiêu đãi của hắn, Tề Hùng cùng các sư huynh đệ đều biểu hiện rất hài lòng.
Còn về Tô Lạc Tinh suy đoán mưu đồ gì đó, Tề Hùng căn bản không có nghĩ tới, mỹ cơ trong lòng, còn nghĩ mấy thứ kia làm gì.
Mà cũng vì Thanh Vân tông và Hoàng Cực tông, thật sự là hiểu lầm, tự mình đưa mình tới cửa nạp mạng, liên quan gì tới Đạo Nhất tông ta?
“Thượng tông ưa thích là tốt.”
“Ha ha, cho nên trước đó ta đã nói, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi đã biết tiểu tử ngươi là một quỷ tài.”