Chương 504: Rảnh Đến Sợ
Ở lại Quỷ cốc một ngày, sau khi sắp xếp thỏa đáng tất cả mọi chuyện, lúc này mọi người của Đạo Nhất tông mới chuẩn bị khởi hành tiến đến doanh trại gần biển.
Đương nhiên rồi, Tề Hùng đã đặc biệt nói với Diệp Trường Thanh chuyện chi viện cho doanh trại gần biển.
Đối mặt với nguy cơ của doanh trại gần biển, đương nhiên Diệp Trường Thanh sẽ không coi nhẹ đại cục, rất sảng khoái gật đầu đồng ý.
Chỉ là khi rời đi, âm Tiểu Sơn nhìn lão gia tử nhà mình, trên mặt ngập tràn ai oán nói.
“Thật sự không cần ta đi cùng sao?”
Cũng không biết là lên cơn điên gì, âm Lịch Sơn nhất định muốn đi theo đám người Tề Hùng.
Lấy lý do mỹ miều là, thân là Thái Thượng trưởng lão của Đạo Nhất tông, nhất định phải cống hiến chút sức mọn cho tông môn.
Doanh trại gần biển xảy ra chuyện, lẽ nào Thái Thượng trưởng lão hắn lại không đi.
Chỉ là nghe thấy lý do này, âm Tiểu Sơn khịt mũi coi thường, đáng giận nhất chính là, hắn còn không mang mình theo.
Nhìn âm Tiểu Sơn tỏ ra đáng thương tội nghiệp, âm Lịch Sơn tức giận nói.
“Ngươi đi cái gì, chẳng lẽ Quỷ cốc không cần ngươi tọa trấn?”
“Nhưng mà có nhiều Quỷ Vương như vậy, cũng đủ…”
“Đủ cái gì mà đủ, ngoan ngoãn trông nhà cho ta, chuyện khác ngươi không cần bận tâm.”
Bởi vì có Truyền Tống Trận, hơn nữa đã được kết nối với hệ thống Truyền Tống Trận của Đạo Nhất tông một cách hoàn mỹ, cho nên mọi người của Đạo Nhất tông hoàn toàn có thể trực tiếp đến doanh trại gần biển bằng Truyền Tống Trận.
Trận pháp sáng lên, từng tên đệ tử Đạo Nhất tông tiến vào trận pháp.
Ngay khi đám người Tề Hùng hành động, bên phía doanh trại gần biển, mấy cường giả cầm đầu của Đạo Nhất tông như Lâm Phá Thiên, Mạc Du và Tần Thú đang rảnh rỗi phơi nắng.
“Ngươi nói xem, rốt cuộc Thủy tộc này đang có ý gì, trận pháp vỡ rồi cũng không tới đánh.”
Mạc Du lộ vẻ bó tay nói ra, theo lý thì, trận pháp đã bị các ngươi xé mở một lỗ lớn rồi, không phải nên tấn công với quy mô lớn à, sao lại còn rút lui?
Nhiều ngày như vậy, ngoài Long Chiến Thiên thi thoảng đến đánh một hai lần ra thì không thấy bóng dáng Yêu Vương Thủy tộc nào khác.
“Ai biết được, cũng không biết là đang toan tính cái gì.”
“Vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.”
“Cái rắm, không phải chúng nó đều lùi vào biển sâu rồi sao?”
Hành động của Thủy tộc quả thật khiến người ta không thể hiểu nổi, đúng lúc này Hiển Ảnh Trận Bàn của Lâm Phá Thiên sáng lên, kết nối thì thấy là Tề Hùng.
“Tình huống của doanh trại gần biển sao rồi?”
“Tất cả đều bình yên.”
“Không xảy ra chuyện gì?”
“Không.”
“Thủy tộc đâu?”
“Lui về Đông Hải rồi.”
“Hở???”
Vừa rời khỏi Quỷ cốc bằng Truyền Tống Trận, vốn cho rằng doanh trại gần biển sẽ là chiến hỏa liên miên, nhưng vậy mà lại chẳng xảy ra chuyện gì, hơn nữa, Thủy tộc còn tự động rút lui?
Nghe thấy lời này của Lâm Phá Thiên, Tề Hùng lộ vẻ kỳ lạ, gật đầu.
“Được, bọn ta lập tức đến.”
Chi viện của đám người Tề Hùng đến rồi, chỉ là đối với điều này, ba người Lâm Phá Thiên lại nhìn nhau với vẻ mặt kỳ lạ.
Với tình huống trước mắt, thật sự còn cần chi viện sao? Có vẻ không cần nữa rồi.
Ngay cả bóng dáng của Thủy tộc cũng không thấy, trợ giúp cái quái gì.
Nhưng mà, mục đích ban đầu của đám người Tề Hùng cũng không phải là đến chi viện, nghe nói doanh trại gần biển không xảy ra chuyện gì, mấy người Hồng Tôn nhếch miệng nói.
“Đúng là nhát gan, nhưng mà, chẳng lẽ bọn nó cho rằng như vậy là trốn thoát rồi sao?”
Bây giờ ngay cả rào chắn trận pháp cũng không còn nữa, cho dù các ngươi lùi về biển sâu thì cũng có tác dụng gì, lần này bọn họ ăn chắc đám hải sản này rồi, Long Vương cũng không giữ nổi.
Một đoàn người ùn ùn chạy tới doanh trại gần biển, chưa đến một ngày, đoàn người Tề Hùng đã tới doanh trại gần biển.
Bởi vì trận pháp bị hư hại, cho nên cũng không cần lệnh bài nữa, tất cả mọi người có thể thoải mái tiến vào doanh trại gần biển.
Nhìn Tề Hùng dẫn theo bốn phong đuổi tới, còn có sáu lão tổ Đại Thánh Cảnh.
Ba người Lâm Phá Thiên, Mạc Du, Tần Thú đều choáng váng.
“Không phải chứ, đại sư huynh có cần phải làm đến vậy không!”
Bây giờ doanh trại gần biển không hề có chút áp lực nào, bọn họ cả ngày đều vô công rồi nghề, nhiều người như vậy đến làm gì?
Hơn nữa, vì cái quái gì mà Giang Sơn, Bành Vân, thậm chí ngay cả âm Lịch Sơn cũng gia nhập Đạo Nhất tông bọn họ rồi.
Khi nhìn thấy hai người và một Quỷ Hoàng, đám người Lâm Phá Thiên sửng sốt không thôi.
Hai mắt trừng như muốn rớt ra ngoài, biểu cảm hệt như Trần Nhân trước đó, sáu vị Đại Thánh, từ khi nào mà Đạo Nhất tông chúng ta mạnh như vậy?
Giới thiệu sơ lược đám người Giang Sơn, ngay sau đó bọn họ tiến vào ở trong doanh trại gần biển.
Một đám sư huynh đệ lần lượt ngồi xuống, Tề Hùng nghiêm túc nói.
“Ba vị sư đệ, không dám giấu giếm, lần này sư huynh tới để bắt nguyên liệu nấu ăn.”
“Nguyên liệu nấu ăn?”
Nghe vậy, ba người Lâm Phá Thiên đều sững sờ.
Đã tới doanh trại gần biển rồi, hơn nữa động tĩnh bốn phong ăn cơm lớn như vậy, muốn giấu cũng không được, còn không bằng nói thẳng ra, hơn nữa nói rõ quy củ, về sau cũng thuận tiện hơn.
Giới thiệu Diệp Trường Thanh cho ba người Lâm Phá Thiên, nhưng mà, nhìn Bách Hoa tiên tử như chim non nép vào người hắn, ba người đều giật mình.
“Không phải chứ, Bách Hoa sư muội, đây là…”
“Đây là phu quân ta, Diệp Trường Thanh.”
Bách Hoa tiên tử lại rất thoải mái giới thiệu, không có tí xíu ngại ngùng nào.
Chuyện này có gì phải che giấu chứ, yêu thích một người thì cứ thoải mái thừa nhận, hoàn toàn không vấn đề gì.
Mà Diệp Trường Thanh cũng chủ động hành lễ, thấy vậy, ba người Lâm Phá Thiên cảm thấy đầu óc hỗn loạn không thôi.
Nhiều người như vậy tới doanh trại gần biển, đều bởi vì bắt nguyên liệu nấu ăn, hơn nữa, vì sao ăn cơm còn cần tuân thủ nhiều quy củ cứng nhắc như vậy?
Giống như đại sư huynh bọn họ, có sơn hào hải vị gì trên đời mà chưa được ăn, giờ lại bởi vì một bữa ăn mà làm đến vậy?
Dù sao ba người Lâm Phá Thiên chưa từng ăn cơm, làm thế nào cũng không nghĩ thông được.
Nhưng mà nhìn dáng vẻ của đám người Tề Hùng, trong lòng vẫn không nhịn được nảy sinh mong đợi.
Mà khi đám người Tề Hùng nói chuyện, đám đệ tử thân truyền Triệu Chính Bình, Triệu Nhu, Từ Kiệt, Thẩm Tiên… cũng tập hợp lại với nhau, nhưng rõ ràng là bọn họ đang phàn nàn.
Mấy người lão tổ thì không cần phải nói, đều có tiêu chuẩn ăn cao nhất, về phần đám người Tề Hùng, Hồng Tôn, mặc dù không được tiêu chuẩn cao nhất, nhưng tu vi Thánh Cảnh, giành được suất ăn là không thành vấn đề.
Nhưng bọn họ thì không giống vậy, vốn dĩ áp lực của đệ tử bốn phong đã không nhỏ, bây giờ lại tăng thêm đệ tử ba phong bọn họ, áp lực lại càng lớn hơn.
“Ôi, về sau có thể ăn được phần cơm này hay không, e rằng cũng không chắc chắn.”
“Đúng vậy, bảy phong đấy, số lượng đệ tử thân truyền cũng gần bốn mươi người, chứ đừng nói đến các chấp sự và trưởng lão kia.”
“Phải nghĩ cách thôi.”
Ai nấy đều mặt ủ mày chau, đặc biệt là đám người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt.
Nhớ lại ban đầu, bọn họ vừa lòng thích ý biết bao, gần như mỗi bữa đều ăn chắc.
Nhưng khi càng ngày càng nhiều đối thủ cạnh tranh, phần cơm này cũng càng ngày càng khó giành.
Khiến cho bọn họ không thể không điên cuồng tu luyện tăng cao thực lực, sợ thả lỏng chút thôi là không còn cơm ăn.
Mấy người Triệu Chính Bình lần lượt lên tiếng, nhưng vừa dứt lời, Từ Kiệt lại nở nụ cười nói.
“Ta lại cảm thấy không cần phải buồn lo vô cớ, chuyện còn chưa tới mức đó, cho dù nhiều thêm ba phong thì sao chứ, phần ăn của chúng ta thì vẫn sẽ là của chúng ta.”