Chương 505: Suy Nghĩ Giống Nhau

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,846 lượt đọc

Chương 505: Suy Nghĩ Giống Nhau

Gương mặt Từ Kiệt đầy tự tin, thấy vậy tất cả mọi người đều đem ánh mắt dồn về phía hắn, Liễu Sương lại càng nghi ngờ nói.

“Lại thêm đệ tử của ba phong, như vậy chính là thêm gần hai mươi tên đệ tử thân truyền.”

Chắc chắn áp lực sẽ càng lúc càng lớn, không biết sự tự tin của Từ Kiệt từ đâu mà tới.

Đối mặt với sự nghi hoặc của mọi người, Từ Kiệt không nhanh không chậm cười nói.

“Tuy nói thì như thế, nhưng bọn hắn sẽ có Tỏa Dương công hóa cảnh sao? Sẽ có Thiên Tàm Thủ hóa cảnh sao? Sẽ có Miên Chưởng hóa cảnh sao? Sẽ có thân pháp hóa cảnh sao?”

Hả ???

Nghe thấy lời này mặt của mọi người đều hơi biến đổi, rất nhanh đã phản ứng lại.

Đúng vậy, tuy nói là bây giờ lại có thêm đệ tử của ba phong gia nhập vào, có điều lại có câu nói rất hay: mỗi một giọt mồ hôi ngươi đã từng đổ sẽ mãi mãi không bao giờ lừa dối ngươi.

Vì để ăn cơm, mỗi ngày bọn họ đều trong trạng thái khắc khổ tu hành, ngoại trừ những thuật pháp vừa mới nói qua, thân pháp, thậm chí tu vi cũng đã kéo ra sự chênh lệch không nhỏ so với những đệ tử thân truyền của các phong khác.

Hiện tại đám Từ Kiệt bọn họ mỗi người đều đã đạt đến Pháp Tướng cảnh viên mãn.

Những đại đệ tử như Triệu Chính Bình, Triệu Nhu, Vạn Tượng bọn họ gần như đã tiến tới nửa bước Thiên Nhân cảnh, chỉ cần cho bọn họ thêm một chút thời gian, đột phá đến Thiên Nhân cảnh không phải là việc gì khó.

So sánh với các đệ tử thân truyền của các phong khác, đám Từ Kiệt đa số đều là dẫn trước một cảnh giới nhỏ.

Tất cả đều là dùng mồ hôi đổi lấy được, trừ lúc ăn cơm ra, thời gian còn lại tất cả mọi người đều vượt qua trong việc tu luyện.

Lại phối hợp với đồ ăn của Diệp Trường Thanh, kéo ra sự chênh lệch đó là kết quả tất nhiên sẽ có.

Hiểu được ẩn ý bên trong câu nói của Từ Kiệt, tất cả mọi người đều gật nhẹ đầu, có điều lúc này lại nói thêm.

“Tuy nói thì nói vậy, có điều khi mới bắt đầu đều sẽ có kiểu tăng thực lực lên một cách bạo phát, không qua bao lâu liền sẽ đuổi kịp chúng ta.”

Trong thời gian ngắn thì không có vấn đề gì, nhưng người ta cũng sẽ tiến bộ đó, đồng thời, dựa vào những kinh nghiệm đã trải qua, đoạn thời gian vừa mới bắt đầu sẽ là giai đoạn tiến bộ nhanh nhất.

Tựa như Vạn Tượng hắn đây, lúc mới bắt đầu chính là đột nhiên thực lực tăng mạnh.

Ngoại trừ sức mạnh về tu vi, mọi thứ như trình độ tâm lý, nắm chắc thời cơ ra tay, tất cả cũng đều như vậy.

Nhưng thời gian dần trôi qua, tốc độ tiến bộ của những thứ này sẽ ngày càng chậm.

Cứ như vậy thành một vấn đề, hơn nữa còn là vấn đề không thể giải quyết.

Ngay lúc mấy người đang nói chuyện, chỉ thấy Chu Vũ gánh mấy con Hắc Nham sơn đúng lúc đi đến.

“Ha, hôm nay ăn thịt dê sao?”

“Ừm, sư tôn nói hôm nay làm món ăn mới, Hắc Sơn Dương kho.”

Món ăn mới? nghe vậy mắt mấy người Từ Kiệt đột nhiên sáng lên, không nghĩ tới lại là món ăn mới.

Chu Vũ cũng không biết suy nghĩ trong lòng bọn họ, cười ha hả bắt chuyện xong liền nhanh chân đi về phía nhà bếp.

Sau khi Chu Vũ rời đi, đám người Từ Kiệt nhìn nhau.

“Trước tiên không cần quản thứ khác, món ăn mới này chắc chắn phải vững vàng ăn được.”

Chuyện sau này sau này hãy tính, trước tiên giải quyết cơm tối hôm nay đã.

Nghe lời này của Từ Kiệt, Chung Linh cùng Thẩm Thiên phản ứng lại đầu tiên, hiểu được ý của Từ Kiệt, ba người nhìn nhau cười một tiếng.

“Khặc khặc…”

Trước tiên cứ lừa gạt qua bữa cơm này đã, ba người lập tức đứng dậy, thấy thế, mấy người Triệu Chính Bình còn nghi ngờ hỏi.

“Các ngươi chơi cái gì vậy?”

“Đi giải quyết những người kia.”

“A…A, các ngươi muốn làm gì?”

Lời còn chưa nói hết ba người Từ Kiệt đã đi ra sân.

Trước tiên Từ Kiệt tìm đến đại sư huynh của Bá Thương Phong, vốn dĩ đối phương đang tu luyện, nhìn thấy Từ Kiệt đến đây thì cười nói.

“Từ sư đệ, làm sao ngươi lại rảnh rỗi đến chỗ ta thế này.”

“Ha ha, sao sư huynh lại nói vậy, sư đệ đến Cận Hải doanh địa, theo lý là nên đến bái phỏng mà.”

“Ngươi và ta cũng đã gần một năm không gặp rồi ha, nào, đến đây, ngồi nói chuyện.”

Hai người đi đến trong viện ngồi xuống ghế trúc, Từ Kiệt lấy từ giới chỉ không gian của mình ra một bầu rượu ngon.

“Nào, khó gặp dịp nào như hôm nay, hai sư huynh đệ chúng ta nhất định phải nâng mấy ly.”

“Ha ha, ta cũng đang có ý này.”

Cũng không suy nghĩ gì nhiều, hai người lúc này thoải mái uống rượu.

Chỉ là uống xong vài chén rượu, đại sư huynh của Bá Thương Phong đã cảm giác đầu óc hỗn loạn, mí mắt giống như nặng tựa ngàn cân, không tài nào mở ra được.

Hắn mơ mơ màng màng nhìn Từ Kiệt.

“Sư đệ, rượu này của ngươi…”

Lời còn chưa nói xong thì cả người đã nằm gục trên bàn.

Nhìn thấy đại sư huynh đã ngủ say như chết, Từ Kiệt mỉm cười, xong một tên.

Rượu này tất nhiên là không có vấn đề gì, chỉ là loại rượu phổ thông, chỉ có điều bên trong lại bị Từ Kiệt thêm chút xíu nguyên liệu.

Cũng không có nguy hại gì, chỉ đơn thuần khiến người ta hôn mê, ngủ một giấc là tốt.

Đưa đại sư huynh trở về phòng, đặt lên giường đắp kín mền lại.

Từ Kiệt nở nụ cười trực tiếp rời đi, tiếp tục đi tìm các sư huynh đệ khác.

Chung Linh và Thẩm Tiên ở một bên khác cũng bắt chước làm theo.

Trước đó ba người chưa từng thương lượng qua, đều nói mình có thể xử lý được, chỉ có điều trùng hợp là cách sử dụng của ba người rõ ràng đều giống nhau.

Thế này là cách suy nghĩ giống nhau nha.

Bên phía Thẩm Tiên cùng một vị sư huynh của Ngự Thú phong cũng đang uống rượu y như vậy, mấy chén vào bụng người sư huynh này cũng nhanh chóng ngủ quên trời đất.

Thấy vậy Thẩm Tiên nhẹ nhàng đi qua nâng người hắn lên tiến vào trong phòng.

Bên trong Cận Hải doanh địa, các đệ tử thân truyền của Bách Thảo phong, Ngự Thú phong, Bá Thương Phong, một người lại một người bị Từ Kiệt hạ gục.

Nhưng mà ba người không biết là, không chỉ có bọn họ, lúc này đám người nội môn như Trần Mục, thậm chí là ngoại môn, đệ tử tạp dịch cũng đều đang hành động.

Mà cách sử dụng lại giống đám Từ Kiệt như đúc.

Giống như mọi người từ sớm đã lên kế hoạch thật tốt vậy.

Chẳng hạn như Trần Mục, vừa mới giải quyết xong vị đệ tử đứng đầu nội môn của Ngự Thú phong, lại nhanh chóng tìm đến một đệ tử đứng đầu nội môn khác của Bá Thương Phong.

Chẳng qua là sau khi hắn tiến vào viện mới phát hiện, đệ tử đứng đầu nội môn của Văn Viện Phong thế mà cũng đang ở đây.

Lúc hai người đối mặt đều thấy sững sờ, hiển nhiên không nghĩ rằng đối phương sẽ xuất hiện ở đây.

Mà đệ tử Văn Viện Phong vẫn là kịp phản ứng lại trước, lập tức đứng dậy cười với Trần Mục nói.

“Ha ha, Trần sư huynh cũng đến tìm Lý sư đệ sao? Vừa hay, đến đây cùng uống chút chứ?”

Nụ cười trên mặt hắn vô cùng sáng chói, có điều nháy mắt trong lòng lại nảy ra một diệu kế.

Vốn dĩ chỉ tính đến giải quyết Lý sư đệ này trước, có điều ai ngờ lại còn có niềm vui ngoài ý muốn.

Trần Mục nếu đã tới, chuyện này lừa một người cũng là lừa, lừa hai người cũng là lừa, cùng lừa một lần luôn là được.

Tâm lý cũng kìm nén sắp hỏng mất, có điều ngoài mặt lại bình tĩnh đứng dậy, thân thiết lôi kéo tay Trần Mục đi vào sân.

Bị sư huynh Văn Viện Phong lôi kéo, trong lòng Trần Mục biết tỏng, đầu tiên là ánh mắt kia nhìn rõ ràng có chút bất thường, sắc mặt Lý sư đệ lại ửng hồng, sau đó lại nhìn ánh mắt vô cùng nhiệt tình của vị sư huynh Văn Viện Phong này.

Cơ hồ trong nháy mắt Trần Mục đã đoán được, con hàng này thêm đồ vào trong rượu.

“Tới tới tới, khó có dịp nào ba huynh đệ chúng ta tập hợp một chỗ như hôm nay, uống cạn chén này.”

Hắn chủ động rót cho Trần Mục một chén rượu, nhìn thấy sư huynh Văn Viện Phong nâng chén, trong lòng Trần Mục cười lạnh.

“Thế này là muốn gom cả ta vào lừa chung một lần sao?”

Có điều ngoài mặt lại không biểu lộ gì, nhìn thấy Lý sư đệ hoàn toàn không có chút phòng bị nào, Trần Mục cũng cười bưng ly rượu lên nói.

“Ha ha, được, hôm nay sư huynh đệ chúng ta nhất định không say không về.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right