Chương 506: Đệ Tử Ta Đâu?
Ba người nâng chén uống cạn, nhưng trong lúc uống rượu, Trần Mục đã thần không biết quỷ không hay uống vào một viên đan dược.
Sau đó chỉ thấy hắn chủ động rót rượu, nhưng mà khi rót rượu lại lặng lẽ cho thêm chút gì đó vào trong chén của sư đệ Văn Viện Phong.
Động tác rất bí mật, nhưng sư đệ Văn Viện Phong vẫn lập tức phát hiện ra có điều không thích hợp.
“Con hàng này có vấn đề.”
Hắn nheo mắt nhìn Trần Mục, mà Trần Mục cũng đưa chén cho hắn, hai người nhìn nhau cười một tiếng.
Ba người ngồi cùng một bàn uống rượu, hai người trong đó mưu mô xảo quyệt, chỉ còn Lý sư đệ của Bá Thương Phong ngồi ở bên cạnh là vẫn còn ngây ngô mỉm cười.
“Nào, chúng ta lại uống một chén.”
Trần Mục nâng chén, ba người lại một hơi cạn sạch, nhưng mà sự đệ Văn Viện Phong căn bản không uống, khi rượu vừa đến cổ họng đã dứt khoát dùng linh lực ép ra.
“Quả nhiên có vấn đề.”
Thản nhiên nhìn Trần Mục một cái, trong lòng thầm nghĩ, đúng lúc Trần Mục cũng quay đầu, hai người bốn mắt nhìn nhau.
“Ha ha, Trần sư huynh, nào, chúng ta lại uống một chén.”
“Ha ha, được thôi được thôi.”
Nhìn hai người hào hứng như vậy, Lý sư đệ ở bên cạnh cũng lên tiếng phụ họa, nhưng mà rõ ràng nói chuyện đã hơi không rõ.
“Hai vị sư huynh, chén này mời các ngươi.”
“Được.”
“Được.”
Lý sư đệ mỉm cười chân thành, nhưng sau khi rượu đi xuống bụng, cuối cùng hắn vẫn không chống đỡ nổi, gục trên bàn ngủ mê man.
Về phần Trần Mục và sư đệ Văn Viện Phong, hai người nào có tí dáng vẻ say rượu nào, nụ cười trên mặt cũng chậm rãi biến mất, nhìn đối phương nói.
“Sư huynh đúng là có thủ đoạn.”
“Sư đệ đừng nói bậy, sư huynh ta không làm gì cả.”
“Ha ha, ta tin sư huynh.”
“Vậy là tốt rồi, sư huynh còn có việc, đi trước đây.”
“Sư huynh đi thong thả, sư đệ không tiễn.”
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, không cần phải nói ra rõ ràng, Trần Mục đứng dậy rời đi, mà đệ tử Văn Viện Phong thì mang Lý sư đệ về phòng, đặt lên giường đắp kín chăn cho hắn.
Cảnh tượng như vậy diễn ra ở khắp nơi trong doanh địa gần biển, gần như trong nơi ở của mỗi một đệ tử đều có người đang uống rượu.
Hơn nữa, còn là đệ tử của bốn phong Thần Kiếm Phong bọn họ đến cửa thăm hỏi.
Thậm chí không chỉ có đệ tử, ngay cả Trưởng Lão và Chấp Sự cũng là như vậy.
Mãi đến giờ cơm, trong ba phong Bách Thảo Phong, Ngự Thú Phong, Bá Thương Phong này, trên là Trưởng Lão, đệ tử thân truyền, dưới là đệ tử tạp dịch, không thiếu một ai, tất cả đều chìm trong mộng đẹp, ngủ đến là ‘ngon lành’.
Bên trong nhà bếp, bởi vì hôm nay có đệ tử bảy phong ăn cơm, Diệp Trường Thanh còn đặc biệt làm thêm hai nghìn phần, tổng cộng một vạn phần.
Mấy chiếc chậu lớn tràn đầy thịt dê hầm.
Thịt dê thơm mềm được ướp đậm đà vừa miệng, kết hợp với nước canh thơm nồng, khiến cho thịt dê càng thêm thơm ngon, kích thích cơn thèm ăn của mọi người.
Dùng nước canh này chan vào một bát cơm linh mễ, mùi vị kia, chỉ nghĩ thôi mà đã cảm thấy tuyệt vời rồi.
Mùi thơm tỏa ra, mà ngoài viện, đông đảo đệ tử đã bắt đầu tranh giành.
Giải quyết đối thủ cạnh tranh xong, lại nghe nói Trường Thanh sư đệ đặc biệt tăng thêm hai nghìn phần, mọi người hưng phấn không thôi.
Đệ tử của ba phong kia là không thể nào tới rồi, cho nên hai nghìn phần này nằm chắc trong tay bọn họ.
Canh tranh vẫn kịch liệt như trước, mà ba người Lâm Phá Thiên, Mạc Du, Tần Thú được đám người Tề Hùng dẫn vào tiền viện.
Nhìn thấy những chậu thịt dê hầm thơm phức này, ba người đều trừng mắt nhìn.
“Thơm quá.”
“Đại sư huynh nói thật?”
“Mau mau mau, cho ta một bát.”
“Cút sang một bên, không biết lớn nhỏ, ta còn chưa ăn đâu.”
Mặc dù bây giờ đám người chủ tọa Trưởng Lão, phong chủ chắc chắn được ăn, nhưng mà bởi số lượng càng ngày càng nhiều, bọn họ vẫn phải xếp hàng chờ đợi.
Mà Tề Hùng là đại sư huynh, đương nhiên xếp ở vị trí thứ nhất.
Còn vị trí thứ hai thì khó mà nói được, theo vai vế thì nên là Thạch Tùng, nhưng đám người Hồng Tôn không đồng ý.
Sau khi định đoạt vị trí xếp hàng xong, đông đảo đệ tử bên ngoài cũng lần lượt tiến vào trong viện.
Chỉ là nhìn thấy đám đệ tử, ba người Lâm Phá Thiên đều cảm thấy kỳ lạ.
“Sao đều là đệ tử của bốn phong Thần Kiếm Phong? Đệ tử của Bá Thương Phong ta đâu?”
“Ta cũng không thấy đệ tử của Bách Thảo Phong đâu.”
“Còn Ngự Thú Phong ta, đừng nói là đệ tử, mà ngay cả một con linh thú cũng không thấy đâu.”
Chuyện này không hợp thói thường, sở dĩ bọn họ được xưng là Ngự Thú Phong, đó là bởi vì Ngự Thú Phong có thủ đoạn ngự thú.
Mỗi một đệ tử Ngự Thú Phong đều có ít nhất một con linh thú thuộc về mình, nhưng bây giờ, không thấy đệ tử cũng không thấy linh thú đâu?
Đây chính là thủ đoạn của đệ tử bốn phong bọn họ.
Dựa theo lời Từ Kiệt nói, đã làm thì phải kín kẽ không một sơ hở, không chỉ xử lý người, mà ngay cả linh thú cũng không buông tha.
Gói gọn trong một câu, chỉ cần là có thể thở được thì đều ngủ hết cho ta.
Cho nên, đối mặt với đệ tử Ngự Thú Phong, mọi người xử cả người lẫn thú, không để sót một ai.
Trước đó đã nói chuyện ăn cơm cho bọn họ, không lý nào một người cũng không tới.
Trong lòng ba người Lâm Phá Thiên nghi ngờ không thôi, không nói đến bọn họ, ngay cả đám người Diệp Trường Thanh, Tề Hùng, Hồng tôn cũng vậy.
“Cho dù không coi là chuyện to tát gì, cũng không đến nỗi không có một ai như thế này chứ.”
Nhìn thấy vẫn là những gương mặt thân quen ăn cơm, Diệp Trường Thanh nhanh chóng đoán ra được vì sao, đoán chừng đệ tử ba phong mới kia bại rồi.
Đồng thời, ba người Lâm Phá Thiên dùng thánh niệm quét nhìn, thoáng chốc đã phát hiện ra vấn đề.
Say? Tất cả mọi người đều say rồi? Trên có Trưởng Lão, thân truyền, dưới có đệ tử tạp dịch, toàn bộ đều ngủ thiếp đi.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Cau chặt mày lại, nhưng bây giờ đã bắt đầu ăn cơm, ba người còn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì đã bị mùi thơm của thức ăn hấp dẫn, chuyện này cũng bị trôi vào quên lãng.
Bưng một bát cơm to, canh thịt dê hầm chan cơm, bên trên còn trải đầy một tầng thịt dê được hầm nhừ.
Vừa cho vào miệng, sảng khoái không thôi.
Nước canh và cơm này quả là tuyệt phối, thịt dê cũng là nạc mỡ đan xen, béo mà không ngán.
Mới chỉ một miếng, ba người Lâm Phá Thiên lập tức bị chinh phục.
“Ngon quá.”
“Vãi, đại sư huynh thật sự không lừa ta.”
“Mẹ nó ta biết rồi, Hồng Tôn, ngươi vẫn luôn lừa gạt bọn ta đúng không, ngươi đúng là không có nghĩa khí.”
Ba người vừa ăn đến miệng đầy dầu mỡ vừa ậm ờ nói ra.
Tương tự, đệ tử bốn phong Thần Kiếm Phong cũng ăn vô cùng sung sướng.
Thậm chí bởi vì thêm hai nghìn phần, lại có càng nhiều đệ tử được thưởng thức món ngon thế này.
Ăn cơm xong, một số đệ tử tụ lại với nhau, bàn bạc kế sách.
“Ngày mai lại làm một chầu nữa?”
“Được sao?”
“Sao lại không được, hôm nay uống rượu, ngày mai lại uống chút Hoàn Hồn Tửu nâng cao tửu lượng.”
“Nâng cao tửu lượng? Hắc hắc, ý tưởng này của sư huynh hay lắm.”
“Quyết định như vậy đi.”
Đúng lúc Diệp Trường Thanh đi ngang qua bên cạnh, nghe thấy mấy câu này, lập tức hiểu rõ tất cả.
Với tính nết của đám người này, mẹ nó chắc chắn là đánh thuốc người ta rồi.
Chỉ là các ngươi làm một lần còn chưa thấy đủ, ngày mai còn muốn làm tiếp? Đang tính khiến cho đệ tử ba phong kia say không tỉnh luôn hả?
Nhìn không ít đệ tử phát ra tiếng cười khà khà, Diệp Trường Thanh lặng lẽ hỏi hệ thống một câu.
“Hệ thống, ngươi chắc chắn đồ ăn ta làm không có tác dụng ảnh hưởng đến tâm trí con người đó chứ?”
“Bất kỳ món ăn gì do ký chủ làm đều sẽ không sinh ra ảnh hưởng tới tâm trí.”