Chương 507: Ánh Mắt Nhìn Thủy Tộc Thay Đổi

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,955 lượt đọc

Chương 507: Ánh Mắt Nhìn Thủy Tộc Thay Đổi

Ăn xong một bữa cơm này ba người Mạc Du, Tần Thú, Lâm Phá Thiên đều hoàn toàn bị chinh phục.

Ánh mắt nhìn về phía Diệp Trường Thanh đều tỏa ra ánh sáng, hương vị của mấy món ăn này thật sự khiến người ta khó lòng diễn tả bằng lời.

Đồng thời trong lòng cũng dần phát sinh biến hóa khi nghĩ về Thủy tộc.

Vốn dĩ ở trong lòng ba người, đối mặt với việc trận pháp bị xé mở một vết rách sẽ dẫn đến việc bất cứ lúc nào cũng có thể bị Thủy Tộc xâm chiếm, vẫn còn có chút lo lắng.

Nhưng mà sau khi được ăn qua đồ ăn của Diệp Trường Thanh, thế mà Lâm Phá Thiên lại chủ động mở miệng hỏi.

“Đại sư huynh, lúc nào thì chúng ta đi bắt nguyên liệu nấu ăn đây?”

Nghe thấy vậy Tề Hùng cũng sững sờ, khá lắm, các ngươi chuyển biến nhanh như vậy sao.

Trước đó còn lo cái này lo cái kia, bây giờ lại biến thành nguyên liệu nấu ăn rồi?

Sau khi ngây người vài giây, Tề Hùng mở miệng trả lời.

“Nghĩ xem có biện pháp nào dẫn đám Thủy tộc này ra đã.”

Hiện tại toàn bộ Thủy tộc đều đã dời đến biển sâu, ngay cả Long Cung cũng như vậy.

Gần đây nhất cũng chỉ có Long Chiến Thiên thỉnh thoảng đến đây khiêu khích một hồi, có điều cũng không phải là dạng tử chiến, đánh không lại thì trực tiếp chạy ngay.

Muốn bắt được Thủy tộc, vậy phải cần chúng nó tự mình đi ra.

Nghe thấy lời này, ba người Lâm Phá Thiên đều gật nhẹ đầu.

Ban đêm ở doanh trại gần biển, có đệ tử ngủ say, cũng có đệ tử khắc khổ tu luyện.

Thẳng đến thời điểm ăn sáng của ngày thứ hai, đệ tử Bá Thương Phong cùng mấy phong khác vẫn còn chưa tỉnh lại.

Mãi cho đến lúc ăn tối những đệ tử này mới lục tục tỉnh dậy.

Có điều đám người Thần Kiếm Phong giống như là đã xem xét chuẩn thời gian vậy, ngay lúc những đệ tử này vừa mới tỉnh dậy còn chưa tỉnh táo thì nguyên một đám đã chủ động tới cửa.

“Sư đệ, thế nào rồi, không sao chứ?”

“Sư huynh, ta bị làm sao thế?”

“Ngươi còn nói sao, tửu lượng sao lại trở nên kém như vậy, hôm qua mới uống chưa được bao nhiêu thì say thành dạng này.”

“A…”

Nghe vậy, Bá Thương Phong cùng các đệ tử phong khác mỗi một người đều lâm vào trong sự hoài nghi của bản thân.

Thân là tu sĩ, ít nhiều gì cũng biết uống rượu, cũng không thể say đến mức đó chứ, thế mà hôm qua lại say đến bất tỉnh nhân sự.

Có điều đối mặt với giải thích của các đệ tử Thần Kiếm Phong, bọn họ lại không thể không tin tưởng.

Đang nói chuyện, đệ tử Thần Kiếm Phong lại lấy ra mỹ tửu.

“Sư huynh, đây là?”

“Ài, sư đệ có điều không biết, cái này gọi là ngày hôm trước uống say, ngày hôm sau uống kỹ một chút, sau đó sẽ không còn khó chịu như vậy nữa.”

“Là như vậy sao?”

“Chẳng lẽ sư huynh còn lừa gạt ngươi sao?”

“Vậy được, có điều hôm nay uống ít một chút, đầu ta còn đang đau đây.”

“Yên tâm đi, sư huynh đảm bảo.”

Dưới sự khuyên giải của các đệ tử Thần Kiếm Phong, đệ tử ba phong này lại bắt đầu uống.

Kết quả cuối cùng không cần phải nghi ngờ, tất nhiên là lại “say” bất tỉnh nhân sự.

Từng tên đệ tử vừa tỉnh lại thì lại bị ôm trở về phòng đặt lên giường.

Lúc ăn cơm trưa, vẫn như cũ không thấy bóng dáng đệ tử của mình, ba người Lâm Phá Thiên, Mạc Du, Tần Thú thật sự có chút gấp gáp.

Dùng Thánh niệm liếc qua, sắc mặt ba người đều trở nên cổ quái hướng về phía mấy người Hồng Tôn.

“Ta nói này Hồng Tôn sư huynh, Thần Kiếm Phong của ngươi thế này có chút quá đáng rồi đấy, liên tục làm vậy sao?”

“Đúng vậy, hơn nữa, mẹ nó linh thú Ngự Thú Phong trêu chọc tới các ngươi sao? Ngay cả bọn họ các ngươi cũng không buông tha?”

Đệ tử thôi còn chưa tính, ngay cả linh thú cũng không buông tha, thế này thật sự là không hợp lẽ thường.

Quan trọng nhất là không phải trước mắt muốn đối phó với Thủy tộc sao, toàn bộ người đều bị Thần Kiếm Phong các ngươi làm cho “say rượu bất tỉnh” rồi, như vậy còn đối phó thế nào?

Ba người Lâm Phá Thiên khó chịu nói ra, đối với việc này, Hồng Tôn cũng chỉ có thể cười trừ nói.

“Hắc hắc, một đám người trẻ tuổi, ra tay không biết nặng nhẹ, để ta nói bọn họ.”

“Chuyện này không phải là vấn đề nói hay không nói.”

Vốn là muốn cãi lại một phen, có điều âm thanh ăn cơm truyền đến, vấn đề này nhanh chóng bị mọi người ném ra sau ót, ăn cơm trước rồi nói.

Một bữa cơm này ăn vẫn thoải mái vô cùng, chờ sau khi cơm nước no nê, đám Tề Hùng, Hồng Tôn cùng đám đệ tử thân truyền Triệu Chính Bình, Từ Kiệt liền tụ tập hết đến sau hậu viện nhà bếp.

Mọi người đều đang thương nghị làm thế nào để đối phó Thủy tộc, bắt được đám nguyên liệu nấu ăn này.

“Hiện tại phiền phức lớn nhất là Thủy tộc bây giờ giống như con rùa đen rút đầu, chúng là phải làm thế nào mới dẫn được nó ra?”

“Trực tiếp đánh tới là được rồi.”

Mặc Vân thấy không có vấn đề gì lớn nói, nghe vậy Tề Hùng tức giận liếc mắt nhìn hắn.

“Thủy tộc tuy rằng yếu thế, nhưng mà còn không ít Yêu Vương, trực tiếp đánh tới, vậy phải tổn thất lớn đến bao nhiêu chứ?”

Tuy rằng trong mắt mọi người, Đông Hải Thủy tộc không khác gì so với nguyên liệu nấu ăn, nhưng có cái gọi là con giun xéo lắm cũng quằn.

Bị buộc đi vào con đường mạt lộ, chắc chắn Thủy tộc sẽ bạo phát phản kích, khi đó chưa cần nói đến chuyện thắng bại, chỉ cần nghĩ đến thương vong cũng đã không thể cười nổi, Tề Hùng không nguyện ý nhìn thấy kết quả như vậy.

Mục đích của bọn hắn là bắt được nguyên liệu nấu ăn, cũng không phải là liều mạng cùng Thủy tộc.

Sau một phen thương nghị, mọi người đều không thấy có biện pháp nào tốt cả, mà cơ hội duy nhất hình như cũng chỉ có tên Long Chiến Thiên kia.

Có điều, chỉ là một con Yêu Vương, tuy rằng là một Giao Long vương nhưng ở trong mắt của Đạo Nhất tông, thật sự là kẽ răng cũng không đủ nhét.

Nhất là mấy người Hồng Tôn, Yêu Vương của Thủy tộc cũng không phải chưa từng ăn qua, một con hai con sớm đã không lọt vào mắt bọn họ.

Không có ý tưởng gì hay, lúc này Hồng Tôn quay đầu lại nhìn mấy người Triệu Chính Bình nói.

“Không được lại đi lừa mấy người Bá Thương Phong nữa, sư huynh đệ đồng môn, các ngươi làm như vậy không tốt.”

“A.”

Thủ đoạn như vậy chắc chắn cũng không thể dùng dài lâu được, mấy người Triệu Chính Bình cũng biết thế, cho nên rất sảng khoái đồng ý ngay.

Còn nói về chuyện đoạt cơm, trong thời gian ngắn mấy người Triệu Chính Bình vẫn có tự tin có thể đứng vững.

Nói đùa gì chứ, khổ luyện thời gian dài như vậy, sao có thể tùy tiện đã bị bắt kịp được.

“Đều không ai có biện pháp sao?”

Tề Hùng nhìn thấy mọi người không ai nói lời nào liền hỏi, vừa dứt lời, lúc này Từ Kiệt lại đột nhiên mở miệng nói ra.

“Thưa Tông Chủ, thật ra ta có một ý tưởng không được đoan chính lắm.”

“Nói nghe thử.”

Nghe vậy, Tề Hùng hiếu kỳ nhìn qua, không chỉ có hắn, những người khác cũng nhìn về phía Từ Kiệt.

Dưới ánh nhìn soi mói của mọi người, Từ Kiệt chậm rãi nói.

“Kỳ thực chúng ta chỉ muốn bức ép đám Thủy tộc đi ra, mà phương pháp bức ép, đơn giản cũng quay đi quay lại mấy loại, nếu Thủy tộc đã dời đến biển sâu, vậy không bằng chúng ta bới mộ tổ tiên của bọn chúng, không tin chúng nó còn có thể nhịn được.”

Hả??? bới mộ tổ tiên của người ta?

Nghe lời này của Từ Kiệt, mọi người tại đây sắc mặt ai nấy cũng đều có chút biến đổi.

Mấy người Diệp Trường Thanh, Từ Kiệt, Triệu Nhu, Liễu Sương càng hiện ra nét mặt không hổ là Từ Kiệt.

Chuyện đào mộ tổ tiên nhà người ta thất đức như vậy, cũng chỉ có Từ lão tam mới có thể nghĩ ra, mẹ nó thế này đã không phải là thất đức nữa rồi, căn bản chính là không ai có thể nghĩ đến được.

Tề Hùng nhíu mày, thân là Tông Chủ sắc mặt có chút phức tạp nói.

“Chuyện này chỉ sợ là không ổn lắm, dù nói thế nào thì Đạo Nhất tông chúng ta cũng đứng đầu chính đạo, loại chuyện đào mộ tổ tiên nhà người ta thế này, nếu truyền ra sợ sẽ không hay.”

Bây giờ đến phiên mọi người nhìn về phía Tề Hùng, đứng đầu chính đạo? Đại sư huynh ngài có phải đã nghĩ nhiều rồi hay không.

Hơn nữa, lúc nói ra lời này có thể nào nhẫn nhịn không lộ ra nụ cười trên khóe miệng trước hay không, biểu lộ vô lại này khiến người ta hoàn toàn không thể nhìn ra ngươi có chút áy náy cùng không nỡ nào a.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right