Chương 513: Trại Chăn Nuôi Ở Gần Biể
Trên thực tế, Hồng Tôn không phải là người duy nhất nghĩ theo cách này, Đạo Nhất tông cho tới nay luôn tuân theo lu\ý niệm nhân mạng là trên hết.
Nói một cách đơn giản, nếu vấn đề có thể dùng tiền để giải quyết, tuyệt đối sẽ không lấy mạng người đi lấp.
Không giống với các tông môn khác, động một chút thì dùng cái gì mà chiến thuật biển người, hoàn toàn không coi mạng sống của các đệ tử ra gì.
Điều này cũng dẫn đến việc, mặc dù trên thực tế Đạo Nhất tông có rất ít đệ tử nhưng mức tiêu thụ tài nguyên lại khủng khiếp đến dị thường.
Về phần bọn người Hồng Tôn gần đây, cũng chỉ là đem con số này lên gấp 10 lần mà thôi.
Cũng là bởi vì Đạo Nhất tông gia có đại nghiệp lớn, hơn nữa gần đây lại có Phổ Đà Tự, Thanh Vân Tông, Quỷ cốc thần phục, chiếm được không ít lãnh thổ cùng tài nguyên, cho nên mới có thể trụ nỗi.
Đổi lại là những tông môn khác, tiêu hao lớn như vậy, đoán chừng cũng không trụ được bao lâu.
Trong khi đang nói chuyện, Long Chiến Thiên cùng chúng Yêu Vương của Thuỷ tộc đang trên bờ vực sụp đổ, không còn cách nào, số lượng phù trận và trận pháp quá nhiều.
“Mẹ nó, đám người Tề Hùng dời bảo khố của Đạo Nhất tông đến đây sao?”
Đối với một kẻ thân kinh bách chiến như Long Chiến Thiên, gặp phải cạm bẫy cũng không có gì lạ, nhưng mẹ nó làm gì có ai giống như Đạo Nhất tông.
Quả thực chính là trên cạm bẫy có cạm bẫy, phù trận chồng chất phù trận, trên trận bàn còn có trận bàn.
Những thứ này không cần tiền sao?
Rõ ràng những khu vực đã phát động bẫy rập, theo lý mà nói hẳn là an toàn, nhưng trong giây tiếp theo, mẹ nó lại có một cái bẫy khác bị kích hoạt.
Trong cùng một khu vực, mười cái bẫy ròng rã đặt chồng lên nhau ở nơi điên rồ nhất, hơn nữa mẹ nó còn không biết còn nữa hay không.
Tình hình hiện tại của Thuỷ tộc có thể dùng năm chữ để miêu tả, thần hồn nát thần tính.
Chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay là sẽ khiến người ta không thể không khẩn trương, nhìn chỗ nào cũng đều sẽ cảm thấy có cạm bẫy.
Long Chiến Thiên khí nộ gầm lên liên tục, nhưng từ đầu đến cuối, không có ai trong Đạo Nhất tông xuất hiện.
Một số đệ tử mai phục xung quanh đã gặm hạt dưa, nhàn nhã nhìn.
“Sư huynh, cuộc chiến này, ngươi làm như vậy chỉ sợ có chút không ổn?”
Các đệ tử của Bá Thương Phong ngồi ở một bên thấy vậy thì thầm khuyên nhủ, các đệ tử của Thần Kiếm Phong nghe vậy cũng tập mãi thành thói quen nói.
“Vội cái gì, cạm bẫy còn chưa kích hoạt xong đâu.”
“Vậy bây giờ chúng ta ra tay đi, không phải có thể tiết kiệm một chút phù trận và trận bàn sao, dù sao quân Thuỷ tộc cũng đã tan tác.”
Tư tưởng của đệ tử Bá Thương Phong còn chưa bị đảo ngược, thấy vậy, đệ tử Thần Kiếm Phong quay đầu nhìn về phía hắn rồi chân thành nói.
“Mỗi tháng ngươi có thể nhận được bao nhiêu linh thạch?”
“Một…… 1000 khối.”
Đệ tử ngoại môn đều là một ngàn linh thạch, nghe vậy, đệ tử Thần Kiếm Phong cong môi nói.
“Cho nên, một tháng chỉ có một ngàn khối linh thạch, ngươi muốn chơi cái gì chứ?”
“A…”
“Ta hỏi ngươi một lần nữa, tu sĩ muốn trở thành cường giả thì điều kiện chủ yếu là cái gì?”
“Thiên phú?”
“Không đúng.”
“Căn cốt?”
“Cũng không đúng.”
“Ngộ tính?”
“Còn sống, nếu mạng cũng mất, ngươi thiên phú cỡ nào, căn cốt cỡ nào, có cái rắm mà dùng?”
Hả? ? ?
Tựa hồ có chút đạo lý, nhìn thấy trong mắt của tên sư đệ Bá Thương Phong này có một tia giác ngộ, đệ tử Thần Kiếm Phong khẽ cười một tiếng, cũng không nói thêm gì, còn lại tự mình lĩnh ngộ đi.
Trên thực tế, đối với mỗi một tông môn, cách hiểu đối với tài nguyên của các đệ tử sẽ khác nhau.
Có tông môn cho rằng tài nguyên mới là trọng yếu, còn đệ tử sao, chết mới chiêu thu người mới, chỉ cần có tài nguyên, sợ gì không có đệ tử?
Vậy nên, mặc dù ở Đông Châu có rất nhiều tông mông có thực lực kém xa so với Đạo Nhất tông, nhưng mỗi một tông môn đều có danh xưng trăm vạn đệ tử môn hạ.
Một khi nổ ra chiến sự, đại bộ phận những đệ tử này đều sẽ làm bia đỡ đạn, ngày thường tài nguyên nhận được cũng không nhiều lắm.
Nhưng Đạo Nhất tông thì hoàn toàn ngược lại, điều kiện chiêu thu đệ tử cực kỳ nghiêm ngặt, dẫn đến số lượng đệ tử không đến năm mươi vạn.
Phải biết, lấy thực lực và uy danh của Đạo Nhất tông, chuyện thu nạp đệ tử, đơn giản nhưng cũng không quá đơn giản, chỉ cần nới lỏng một chút yêu cầu, số lượng đệ tử tăng gấp mấy lần cũng rất dễ dàng.
Bởi vì bất kỳ người có thiên phú nào ở Đông Châu, tông môn đầu tiên mà hắn muốn gia nhập chính là Đạo Nhất tông.
Nhưng cho tới nay, Đạo Nhất tông đều không làm như thế.
Số lượng đệ tử ít, nhưng đệ tử nào cũng được tông môn dốc lòng bồi dưỡng, hơn nữa cho dù xảy ra chiến sự, Đạo Nhất tông cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc để đệ tử làm bia đỡ đạn, cho dù là đệ tử tạp dịch.
Giữa tài nguyên và đệ tử, Đạo Nhất tông luôn chọn đệ tử.
Đối với tài nguyên, theo những gì sư tôn của đám Tề Hùng đã nói, không đủ thì đoạt.
Mẹ nó Đông Châu nhiều yêu thú, Tà Ma như vậy, giữ lại làm gì?
Tốt với người của mình và tàn nhẫn với người khác, chăm sóc tốt cho người của mình chính là điều kiện tiên quyết, sau đó nghĩ đến việc lòng mang thiên hạ, đây là điều mà sư tôn của đám người Tề Hùng đã từng nói.
Đừng như mấy tông môn kia, đối với người của mình thì tệ, nhưng đối ngoại thì giả vờ tử tế làm việc thiện, dùng cái này để đổi lấy danh lợi thì có ích lợi gì?
Tông môn là thế, người cũng thế, trong nhà thì la lối om sòm, ra ngoài bị người đánh thì không dám hé lời, cái này có ý nghĩa gì chứ?
Phù trận cùng trận pháp nổ tung kéo dài suốt gần hai canh giờ.
Khi đám Thuỷ tộc hoàn toàn mất đi khả năng kháng cự, Tề Hùng xuất hiện và ra lệnh.
“Trói.”
Trong lúc nhất thời, bốn phương tám hướng, đông đảo đệ tử của Đạo Nhất tông kéo đến, trong nháy mắt đã chế phục những Thủy tộc này.
Long Chiến Thiên cũng những Yêu Vương Thủy tộc vẫn muốn chống cự, nhưng bọn người Hồng Tôn làm gì có chuyện sẽ cho cơ hội này, tất cả đều cùng lao tới, thuần thục chế phục những Yêu Vương này lại.
Trận chiến rất nhanh đã đi đến hồi kết, rốt cuộc sau hai canh giờ dày vò, đừng nói đến chuyện Thuỷ tộc bị thương nghiêm trọng mà ngay cả chiến ý trong lòng cũng đã đã tắt ngấm từ lâu.
Bị hai người Hồng Tôn và Lâm Phá Thiên hợp lực hạ gục, Long Chiến Thiên một mặt không cam lòng quát.
“Bỉ ổi, Lâm Phá Thiên, ngươi có dám cùng bổn vương công bình quyết đấu một trận không?”
“Chiến con mẹ nó, đây là trận chiến giữa hai tộc. Ngươi cho rằng đây là trận chiến giữa phàm nhân với nhau sao, còn công bình đánh một trận?”
Chỉ là còn không đợi Lâm Phá Thiên đáp lời, Hồng Tôn đã trực tiếp tát cho nó một cái bạt tai.
Một tên ngốc, ngươi là Yêu tộc, chúng ta là Nhân tộc, hai tộc đại chiến, còn công bằng sao? Ngươi trách vì sao không bày ra một cái võ đài sao, ngươi cho rằng đây là nơi tông môn luận bàn sao?
“Ngươi…”
Đầu ong ong, nhưng Long Chiến Thiên vẫn quay đầu căm tức nhìn Hồng Tôn, lúc này mấy người Tề Hùng cũng đi tới.
Liếc nhìn Long Chiến Thiên, Thạch Tùng nói.
“Áp tải đến doanh trại gần biển?”
“Ừ.”
“Tông Chủ , chờ một chút.”
Nhưng mấy người Từ Kiệt vào lúc này cũng đang đi tới, Từ Kiệt thậm chí còn mở miệng nói.
Nghe vậy, Tề Hùng quay sang nhìn Từ Kiệt, tò mò hỏi.
“Sao, ngươi lại có ý gì khác sao?”
Ấn tượng của Tề Hùng đối với Từ Kiệt cũng không tệ lắm, tiểu gia hỏa này đầu óc linh hoạt, tư duy nhanh nhạy, là hạt giống tốt của Đạo Nhất tông hắn.
Đối mặt với câu hỏi của Tề Hùng, Từ Kiệt nở một nụ cười khiêm tốn, rồi nói.
“Khởi bẩm Tông Chủ, đệ tử quả thực có một ý tưởng non nớt.”
“Cứ nói đừng ngại.”
“Kỳ thực cũng không cần áp tải chúng nó, không bằng chúng ta tạo ra một trại chăn nuôi Thuỷ tộc ở doanh trại gần biển…”