Chương 514: Việc Chuyên Môn Phải Để Cho Người Chuyên Nghiệp Làm
“Trại chăn nuôi Thuỷ tộc?”
Nghe vậy, Tề Hùng cũng trở nên hứng thú và tò mò nhìn Từ Kiệt.
“Nói chi tiết xem.”
“Đệ tử nghĩ như vậy, đầu tiên Thủy tộc đã quen sống ở Đông Hải, hơn nữa trận pháp hiện tại đã bị phá vỡ, nếu cần tu bổ, không chỉ tốn thời gian công sức, mà cũng không có quá nhiều ý nghĩa.”
“Hơn nữa, Thuỷ tộc không phải tự mình lui xuống biển sâu sao? Tại sao chúng ta không nhân cơ hội này chiếm luôn khu vực gần biển, thành lập một ít trại chăn nuôi Thuỷ tộc, về sau bắt được Thủy tộc, đều có thể nuôi nhốt ở nơi này, cũng có thể không lo bị thiếu nguyên liệu nấu ăn.”
“Có lý.”
Nghe được lời này của Từ Kiệt, Tề Hùng gật gật đầu, phương pháp này có thể thực hiện được.
Thấy vậy, Từ Kiệt tiếp tục nói.
“Mặt khác, cái loại trại chăn nuôi Thuỷ tộc cũng có thể dùng làm mồi nhử.”
“Mồi nhử sao?”
Tề Hùng nghi ngờ, nhưng Từ Kiệt đã nghiêng người về phía trước, nói nhỏ.
“Đúng vậy, Tông Chủ ngươi nghĩ xem, nếu như chúng ta thiết lập trại chăn nuôi Thuỷ tộc ở chỗ này, những Thủy tộc khác có thể nuốt trôi cục tức này sao?”
“Tông Chủ không phải lo lắng không có cách hay hấp dẫn những Thuỷ tộc này sao? Đây chính là một cơ hội tốt.”
“Chỉ cần bọn hắn không thể nuốt trôi cục tức này, một khi bọn hắn đi ra, chẳng phải là…… Khặc khặc……”
“A, tiểu tử ngươi… Khặc khặc…”
Mọi người ở một bên chỉ nhìn thấy, Từ Kiệt và Tề Hùng đang thì thầm điều gì đó, sau đó hai người đồng thời phát ra tiếng cười lạnh khặc khặc.
Một già một trẻ, nụ cười phải gọi là “âm hiểm”, Thanh Thạch mặc dù không thể nghe rõ những gì họ nói, nhưng vẫn đoán ra được.
“Hai người này, hẳn không nói được cái gì tốt đẹp rồi.”
Về phần Hồng Tôn thì lại bĩu môi, vẻ mặt ghen ghét nói.
“Thằng nhãi ranh kia, ai mới là sư tôn của ngươi? Có chuyện gì tốt sao không nói cho ta biết trước.”
Tiếng cười lắng xuống, Tề Hùng hỏi.
“Vậy ngươi nói xem, ai là người thích hợp chịu trách nhiệm trại chăn nuôi Thuỷ tộc này nhất?”
“Hắc hắc, chuyện chuyên môn này tất nhiên nên giao cho người chuyên nghiệp tới làm. Phong Chủ của Ngự Thú Phong không phải giỏi khống chế yêu thú nhất sao? Nếu để bọn hắn tới đây công tác chắc chắn không thành vấn đề.”
“Tiểu tử ngươi không tệ, suy nghĩ rất giống ta.”
Tề Hùng cho một cái ánh mắt tán thưởng, đồng thời vỗ vai Từ Kiệt để thể hiện sự khích lệ.
Sau đó, theo lệnh của Tề Hùng, Đạo Nhất tông trực tiếp tiếp quản khu vực gần biển gần đó và bắt đầu xây dựng một trang trại chăn nuôi Thuỷ tộc.
Đầu tiên là để Trương Thiên Trận khắc hoạ trận pháp, bao vây khu hải vực xung quanh lại, ngăn không cho những Thủy tộc này thoát ra ngoài.
Tất nhiên, những Thủy tộc này cũng sẽ bị phong cấm tu vi để chúng không thể phản kháng.
Sau đó là việc của Ngự Thú Phong bọn hắn.
Nghe nói về trại chăn nuôi Thuỷ tộc, Tần Thú không hề do dự mà tự tin nhận lấy.
“Đại sư huynh, cái khác không dám nói, nhưng về phương diện chăn nuôi, Ngự Thú Phong ta đứng thứ hai, không ai dám đứng thứ nhất, ngươi có con mắt nhìn người tốt, nhất định sẽ nuôi những nguyên liệu nấu ăn này thành những thứ toàn thân mập mạp.”
“Được, có câu nói này của sư đệ, ta yên tâm rồi.”
Không chỉ Thủy tộc, mà ngay cả hơn mười vạn yêu thú như Hắc Hổ vẫn luôn đi theo Hồng Tôn trước đó, đều được giao cho Ngự Thú Phong.
Hồng Tôn, Diệp Trường Thanh, Triệu Chính Bình, Thanh Thạch, Từ Kiệt, cả đám mang theo đám người Tần Thú đi đến trước mặt Hắc Hổ.
“Tiểu Hắc.”
“Ở đây Phong Chủ.”
“Vị này là Phong Chủ của Ngự Thú Phong, về sau tất cả các ngươi sẽ do hắn quản.”
Hồng Tôn không nói nhảm, vừa lên liền nói thẳng, Hắc Hổ nghe vậy liếc mắt nhìn Tần Thú, sau đó thận trọng nói.
“Nhưng mà Phong Chủ, Tiểu Hắc là Thần thú hộ sơn của Thần Kiếm Phong mà.”
Hắc Hổ đương nhiên không muốn đi theo Tần Thú, dù sao hắn cũng là Yêu Vương, làm sao có thể làm nô ba họ chứ.
Nghe vậy, Hồng Tôn có chút suy nghĩ, vừa định từ chối, Diệp Trường Thanh lại nói.
“Phong Chủ, sao không để nó đi theo chúng ta đi.”
Diệp Trường Thanh mở miệng, Hồng Tôn lập tức thay đổi giọng điệu.
“Vậy cứ như vậy đi, còn có Bạch Hổ, Huyết Hổ, Nguyệt Hổ cũng vậy đi.”
Ba con hổ cái này hiện đang là đạo lữ của Hắc Hổ, có thể cùng nhau đến Thần Kiếm Phong.
Nghe vậy, Hắc Hổ cảm động đến rơi nước mắt, nhất là đối Diệp Trường Thanh.
Thời gian dài như vậy, Hắc Hổ đã biết địa vị của Diệp Trường Thanh ở trong Đạo Nhất tông, cũng biết rất đắc tội với bất kỳ kẻ nào cũng được nhưng không thể đắc tội với Diệp Trường Thanh, nếu không nhất định sẽ có một ngày bị cho vào nồi.
Chỉ bằng cách ôm chặt đùi của Diệp Trường Thanh, mới có thể sống một cuộc sống thoải mái.
“Đa tạ Trường Thanh đại ca, từ nay về sau, Tiểu Hắc cũng là đầy tớ của Trường Thanh đại ca, đại ca bảo Tiểu Hắc đi hướng đông, Tiểu Hắc tuyệt đối sẽ không đi hướng tây.”
“Được rồi, được rồi, không cần làm quá như vậy.”
Diệp Trường Thanh sở dĩ nói như vậy, hoàn toàn cũng bởi vì hắn đơn giản là có chút tình cảm, hơn nữa con hàng như Hắc Hổ cũng thông minh, giúp quản lý những nguyên liệu này, làm rất tốt, đỡ được rất nhiều phiền phức.
Đám Hắc Hổ trở thành hộ sơn Thần thú của Thần Kiếm Phong, những con khác được giao cho Tần Thú.
Mấy ngày kế tiếp, sau khi bọn Tần Thú tiếp quản đại sự nuôi dưỡng nguyên liệu nấu ăn của Đạo Nhất tông, mọi người mới biết cái gì gọi là chuyên nghiệp.
“Viên tộc thích ăn linh quả, thỉnh thoảng lại cho ăn một ít thịt. Nếu cho chúng ăn toàn linh quả hoặc toàn thịt, sẽ dẫn đến phát triển không hoàn thiện, thịt kém chất lượng.”