Chương 520: Hơn Nửa Cuộc Đời Của Tô Lạc Tinh

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,517 lượt đọc

Chương 520: Hơn Nửa Cuộc Đời Của Tô Lạc Tinh

Giống như Thanh Vân tông, quy phục Đạo Nhất Tông? Nghe thấy lời này, Tô Lạc Tinh sầm mặt lại, giận dữ quát:

“Ngươi bảo ta phải đầu hàng lão thất phu Tề Hùng kia? Không đời nào, ta nói cho các ngươi biết, tuyệt đối không thể.”

Đấu với Tề Hùng cả đời, từ lúc mới bước trên con đường tu luyện, cho đến bây giờ, hai người đều trở thành Tông Chủ, Tô Lạc Tinh chưa từng phục Tề Hùng.

Bây giờ lại muốn hắn cúi đầu trước Tề Hùng, không thể, tuyệt đối không thể.

Thấy Tô Lạc Tinh phản ứng kịch liệt như thế, Dương Hiến, Du Lệ cùng một đám Thánh giả Lạc Hà Tông phía dưới đều mang vẻ mặt bất đắc dĩ.

Đã sớm đoán được hắn sẽ phản ứng như vậy, mỗi lần nhắc tới Tề Hùng, Tô Lạc Tinh đều có dáng vẻ này.

Nhưng hiện tại, không đầu hàng thì có thể làm gì?

Dương Hiến thân là Đại Trưởng Lão, chỉ có thể kiên trì nói:

“Sư huynh, nay đã không giống như xưa, ngươi cũng không muốn rơi vào kết cuộc của Cơ Vô Song sao?”

Ý của Dương Hiến vốn là ngươi cũng không muốn chết tại chỗ giống Cơ Vô Song đúng chứ? Chẳng phải còn sống vẫn tốt hơn sao?

Nhưng ai ngờ, lời này vừa nói ra, giống như là trực tiếp châm ngòi nổ của Tô Lạc Tinh, chỉ thấy hắn đột ngột đứng dậy, trong mắt tràn đầy oán giận nói:

“Ý của ngươi là Tề Hùng muốn giết ta sao? Muốn chém chết ta giống như Cơ Vô Song sao? Ý của ngươi là vậy đúng không?”

“Tề Hùng hắn có thể nhẫn tâm giết ta như giết Cơ Vô Song ư? Hắn muốn giết ta sao?……”

Nhìn Tô Lạc Tinh kích động như vậy, mọi người phía dưới ai nấy đều không nói gì, hơn nữa, lời này của hắn sao lại kỳ quái như vậy?

Tề Hùng người ta vì sao không dám giết ngươi?

“Ta dãi nắng dầm mưa đấu cùng Tề Hùng nhiều năm như vậy, khi trước lúc lang bạt cấm địa, ta còn cứu mạng hắn, ngươi nói hắn muốn giết ta?”

“Hắn làm sao dám giết ta? Được, ta lập tức đến Đạo Nhất Tông, xem Tề Hùng rốt cuộc muốn giết ta như thế nào.”

Dưới sự kích động, Tô Lạc Tinh nói ra chuyện của hai người khi còn trẻ ra, cái gì mà cùng nhau lang bạt cấm địa, trong lúc đó còn có ân cứu mạng.

Còn có cái gì mà lúc tuổi trẻ, Tề Hùng coi trọng một vị sư tỷ của Lạc Hà Tông, thư tình là do Tô Lạc Tinh hắn hỗ trợ qua lại.

Kết quả sau khi con hàng này rước được người đẹp về, lại lập tức quay lưng vứt bỏ người ta, vì thế, Tô Lạc Tinh còn bị vị sư tỷ kia đánh cho một trận.

Còn có lúc cùng đi Bế Nguyệt cốc, con hàng Tề Hùng này tự mình đi trêu chọc đại sư tỷ người ta, kết quả chơi xong lập tức vỗ mông bỏ chạy, nên Tô Lạc Tinh hắn mới bị Bế Nguyệt cốc giam lại.

Nếu không phải sư tôn tự mình đến đón, phỏng chừng Tô Lạc Tinh đã bị đám bà nương kia xé xác.

Ngươi mẹ nó ngủ con gái nhà người ta, ta mẹ nó phải lau mông cho ngươi.

Còn có rất nhiều chuyện khác, nhìn Tô Lạc Tinh lải nhải không ngớt, ánh mắt đám người Dương Hiến cũng càng thêm cổ quái.

Trước không nói giữa ngươi và Tề Hùng xảy ra nhiều chuyện như vậy, cỗ oán khí này…. Sợ cũng chả kém đám Quỷ Vương kia một bậc.

Mãi cho đến sau cùng, ánh mắt Tô Lạc Tinh đỏ bừng gào lên:

“Các ngươi nói đi, ta cứu Tề Hùng nhiều lần như vậy, bị hắn hại nhiều lần như vậy, hắn còn muốn giết ta? Muốn chém chết ta giống như chém chết Cơ Vô Song hả? Mẹ nó có nhớ đến tình nghĩa khi xưa hay không?”

Có lẽ là tình thâm nghĩa trọng khó có thể tự kiềm chế, vì chứng minh lời mình nói không sai, Tô Lạc Tinh thậm chí còn kéo quần áo trước ngực ra.

“Các ngươi xem, vết thương này chính là do vị sư tỷ năm đó chém, Tề Hùng hắn chơi xong rồi chạy, ta suýt nữa thì bị chém chết.”

“Còn có nơi này, năm đó vừa mới bái nhập tông môn, cùng nhau đi kỹ viện nghe nhạc, con hàng này gọi đến mười hoa khôi, kết quả một đồng tiền cũng không có, hai ta phải rửa bát ở Nhật Nguyệt lâu kia nửa tháng.”

Nhật Nguyệt lâu cũng không phải là kỹ viện bình thường, cũng coi như là một môn phái tu luyện, chẳng qua hơi đặc biệt, nửa chính nửa tà, nhưng cũng chưa từng làm qua chuyện thương thiên hại lý gì.

“Còn có nơi này…………”

Nói xong nửa người trên, mắt thấy Tô Lạc Tinh bắt đầu cởi dây quần, Dương Hiến nhanh tay lẹ mắt, nhanh chóng xông lên giữ chặt tay Tô Lạc Tinh.

“Sư huynh, nơi này nhiều người, đừng náo loạn, chúng ta hiểu rõ, hiểu rõ rồi.”

“Hừ, ta vì Tề Hùng trả giá nhiều như vậy, các ngươi nói hắn muốn giết ta?”

“Không có không có, chúng ta không có ý này…….”

Đám người Dương Hiến mang sắc mặt cổ quái trả lời.

Giữa sư huynh và Tề Hùng, thật sự là có không ít chuyện, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, sư huynh có thể sống đến bây giờ mà không bị Tề Hùng hố chết, mệnh cũng cứng thật.

Nhìn Tô Lạc Tinh trước mắt, trong lòng đám người Dương Hiến không khỏi sinh ra ý nghĩ giống nhau.

Nói đúng ra là, nếu như, Tô Lạc Tinh không gặp được Tề Hùng, vậy thành tựu của hắn hôm nay có thể cao hơn một chút hay không?

Tất nhiên, vừa nãy cũng chỉ là kể qua một vài chuyện mà thôi, dù sao cũng bị hố thành như vậy rồi, một thân đầy vết sẹo, hơn tám phần có liên quan đến Tề Hùng, chỉ cứ như vậy, Tô Lạc Tinh vẫn có thể tu luyện đến Thánh cảnh, hơn nữa trở thành Tông Chủ Lạc Hà tông.

Nếu như không gặp được Tề Hùng, vậy hắn……

Chẳng qua những lời này Dương Hiến bọn họ quả quyết sẽ không nói ra khỏi miệng, xem như bọn họ đã hiểu thấu, lý do khi vừa nhắc tới Tề Hùng, trong nháy mắt lại Tô Lạc Tinh giống như biến thành người khác.

“Hắt xì, Hắt xì, Hắt xì……”

Trong doanh trại gần biển, Tề Hùng đang yên đang lành lại liên tục hắt hơi hơn mười lần, xoa mũi, nghi hoặc nói:

“Mẹ nó tên nào nói xấu sau lưng lão tử vậy?”

“Phải chăng là có cô hoa khôi nào đó nhớ tới ngươi?”

Hồng Tôn ở một bên uống rượu sâu kín nói, nghe vậy, Tề Hùng tức giận trả lời một câu:

“Cút, ta thân là Tông Chủ Đạo Nhất tông, sao có thể đi kỹ viện?”

“A, lúc ở Quỷ Cốc, ai là người ghé Quỷ Lâu nhiều nhất vậy? Ta nghe nói ngươi còn định chung thân với vài con quỷ cơ rồi mà. ”

Hồng Tôn tức giận trả lời, nghe vậy, mặt già Tề Hùng đỏ lên.

Không phải là do say rượu nên múa mỏ hơi quá thôi sao.

“Đó là vì ta phải thăm dò xem những tà ma này có rắp tâm hại người hay không.”

“Ha.”

Cười lạnh một tiếng, Hồng Tôn lười nói nhiều, lời này đến quỷ cũng không tin.

Tề Hùng bọn họ sống ở đây vô cùng thoải mái, mà tại Đông Châu, sau một tờ thông báo của Đạo Nhất tông, trong nháy mắt cả tông môn sắp bùng nổ.

Đại hội tỷ thí tứ tông đúng hạn cử hành, nhưng địa điểm tổ chức từ Lạc Hà tông biến thành Đạo Nhất Tông.

Hơn nữa, cuộc thi lần này của tứ tông, Đạo Nhất Tông không chỉ mời các đại tông môn khắp Đông Châu, thậm chí ngay cả tán tu cũng có thể tham gia.

Các đại tông môn đều nhận được lời mời, đồng thời rất nhanh đã đoán được ý đồ lần này của Đạo Nhất tông.

Bên trong Hoàng Cực tông, sau cái chết của Cơ Vô Song, cuối cùng, Đại Trưởng Lão nhất hệ đạt được thắng lợi, Đại Trưởng Lão Hoàng Thiên cũng trở thành Tông Chủ mới.

Nhưng sau khi lên làm Tông Chủ, Hoàng Thiên lại không quá mừng, bởi vì tình huống trước mắt của Hoàng Cực tông, thật sự là quá khó tiếp thu.

Không chỉ lão tổ và Cơ Vô Song cùng chết, Quỷ Cốc bên kia giống như cái gai, cắm ở trong mắt của Hoàng Cực tông.

Nhưng ngươi lại không có biện pháp gì để lấy nó ra.

Rõ ràng là địa bàn của Hoàng Cực tông hắn, nhưng Đạo Nhất tông lại gài cắm một cái đinh ở chỗ này, thật sự là đã biến Quỷ Cốc thành địa bàn của mình.

Người xưa nói, ngọa tháp chi trắc khởi dung tha nhân hàm thụy (không thể để người khác say giấc trên giường của mình, ẩn dụ về phạm vi hoặc lợi ích của riêng, không cho phép người khác chiếm giữ), nhưng trên giường của Hoàng Cực tông hắn, lại có một một quỷ cốc lớn như vậy đang nằm.

Đạo Nhất tông muốn tổi chức đại hội tỷ thí tứ tông, Hoàng Thiên nhìn một đám sư đệ phía dưới hỏi:

“Hành động lần này của Đạo Nhất tông, ý đồ không cần phải nói nữa, các ngươi cho rằng nên làm như thế nào?”

“Sư huynh, chúng ta bây giờ cũng chỉ có thể giống như Thanh Vân tông thôi.”

“Đầu hàng sao?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right