Chương 521: Trở Về Tông Mô

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 122 lượt đọc

Chương 521: Trở Về Tông Mô

Giống như Thanh Vân tông, trở thành tông môn phụ thuộc Đạo Nhất tông. Nghe thấy lời này, Hoàng Thiên trầm tư thật lâu, đây đích xác là lối thoát duy nhất ở ngay trước mắt của Hoàng Cực tông.

Hơn nữa, Đạo Nhất Tông chủ động tổ chức đại hội tỷ thí tứ tông lần này, không phải là có ý tứ thị uy hay sao?

Nếu ai không theo, kết quả có thể tưởng tượng được.

Qua lần này, đoán chừng cục diện toàn bộ Đông Châu sẽ được định đoạt hoàn toàn, nếu như Hoàng Cực tông không chịu quy phục, vậy cũng không phải chỉ đơn giản là kéo dài hơi tàn như bây giờ.

Hơn nữa sau khi Thanh Vân tông gia nhập vào Đạo Nhất Tông, cũng không có bị không hạn chế ép buộc, ngoại trừ cần cung cấp tài nguyên tu luyện như trong hiệp định ra, Đạo Nhất Tông cũng không làm gì quá đáng với Thanh Vân tông.

Hơn nữa, còn hóa giải tình cảnh xấu hổ của Thanh Vân tông.

Điểm này cũng làm cho Hoàng Thiên động lòng một chút, ít nhất không cần lo lắng Đạo Nhất tông sẽ qua cầu rút ván.

Các đại tông môn sau khi nhận được lời mời của Đạo Nhất Tông, mỗi người một suy tính, nhưng tất cả mọi người đều hiểu rằng: Đông Châu sau này chỉ có một Đạo Nhất Tông đứng đầu.

Lại là mấy ngày trôi qua, đám người Tề Hùng cuối cùng cũng khởi hành từ doanh trại gần biển, chuẩn bị trở về tông môn.

Về phần Đông Hải bên này, lưu lại vài Trưởng Lão Ngự Thú Phong, và một vài đệ tử phụ trách chính là được.

Thông qua truyền tống trận, trở về tông môn cũng không quá phiền toái.

Khi mọi người trở về tông môn thông qua truyền tống trận, Ngô Thọ sớm đã chờ ở chỗ này.

Nhìn thấy Tề Hùng, lúc này oán giận mở miệng nói:

“A, đây không phải là đại sư huynh sao, rốt cuộc cũng nỡ trở về tông môn rồi.”

“Ha ha, sư đệ là làm sao vậy?”

“Thế nào? Ngươi nói thế nào? ”

“Được rồi được rồi, không phải là trở về rồi sao.”

Ngô Thọ là ngóng sao ngóng trăng, cuối cùng cũng nóng đợi được ngày Tề Hùng trở về, vốn tưởng rằng chỉ cần như thế là mình có thể dễ thở hơn một chút, có thể tiếp tục làm Đại Trưởng Lão nhàn hạ của mình.

Nhưng tuyệt đối không ngờ sau khi Tề Hùng trở về, một chút thay đổi cũng không có.

Không chỉ có Tề Hùng, mà ngay cả Thạch Tùng, Trần Nhân bọn họ cũng như vậy.

Vừa mới trở lại động phủ, còn chưa đợi Ngô Thọ thở dốc, một gã Chấp Sự đã vội vàng chạy tới.

“Đại Trưởng Lão, chuyện này liên quan đến đại hội tỷ thí tứ tông, mời người qua xem một chút.”

Hả???

Nghe vậy, Ngô Thọ nghi hoặc quay đầu, khó hiểu nói:

“Tông Chủ không phải đã trở lại rồi sao, việc này ngươi đi nói với hắn đi.”

“Cái này…….”

Nghe vậy, vị Chấp Sự này do dự nói:

“Tông Chủ…. Tông Chủ không ở chủ phong ạ. ”

“Không có ở đó?”

Mới về chưa được hai canh giờ, lại đi mất? Sắc mặt Ngô Thọ thay đổi, nhưng mà chưa đợi hắn mở miệng, lại có một gã Chấp Sự của Chấp Pháp Đường chạy tới.

“Đại Trưởng Lão, nơi này có một việc cần ngươi tự mình đi xử lý.”

Hả???

“Tam sư đệ đâu?”

“Cái đó…. Đường chủ không ở chấp pháp đường. ”

“Cũng không có ở đây?”

Sắc mặt đã trở nên khó coi, nhưng còn chưa xong, Chấp Sự của Nhiệm Vụ Đường lúc này cũng tìm tới cửa.

“Đại Trưởng Lão, đây là nhiệm vụ mới tới trong tháng này, ngài xem qua một chút.”

“Trần Nhân cũng không có ở đây?”

Sao Đại Trưởng Lão biết hay vậy?”

“Con mẹ nó…….”

Một tiếng gầm giận dữ vang lên từ trong động phủ của Ngô Thọ, vì sao mẹ nó các ngươi trở về rồi, những chuyện này còn vẫn tìm tới ta?

Một người hai người không chịu ngoan ngoãn ở lại chủ phong, đều chết đi đâu rồi?

Tức thì tức, nhưng không có cách nào khác, việc ở trước mắt, cũng không thể không xử lý, nếu hắn không đứng ra làm chẳng phải tông môn sẽ lộn xộn hay sao?

Thầm nghĩ chờ xử lý xong những chuyện này, lại đi tìm Tề Hùng bọn họ trở về.

Nhưng Ngô Thọ trăm triệu lần không nghĩ tới, lúc này đám người Tề Hùng đã sớm tề tụ ở Thần Kiếm Phong.

Giờ cơm đến, Thần Kiếm Phong trên dưới đông đảo thân ảnh đệ tử lui tới.

Có Thần Kiếm Phong, có Ngọc Nữ Phong, có Huyết Đao Phong, có Bá Thương Phong, có Ngự Thú Phong, có Bách Thảo Phong.

Đệ tử các phong tề tụ một chỗ, tràng diện kia thật sự rất náo nhiệt.

“Phòng bếp này có phải hơi nhỏ hay không?”

Đích thật là nhỏ, càng ngày càng nhiều đệ tử chạy tới, hiện giờ phòng bếp Thần Kiếm Phong đúng là có vẻ hơi chật chội.

Nhất là bên ngoài nhà bếp, sau khi đông đảo đệ tử ra tay đoạt cơm, càng thêm hỗn loạn.

Vốn là nhiều người chen chúc, hiện tại còn tranh đoạt phần ăn, không thể thi triển ra bất cứ thứ gì.

Có đệ tử thi triển thân pháp, vừa mới bước một bước.

“Lưu Quang Bộ.”

Nhưng một giây sau, một đệ tử khác cũng thi triển thân pháp, hai người lập tức đụng vào nhau.

“Mẹ kiếp, ngươi không có mắt à?”

“Thân pháp của ngươi không qua được, liên quan rắm gì đến ta?”

“Ta không qua được? Lưu Quang Bộ của ta mẹ nó hóa cảnh rồi. ”

“Ai cũng vậy thôi.”

Đều là Hóa Cảnh Lưu Quang Bộ, nhưng ở dưới hoàn cảnh như vậy, không thể thi triển cước bộ, dù sao thân pháp hóa cảnh cũng không thể đi xuyên tường, đều là thân pháp hóa cảnh, đều là người, rất dễ dàng đụng phải nhau.

Đừng nói là thân pháp, cho dù là thuật pháp cũng rất khó thi triển.

Ví dụ như Lý Đại Khẩu, lúc này bị chen chúc trong đám người, vừa mới giơ tay lên muốn thi triển Miên Chưởng.

“Xem Miên Chưởng của ta đây.”

Nhưng dứt lời, lại phát hiện bốn phía đều là người, tay cũng không nhấc lên được.

“Mẹ kiếp, mẹ nó để ta giơ tay lên a.”

“Giơ cái rắm lên, chân ta còn chưa từng chạm đất.”

Cúi đầu nhìn, đệ tử bên cạnh còn bị người chung quanh chen chúc đẩy lên giữa không trung.

“Sư đệ, cứ tiếp tục như vậy thì không được, chúng ta dùng linh lực đuổi bọn họ ra ngoài.”

Có đệ tử muốn dùng linh lực đánh lui những người khác, nghe vậy, vài sư huynh đệ ở một bên cũng gật đầu phụ họa nói.

“Được.”

Ý tưởng rất tốt, chỉ tiếc, không ít đệ tử đều có ý nghĩ như vậy.Cho nên…… Trong lúc nhất thời, vô số đạo linh lực điên cuồng phá thể mà ra, vốn dĩ có thể đánh bay một vài đệ tử.

Nhưng nhiều đạo linh lực va chạm như vậy, chẳng những không thể đánh bay chúng đệ tử ra ngoài, ngược lại giống như là sinh ra lực phản ứng, khiến cho mọi người càng chen chúc càng chật chội.

Có vị đệ tử nọ bị chen cho áp thẳng khuôn mặt lên mông sư huynh đệ khác, còn có sư muội Ngọc Nữ Phong nọ, bị xô đẩy dùng tư thế xấu hổ đặt miệng trên đũng quần sư huynh.

Trong nháy mắt, chúng đệ tử kêu thảm thiết liên tục.

“Thu lại linh lực, đừng mẹ nó phóng ra ngoài.”

“Ngươi mẹ nó đánh rắm à? Ăn gì mà thối như vậy. ”

“Sư huynh, ngươi thật quá đáng, ngửi mùi là được rồi, còn muốn công thức của ta?”

“Ta mẹ nó phải giết chết ngươi.”

“Sư huynh, ngươi chú ý một chút…….”

“Sư muội, ta không khống chế được chính mình a.”

Con hẻm nhỏ đi vào nhà bếp, trong nháy mắt biến thành một cái lò khổng lồ, phóng mắt nhìn lại, nhiều người chen chúc, một chút không gian cũng không có.

Hơn nữa linh lực không ngừng va chạm, chèn ép, ngay cả khe hở cuối cùng cũng bị lấp đầy.

Trong viện, sắc mặt đám người Tề Hùng cũng phức tạp, mẹ nó sao thành dạng này rồi?

Thật sự nhìn không nổi nữa, cuối cùng vẫn là đám người Tề Hùng tự mình ra tay, lúc này mới tách được chúng đệ tử ra.

“Ngươi xem đi, ta nói phòng bếp này đáng khinh bỉ mà.”

“Đại sư huynh nói phải, không bằng đến Bách Thảo Phong của chúng ta đi, đệ tử Bách Thảo Phong ta ít nhất, còn có rất nhiều đất trống, ta tự mình xây cho Trường Thanh tiểu tử một tòa nhà mới.”

Nghe thấy lời này, Mạc Du mở miệng, trong mắt tràn đầy chờ mong nói.

Chỉ là lời này vừa nói ra, lập tức bị Hồng Tôn phản đối.

“Cút, Trường Thanh là người của Thần Kiếm Phong chúng ta, sao có thể đến chỗ Bách Thảo Phong ngươi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right