Chương 536: Tề Hùng, Ta Liều Mạng Với Ngươi
Vốn dĩ sắp được ăn cơm rồi, nhưng ai có thể ngờ được, ngay thời khắc cuối cùng lại chẳng hiểu vì sao bị công kích từ đâu bay tới đánh trúng.
Không chỉ không có cơm ăn, mà bản thân còn bị thương.
Đợi đến khi Tô Lạc Tinh chạy về Thực Đường, nhìn thấy Trương Thiên Vũ đang ăn như gió cuốn mây bay, tức giận nghiến răng nghiến lợi, lẽ ra cơm này phải là của hắn mới đúng.
Chỉ cần một đòn nữa thôi là hắn có thể đánh bại Trương Thiên Vũ rồi, công kích chết tiệt kia lại bỗng dưng từ đâu bay tới.
“Sư huynh, đồ ăn của Đạo Nhất tông này ngon quá.”
Lúc này Dương Hiến cũng bưng một bát cơm đến, trên mặt tràn đầy kích động nói ra.
Thật ra không cần Dương Hiến nói, Tô Lạc Tinh cũng có thể ngửi được, mùi thơm này sớm đã xộc thẳng vào khoang mũi hắn rồi.
Mà đồ ăn càng thơm, trong lòng Tô Lạc Tinh càng tức giận, dù sao bữa này vốn nên là của hắn.
“Ta biết, Tề Hùng đâu.”
Lạnh lùng lên tiếng hỏi, nghe vậy, Dương Hiến sững sờ, không biết sư huynh lại sao nữa, nhưng mà vẫn chỉ về phía đám người Tề Hùng.
Nhìn đám sư huynh đệ Tề Hùng tụ lại với nhau ăn cơm, Tô Lạc Tinh lập tức sải bước đi tới.
“Ơ, ngươi không cướp được vị trí sao?”
Thấy vậy Tề Hùng tốt bụng hỏi thăm, dựa vào thực lực của Tô Lạc Tinh, không nên không cướp được vị trí, hơn nữa, sao trên người hắn lại có nhiều thương tổn như vậy?
Mặc dù tranh đoạt trong mỗi giờ cơm thật sự rất kịch liệt, nhưng cũng không đến mức vật lộn sống mái như vậy.
Tề Hùng còn chưa dứt lời, Tô Lạc Tinh đã không nhịn được mắng to.
“Ngươi còn không biết xấu hổ hỏi ta, rõ ràng ta sắp thành công rồi, ngươi biết không, cũng bởi vì ngươi.”
“Ta? Liên quan quái gì đến ta?”
“Sao lại không liên quan đến ngươi, ta bị người ta tập kích ngay trong Đạo Nhất tông, chẳng lẽ Tông Chủ ngươi không chịu trách nhiệm?”
“Bị người tập kích?”
Càng nghe, Tề Hùng càng nghi ngờ, ai trong Đạo Nhất tông lại rảnh rỗi buồn chán đi tập kích Tô Lạc Tinh, hơn nữa, cũng không có mấy người có thể tập kích hắn.
Trông thấy Tề Hùng ù ù cạc cạc, Tô Lạc Tinh tiếp tục quát lên.
“Đúng vậy, chính là bị người ta tập kích, ta vốn đã sắp thắng rồi, nhưng không người nào đánh một tia sáng đỏ như máu phóng tới, trực tiếp đánh ta bay ra ngoài…”
Tia sáng đỏ như máu?
Nghe thấy lời này, mấy người Hồng Tôn, Thanh Thạch… ở đây không hẹn mà cùng nhìn về phía Tề Hùng, mẹ nó đây không phải là trận bàn của Trương Thiên Trận à.
Chẳng lẽ tia sáng đỏ như máu kia đánh trúng Tô Lạc Tinh?
Nhìn thấy Tô Lạc Tinh như vậy, mọi người càng nghĩ càng thấy có thể lắm, nếu không thì không thể giải thích được chuyện này.
Mà tất nhiên Tề Hùng cũng đoán được điểm ấy, có điều, tất nhiên hắn sẽ không thừa nhận, cố ý vờ như mình chẳng biết gì cả.
“Không thể nào, sao trong Đạo Nhất tông lại tự nhiên xuất hiện tia sáng đỏ như máu chứ.”
Vốn cho rằng có thể lừa gạt cho qua, nhưng vừa dứt lời, Mặc Vân bên cạnh lên tiếng nói ra.
“Tia sáng đỏ như máu, đại sư huynh, đó không phải là trận bàn ngươi vừa phát động sao?”
Hả???
Nguy rồi, quên mất bên cạnh còn có tên chó chết Mặc Vân này, quả nhiên, nghe thấy lời này, Tô Lạc Tinh sầm mặt lại, trong mắt đã tuôn trào sát ý, gắt gao nhìn chằm chằm Tề Hùng nói.
“Tề Hùng, mẹ nó lại là ngươi? Lẽ ra ta nên đoán ra sớm hơn.”
“Ừ thì, Tô huynh, ngươi nghe ta ngụy biện… không phải, ngươi nghe ta giải thích, đây thật sự là ngoài ý muốn, Trương sư đệ khắc một cái trận bàn, vẫn chưa hoàn thành, bị ta vô tình phát động, ta không phải…”
Đối mặt với Tô Lạc Tinh nổi giận, Tề Hùng vội vàng lên tiếng.
Chỉ là Tô Lạc Tinh căn bản không nghe vào, vén tay áo lên dự định ra tay.
“Tề Hùng, mẹ nó ta liều mạng với ngươi.”
Chỉ là nơi này là Thực Đường, hắn cũng không thể để Tô Lạc Tinh không chút kiêng dè ra tay như vậy, vừa vững vàng đón đỡ công kích của Tô Lạc Tinh vừa bắt lấy hắn, cưỡng ép ném ra khỏi Thực Đường.
Sau đó, hai người bắt đầu đại chiến bên ngoài Thực Đường.
Chỉ có điều, Tề Hùng vừa bưng bát cơm vừa đánh, thi thoảng còn ăn một miếng, cũng không thể lãng phí lương thực được.
“Tề Hùng, ngươi khinh người quá đáng.”
Nhưng mà, càng như vậy Tô Lạc Tinh lại càng cảm thấy bị khinh miệt, cho rằng Tề Hùng đang coi thường mình.
Cho nên, Tô Lạc Tinh càng tấn công dũng mãnh hơn, mà mọi người trong phòng cũng bưng bát cơm, phấn khởi nhìn hai người đại chiến.
Ngay cả Diệp Trường Thanh và Bách Hoa tiên tử cũng lẫn bên trong đám người xem đánh nhau.
“Chậc chậc chậc, Tô Tông Chủ muốn liều mạng à.”
“Cũng không đến nỗi, ngươi không biết Tề Tông Chủ và Tô Tông Chủ quen biết từ nhỏ sao?”
“Còn có việc này?”
“Đó là tất nhiên rồi, nghe nói hai người từ nhỏ lớn lên bên nhau, tình cảm sâu nặng đấy.”
Quan hệ giữa Tề Hùng và Tô Lạc Tinh cũng không phải bí mật gì, cho nên không ít người biết.
Chỉ là, nếu như Tô Lạc Tinh nghe thấy mấy câu này, có lẽ hắn sẽ không chút do dự nói lại.
Ông đâu cực kỳ muốn giết chết tên chó chết này.
Tề Hùng vội vàng ăn cơm, ban đầu cũng không thật sự ra tay, chỉ không ngừng né tránh và phòng ngự.
Đợi đến khi cơm nước xong xuôi, nhìn thấy vẻ mặt Tô Lạc Tinh càng ngày càng dữ tợn, Tề Hùng bất đắc dĩ nói.
“Tô huynh, ngươi bình tĩnh một chút, ta thật sự không phải cố ý, ngươi không cần thiết phải như vậy chứ.”
“Ngươi còn nói nữa, Tề Hùng, hôm nay không phải ngươi chết thì là ta vong.”
“Ôi…”
Thấy không cách nào nói cho Tô Lạc Tinh hiểu rõ, Tề Hùng bất đắc dĩ thở dài một hơi, ngay sau đó đành phải ra tay phản kích.
Sau một trận chiến kịch liệt, không có gì bất ngờ xảy ra, Tô Lạc Tinh lại bị Tề Hùng áp chế, bị Khốn Yêu thừng trói chặt.
“Mang Tông Chủ của các ngươi về đi.”
Quay đầu thoáng nhìn mấy người Dương Hiến, mà lúc này Tô Lạc Tinh còn không ngừng giãy giụa trên mặt đất.
“Tề Hùng, có bản lĩnh thì thả ta ra.”
“Tề Hùng, ngươi chờ đó cho ta.”
Thấy vậy, mấy người Dương Hiến cũng cảm thấy mất mặt, lập tức khiêng Tô Lạc Tinh vội vàng rời đi.
Chỉ là dù đi xa rồi, tiếng rống giận dữ của Tô Lạc Tinh vẫn không ngừng truyền tới.
“Tề Hùng… Tề Hùng… Tề Hùng…”
Tô Lạc Tinh rời đi, mọi người cũng lần lượt tản ra, mà lúc này mấy người Dư Mạt đang ăn tiêu chuẩn cao ở hậu viện Thực Đường, tất nhiên nhìn thấy rõ ràng.
Đối với điều này, Hỏa Nham và Thái Hà không hề tức giận, bọn họ sớm đã quen Tề Hùng và Tô Lạc Tinh như thế này rồi.
Thậm chí Hỏa Nham còn cười nói.
“Nhóc con này đúng là đầu gỗ, đến bây giờ còn không hiểu, không có Tề Hùng, sao hắn có thể đạt được thành tựu ngày hôm nay.”
Thoạt nhìn giống như Tề Hùng luôn bẫy Tô Lạc Tinh, trên thực tế cũng đúng là như vậy.
Nhưng cũng bởi vì sự tồn tại của Tề Hùng, đã khiến cho Tô Lạc Tinh có động lực không ngừng vươn lên.
Nếu như không phải luôn muốn vượt qua Tề Hùng, rất có thể Tô Lạc Tinh không đạt đến trình độ như bây giờ.
Dù sao lúc trước, trong mấy đệ tử của Hỏa Nham, Tô Lạc Tinh không phải người có thiên phú xuất chúng nhất, khi đó, ngay cả Hỏa Nham cũng không ngờ người có thể trở thành Tông Chủ của Lạc Hà tông lại là Tô Lạc Tinh.
Chỉ có thể nói hai người là mệnh trung chú định, từ lần đầu tiên gặp gỡ đã là như vậy, cho đến bây giờ, khi Tô Lạc Tinh đối mặt với Tề Hùng, vẫn không có bất kỳ thay đổi gì.
“Mạc Du sư đệ, đợi lát nữa ngươi ngươi tặng cho Tô huynh hai viên Kiện Não hoàn.”
Ngoài Thực Đường, Tề Hùng nói với Mạc Du, hắn cũng chỉ có thể làm đến đây thôi.