Chương 537: Lần Lượt Đế
Sau khi được bọn người Dương Hiến đưa về chỗ ở, Tô Lạc Tinh vẫn không nhịn được mà tức giận chửi bới.
Đối với cái này, Bọn người Dương Hiến cũng không biết nên làm gì để an ủi.
Bọn họ rất muốn nói, sau này bảo Tô Lạc Tinh cách xa Tề Hùng một chút, ngươi thật sự không phải là đối thủ của hắn, đây chẳng phải tự mình chuốc lấy phiền toái sao.
Nhưng bọn họ cũng không dám nói ra lời này, thấy trạng thái hiện tại của Tô Lạc Tinh, nếu có người dám nói ra lời này, sợ là hắn sẽ nổ tung mất.
Lúc Tô Lạc Tinh còn chưa nguôi giận, một vị Trưởng Lão đã vội vàng đi vào, thần sắc có chút kỳ quái nói.
“Tông Chủ.”
“Nói.”
“Cái kia… . . Cái kia… . . Vừa mới… .”
“Ấp a ấp úng, có gì nói thẳng.”
“Vừa rồi người của Bách Thảo phong đưa tới hai viên Kiện Não hoàn, nói là Tề Tông Chủ đặc biệt đưa cho ngươi…”
Vị Trưởng Lão này vốn là không dám nói, nhưng đối mặt với ánh mắt trừng trừng của Tô Lạc Tinh, hắn vẫn dũng cảm nói ra.
Mà lời này vừa nói ra, kết quả có thể tưởng tượng, một tiếng rống giận dữ lập tức vang lên.
“Tề Hùng, ngươi khinh người quá đáng, ta liều mạng với ngươi.”
Nói xong, hắn lao ra ngoài, làm bộ muốn liều chết với Tề Hùng.
Cuối cùng vẫn là bị bọn người Dương Hiến vội vàng ra tay, lúc này mới cưỡng ép kéo hắn lại.
Liều mạng cái gì, tới rồi không phải vẫn là kết quả đó sao.
Tề Hùng không biết lòng tốt của mình đối với Tô Lạc Tinh mà nói, chính là đổ thêm dầu vào lửa, Tề Hùng vào lúc này thực sự không có thời gian để nghĩ tới chuyện đó.
Khi thời gian diễn ra Tứ tông tranh tài đang đến gần, lục tục có không ít tông môn đã tới Đạo Nhất tông.
Trong lúc nhất thời, bên trong Đạo Nhất tông trở nên vô cùng náo nhiệt.
Thiết Tượng cốc, Phù môn, Bế Nguyệt cốc cùng các thế lực lớn nhỏ khác, lúc này đều tề tụ đủ ở Đạo Nhất tông.
Không chỉ có đệ tử của những tông môn này, mà ngay cả rất nhiều tán tu cũng từ ngàn dặm xa xôi chạy tới đây.
Lần này Đạo Nhất tông đồng ý để tán tu cũng có tư cách tham gia Tứ tông tranh tài, đối với những tên tán tu này, vậy dĩ nhiên là vô cùng hưng phấn.
Làm gì có ai không muốn tận mắt chứng kiến sự huy hoàng của đệ nhất tông môn ở Đông Châu chứ.
Mà những tán tu này sau khi đến Đạo Nhất tông, cũng thực sự bị sự hùng vĩ đồ sộ của Đạo Nhất tông làm cho chấn kinh.
Toàn bộ Đạo Nhất tông khi ở trong mắt bọn họ không khác gì tiên cảnh trong mộng.
Đây chính là nơi tu sĩ nên ở, nhìn tầng tầng lớp lớp kiến trúc này, còn có ở khắp nơi có thể nhìn thấy các loại linh thụ, linh quả, linh thảo, đều là bảo vật quý giá ở ngoại giới.
Một số linh quả thậm chí cũng đủ để khiến những tán tu này giành nhau đến vỡ đầu.
Nhưng Đạo Nhất tông người ta lại coi đây là trồng làm cảnh, không bố trí người canh giữ đặc biệt.
Tất nhiên, không ai dám tự mình chạy đi ngắt.
Từ đây, cũng có thể phản ánh sự tàn khốc của thế giới tu tiên.
Rất nhiều tài nguyên đều nằm trong tay các thế lực lớn, cũng giống như những tán tu không có bất kỳ bối cảnh nào.
Nói thật, không chỉ thiên phú của bọn họ kém hơn so với đệ tử trong tông môn, mà tài nguyên cần thiết để tu luyện hàng ngày so với đệ tử trong tông môn cũng ít đến đáng thương.
Muốn có được nó, chính là gần như sẽ phải tốn rất nhiều công sức.
Cái này cũng dẫn đến việc đệ tử tông môn càng ngày càng mạnh, mà tán tu nếu muốn đề cao thì lại khó như lên trời.
Chỉ là những tiếng cảm thán như vậy cũng không kéo dài bao lâu, theo bữa cơm ngày hôm đó đến, mọi người chỉ cảm thấy có vô số dư âm của trận chiến nổ ra trên chủ phong.
“Làm cái gì vậy?”
“Không biết, đánh nhau sao?”
“Ở Đạo Nhất tông ai dám động thủ?”
Xem ra là do đệ tử Đạo Nhất tông tự mình xuất chiến.”
Đối với những người này mà nói, chủ phong tự nhiên không thể tùy ý ra vào, hơn nữa đối với chuyện liên quan đến nhà ăn, bọn họ cũng tạm thời không biết, cho nên chỉ có thể tự mình suy đoán.
Khi trận chiến kết thúc, sau khi ăn xong, tất cả các đệ tử lần lượt trở về nơi ở của mình.
Mà khi đi ngang qua, mọi người cũng nhìn thấy trên người từng tên đệ tử Đệ tử Đạo Nhất tông đều mang vết thương, tuy không nghiêm trọng, nhưng thoạt nhìn vô cùng thê thảm.
Điều này làm cho mọi người càng tò mò, bọn đệ tử Đạo Nhất tông này đang làm gì, vì sao đều bị thương?
Chẳng lẽ luận bàn tạo thành?
Mới đầu còn tưởng là một cuộc luận bàn, nhưng mấy ngày sau, toàn bộ đệ tử Đạo Nhất tông đều như vậy.
Mỗi ngày đều làm bản thân chằng chịt vết thương, điều này trực tiếp khiến mọi người ngây ngẩn cả người.
Một số tán tu nhịn không được không khỏi thở dài.
“Khó trách người ta có thể trở thành đệ nhất tông môn ở Đông Châu, ngươi xem đệ tử môn hạ của nó khắc khổ chưa kìa.”
“Đúng vậy, ta còn tưởng bản thân mình đã rất cố gắng rồi, nhưng so với đệ tử của Đạo Nhất tông, không khác gì một trời một vực.”
“Hắn đối với người khác không chỉ tàn nhẫn, mà đối với chính mình còn tàn nhẫn hơn, như vậy tông môn làm sao có thể không cường đại được cơ chứ.”
Đối với sự tàn nhẫn trong khi tu luyện của các đệ tử Đạo Nhất tông luyện thực sự khiến mọi người chấn kinh.
Chưa kể đến những vết thương chồng chất do luận bàn mỗi ngày, tu luyện càng là không có một chút chểnh mảng nào, giống như là một nhóm người điên.
Khi không có việc gì làm, một số tán tu sẽ chủ động tiếp xúc với đệ tử của Đạo Nhất tông, muốn lĩnh giáo thêm một số phương pháp tu luyện.
Dù sao một tông môn lớn như Đạo Nhất tông, đối với vấn đề tu luyện đã có một hệ thống hoàn chỉnh từ lâu.
Mặc dù không thể truyền thụ những thứ như thuật pháp và công pháp cho ngươi, nhưng vẫn có thể chỉ dạy một số kinh nghiệm, đối với chúng tán tu thì những thứ này đều rất có ích.
Tuy nhiên, chỉ sau một lần tiếp xúc ý nghĩ này đã bị dập tắt hoàn toàn.
Nguyên nhân rất đơn giản, bọn hắn không học được phương pháp tu luyện của chúng đệ tử Đạo Nhất tông, hoặc là nói căn bản không dám học.
Ví dụ, một tán tu đã đi thỉnh giáo các đệ tử của Long Tượng phong về cách luyện thể như thế nào, mà câu trả lời bọn hắn nhận được là thế này.
“Muốn luyện thể thì không có con đường tắt. Nói trắng ra chính là khổ.”
“Giống như việc luyện da, nhất định phải dùng Tam Vị Chân Hỏa giống thiêu đốt, cho đến khi không thể kiên trì nổi nữa mới có thể từ bỏ.”
Hả? ? ?
Nghe được lời này của vị đệ tử Long Tượng Phong, trên mặt tán tu đều lộ ra dấu chấm hỏi.
Ngươi xác định đây là tu luyện, chứ không phải là tự sát?
Mẹ nó, làm gì có người bình thường nào dám dùng Tam Vị Chân Hỏa để luyện da chứ.
Tuy nhiên, đệ tử Long Tượng Phong này không chỉ nói bằng mồm mà còn tự mình làm mẫu một lần.
Nhìn đệ tử Long Tượng Phong cả người máu me nhầy nhụa đứng ở bên trong Tam Vị Chân Hỏa, tán tu chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Cái này mịa nó thật sự sẽ không chết sao? Sơ ý một chút sẽ ợ ra rắm đó.
Cuối cùng, sau khi đệ tử của Long Tượng Phong chật vật bước ra ngoài, hắn còn mời người ta cùng thử, tán tu không nói một lời đã quay lưng bỏ chạy.
“Nào, ngươi cũng dùng thử đi.”
“Ta… Sư huynh, ta không cần.”
“Hừ, sợ cái gì? Cùng lắm thì cũng là hóa thành một đống tro tàn mà thôi, có cái gì đâu chứ.”
Ngươi mịa nó nghe thử xem cái này mà là tiếng người à, cùng lắm thì hóa thành một đống bụi gì chứ.
Liên tục lắc đầu, vị tán tu này hành lễ một cái, sau đó xoay người bỏ chạy.
“Vị sư huynh này, ta đột nhiên nhớ tới trong nhà còn đang đun nước, cáo từ trước.”
“Đun cái gì nước cơ?”
Nhìn tên tán tu đang chạy trối chết này, đệ tử Long Tượng Phong ngẩn người, tên gia hỏa này không phải là bị điên rồi chứ?
Rõ ràng là tự mình chủ động đến xin thỉnh giáo, hảo tâm dạy dỗ hắn một cái. Tự nhiên bỏ chạy.
Những nơi khác cũng vậy, ví như luyện kiếm trên Thần Kiếm phong, trực tiếp tu luyện dưới kiếm khí bao bọc, đánh xong một bộ kiếm pháp, trên người sẽ không còn một khối thịt ngon nào, những tán tu chung quanh đều cảm thấy tê cả da đầu.
Huyết Đao phong còn nói cái gì mà lấy thân tự đao, trong khi Bá Thương phong là nhân thương hợp nhất…