Chương 561: Không Thể Đàm Phá

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 561: Không Thể Đàm Phá

Bên phía Phật môn vẫn còn đang hùng hổ, nhưng họ không biết, tứ phía đã có không ít cặp mắt đang nhìn bọn hắn chằm chằm.

Phải biết là nhân số ở trong bộ lạc Vu tộc cũng không ít, phía bắc Vũ Lâm bao phủ một khu vực rộng lớn, hơn nữa có tới hàng trăm bộ lạc Vu tộc lớn nhỏ.

Số lượng người cộng lại lên đến hàng triệu người.

Đồng thời trong đó còn có Thánh giả tọa trấn, nếu như chính Vu tộc bọn họ không có thực lực, e rằng đã bị các đại tông môn động thủ diệt trừ từ lâu rồi.

Cũng bởi vì Vu tộc là một khối xương khó gặm, các đại tông môn đều không có ai muốn trở thành chim đầu đàn, đi chiến đấu với Vu tộc, đến cuối cùng lợi ích lại vô cớ thuộc về tay người khác.

Cho nên đôi bên‌ mới có thể bảo trì một sự cân bằng vi diệu này.

Nhưng bây giờ, Phật môn bị ép phải vào Vũ Lâm, Vu tộc khẳng định là sẽ không đồng ý.

Tinh hạm cập bên phía trên khu Vũ Lâm, ở sâu trong rừng rậm phía dưới, từng tên Vu tộc mặc quần áo thô sơ, về cơ bản chính là trên người mặc lớp da thú, đang lạnh lùng nhìn tinh hạm của Phật môn phía trên bầu trời.

Cùng lúc đó, các Thánh giả Phật môn trên tinh hạm, sau khi bình tĩnh lại cũng phát hiện ra có gì đó không ổn.

Dùng Thánh niệm liếc nhìn xuống dưới, trong khu rừng rậm rạp thế mà lại có thể ẩn giấu nhiều người như vậy.

“Đây là… “

Một tên Thánh giả trong đó khẽ nhíu mày, chỉ là hắn còn chưa kịp nói xong, mấy tên Thánh giả của Vu tộc đã xuất hiện ở phía trước tinh hạm.

Cảm nhận được sự xuất hiện của một tên Thánh giả, bên phía Phật môn cũng đã đề phòng từ trước.

Ngay từ đầu còn tưởng là người của Đạo Nhất tông đuổi tới, nhưng sau khi quan sát một lượt mới phát hiện đó là mấy tên dã nhân, trên người mặc tấm da thú, tóc xõa tung ở sau lưng, trên người còn có những hình xăm không rõ nguồn gốc.

Dù sao nhìn qua cũng hoàn toàn khác với người bình thường.

Một đám Thánh giả của Phật môn cũng hiện thân, đứng đối diện với mấy Thánh giả của Vu tộc này, thấy người tới không phải là Đạo Nhất tông, cho nên Phật môn cũng không muốn cùng trở mặt, cho nên, một tên Thánh giả trong đó chủ động đã chủ động, thái độ còn tính là hòa thượng.

“Chư vị không nên hiểu lầm, bọn bần tăng không có ác ý, thật sự là bất đắc dĩ mạo phạm, cho nên mới…”

Nhưng hắn còn chưa nói xong, đã bị Thánh giả của Vu tộc đứng phía đối diện trực tiếp cắt ngang.

Mới nói mấy câu, một đám Thánh giả của Phật môn đều ngây ngẩn cả người, cái này mẹ nó là đang nói cái quỷ gì vậy?

Huyên thuyên nói một tràng, nhưng bọn hắn một chữ cũng nghe không hiểu.

Ngôn ngữ mà Vu tộc và Nhân tộc sử dụng có sự khác biệt rất lớn, trù phi ngươi đặc biệt học qua, nếu không thật sự nghe không hiểu.

Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Vu tộc không thể dung nhập vào Nhân tộc ở Đông Châu.

Thậm chí có một số người cực đoan còn cho rằng Vu tộc căn bản không thể tính là Nhân tộc, mà là Dị tộc.

Cộng thêm bản thân Vu tộc cũng khép kín, lười tiếp xúc với thế giới bên ngoài, từ trước đến nay vẫn giống như thế này.

“Cái kia… Lời này của đạo hữu, bàn tăng nghe không hiểu.”

Hai mặt nhìn nhau, lời nói vừa phát ra này khiến đám Thánh giả Phật môn mang vẻ mặt phức tạp đáp lại.

Sau đó, Thánh giả của Vu tộc lại huyên thuyên nói một tràng, nhưng kết quả vẫn như vậy, bên phía Phật môn nghe không hiểu gì hết.

Một số đệ tử đang đứng trên tinh hạm, mang vẻ mặt chán nản nhìn mấy tên Thánh giả của Vu tộc này.

“Cái này là đang nói gì vậy?”

“Ta không biết, cũng chỉ nghe huyên thuyên nói một đống, là ý là gì thì ta không biết.”

“Dã nhân từ đâu tới vậy?”

Phật môn thật sự không hiểu, nhưng bên phía Vu tộc, ý của bọn họ cũng rất đơn giản, chính là muốn Phật môn nhanh chóng rời khỏi đây, nơi này là lãnh địa của Vu tộc bọn họ, nếu không không khách khí nữa.

Nhưng sau khi liên tục nói hai lần, những người này vẫn không có chút ý định động thủ, điều này cũng khiến cho ánh mắt của Vu Thánh dần trở nên lạnh đi.

“Không phải, các ngươi có thể nói tiếng người không?”

Tính tình của một vị Thánh giả Phật môn càng thêm cáu kỉnh, lúc này cau mày nói, nói cái gì cũng không hiểu, làm sao có thể đàn phán được đây?

Nhưng lần này, Thánh giả của Vu tộc không đáp lời, mà là trực tiếp lựa chọn động thủ.

Chỉ thấy mấy tên Thánh giả của Vu tộc không có dấu hiệu nào phát động công kích, đối mặt với cuộc tập kích bất ngờ này, lúc này bị giật nảy mình, ào ào xuất thủ phòng ngự.

Tại sao đột nhiên vô duyên vô cớ lại xuất thủ rồi?

Không chỉ có như vậy, phía dưới, từng cây trường mâu cũng nhanh chóng bay tới, không ngừng công kích tinh hạm của Phật môn.

Chẳng mấy chốc, có tinh hạm không thể chịu được cuộc công kích, đã bắt đầu rơi xuống.

Mà các đệ tử Phật môn trên con tinh hạm đang rơi xuống này, nhanh chóng bay lên bầu trời.

Nhưng bọn họ còn chưa kịp thở một ngụm, Vu tộc trong rừng cây đã xông ra ngoài, trong lúc nhất thời, hai bên trực tiếp lao vào đánh nhau.

Đối mặt với cuộc tấn công bất ngờ của Vu tộc, bên phía Phật môn hoàn toàn sững sờ, đồng thời từ tận đáy lòng dâng lên cảm giác tức giận.

Không phải chứ, rốt cuộc ở Đông Châu đã xảy ra chuyện gì vậy, một cái Đạo Nhất tông cũng đủ rồi, một đám dã nhân các ngươi không biết từ đâu tới, nói cũng không cho người ta nói, cứ vậy mà xuất thủ, giống như Phật môn bọn họ dễ bắt nạt vậy?

“Muốn chết.”

Có đệ tử Phật môn giận dữ đánh trả, đồng thời, nguyên một đám Thánh giả cũng lao vào đánh nhau.

Mọi người đừng có kích động, chúng ta tới nơi này thật sự không có ác ý.”

Cũng có Thánh giả Phật môn muốn giải thích một chút, bọn họ không nguyện ý đánh nhau với đám dã nhân này, dù sao có đánh cũng không có ý nghĩa gì.

Chỉ là đối phương huyên thuyên trả lời một trận, làm cho bên Phật môn căn bản không cách nào trao đổi.

“Mẹ kiếp, giết chết bọn hắn, Đạo Nhất Tông làm không được, cái đám mọi này còn không làm được sao?”

Mắt thấy cục diện thành ra như vậy, tính khí của tên Thánh giả Phật môn kia trở nên nóng nảy, hung hãn nói.

Liên tiếp ở trên tay Đạo Nhất tông ăn quả đắng, cái này vốn đã khiến lòng hắn kìm nén một đám lửa, nay lại bị một đám dã nhân vô duyên vô cớ vây công, lửa giận trong lòng càng thêm nồng đậm.

Mẹ nó đang nói tiếng chim gì vậy, một chữ cũng nghe không hiểu, thích đánh nhau đúng không, lão nập hôm nay sẽ cùng các ngươi chơi thật tốt.

Vì vậy, cuộc chiến giữa hai bên trở nên khốc liệt hơn, bên phía Phật môn cũng trực tiếp phát động một cuộc phản công.

Xét về thực lực thì đúng là Phật môn mạnh hơn một chút, nhưng nếu cho rằng Vu tộc chỉ có có chút bản lãnh này thì ngươi đã hoàn toàn sai rồi.

Điều đáng sợ nhất về Vu tộc chính là sức mạnh của lời nguyền mà bọn hắn đang nắm giữ.

Thủ đoạn này vô cùng quỷ dị, thậm chí một số Thánh giả Vu tộc, có thể trực tiếp nguyền rủa và giết chết địch nhân ở cách xa hàng ngàn dặm.

Hơn nữa, sức mạnh của nguyền rủa rất khó đề phòng, dù sao ngươi cũng hoàn toàn không biết đối phương lúc nào sẽ nguyền rủa ngươi.

Chờ đến khi ngươi phát hiện ra, nói không chừng nghi thức của đối phương đã được hoàn thành, khi đó còn muốn đề phòng thì mọi thứ đã quá trễ rồi.

Cho nên, đừng nhìn Phật môn bây giờ có thể chiếm được thế thượng phong dễ như trở bàn tay, nhưng thực ra chẳng có ý nghĩa gì.

Mục đích hiện tại mà Vu tộc xuất thủ chẳng qua là muốn lặng lẽ lấy vật trung gian.

Đúng vậy, muốn thi triển lời nguyền, nhất định phải có vật trung gian.

Dưới tình huống bình thường, tóc là thuận tiện nhất, chỉ cần một sợi tóc của đối phương là có thể bắt đầu nguyền rủa.

Chỉ là đối mặt với một đám đệ tử Phật môn, Vu tộc lúc này bị thả ra lúc này cũng vô cùng phiền muộn, trong miệng nói huyên thuyên nhưng lại nghe không hiểu, bởi vì trên thực tế chính là những tên Vu tộc này đang trao đổi với nhau.

“Không được nha đại ca, trên người của những người này tựa hồ không có lông, cũng không mặc quần áo, vậy hiện tai phải làm sao đây?”

“Làm sao ta biết được.”

Trong lúc nhất thời giống như thật sự đã gặp phải khắc tinh, việc lấy một sợi tóc tưởng chừng rất đơn giản, nhưng khi đối mặt với đệ tử Phật môn, mẹ nó lại là một đám đầu trọc, cái này làm sao làm được đây?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right