Chương 562: Sức Mạnh Của Lời Nguyề
Nhìn một đám đệ tử Phật môn trước mặt, nhóm Vu tộc có chút nghi hoặc.
Bởi vì bọn họ quanh năm vẫn ở trong Vũ Lâm, cho nên đương nhiên chưa từng tiếp xúc gì với Phật môn.
Những cái tên đui mù trước kia xâm nhập vào Vu tộc, muốn lấy một sợi tóc, đó là một chuyện quá đơn giản.
Nhưng bây giờ đối mặt với một đám hòa thượng, nhìn nguyên một đám có cái đầu trọc sáng trưng, những tên Vu tộc này nhất thời mất bình tĩnh.
Không phải chứ, tại sao những người này lại không có tóc chứ?
Mà Phật môn lúc này cũng cảm thấy kỳ quái, sức chiến đấu của mấy tên Vu tộc này không mạnh, thậm chí còn rất yếu.
Dưới cùng một cảnh giới, bọn họ căn bản không phải là đối thủ của đệ tử Phật môn, nguyên nhân chủ yếu là bọn hắn giống như không biết những thứ như huật pháp và thân pháp.
Quả thật, Vu tộc xưa nay không tu luyện thứ được gọi là thuật pháp và thân pháp, bọn họ có hệ thống tu luyện đặc thù của riêng mình, cùng thế giới bên ngoài hoàn toàn khác biệt.
“Mấy người này có vấn đề về đầu óc sao? Lấy chút thực lực này cũng dám tới đây tìm phiền toái?”
“Sao cũng được, giết bọn chúng trước đã rồi tính tiếp.”
“Nói bậy, chúng ta gọi cái này là độ hóa.”
Đúng đúng đúng, bần tăng gọi cái này là độ hóa cho bọn họ.”
Thật là quá đáng, chỉ bằng chút thực lực ấy vậy mà cũng dám chủ động kiếm chuyện, đệ tử Phật môn trong lúc nhất thời cảm thấy vô cùng phiền muộn.
Hay là nói bọn người Đông Châu này, xem Phật môn bọn hắn dễ bắt nạt sao?
Nhưng bất kể lý do là gì, đánh chính là đánh, vậy độ liền hóa cho bọn họ.
Trong lúc nhất thời, bên phía Vu tộc thương vong thảm trọng, nhưng trong lúc chiến đấu, vẫn có tên Vu tộc cuối cùng cũng đã tìm thấy cơ hội.
“Đại ca mau nhìn.”
“Cái gì?”
“Lông kìa.”
“Hả???”
Một tên Vu tộc trong đó nhìn theo hướng ngón tay của đệ tử mình, cuối cùng nhìn thấy một nắm lông dưới nách của mấy tên đệ tử Phật môn này.
Trong lúc nhất thời, con mắt trong nháy mắt phát sáng.
Thực lực của những con người đê hèn này không hề yếu, nếu như thực sự đối đầu trực điện thì Vu tộc bọn họ không phải là đối thủ, chỉ có thể thông qua sức mạnh nguyền rủa mới có khả năng giành chiến thắng.
Hiện tại cuối cùng cũng tìm được vật trung gian, cái tên Vu tộc này lập tức huyên thuyên nói một đống, nhưng dù sao đệ tử Phật môn đối điện nghe cũng không hiểu.
“Mẹ nó nói tiếng chim gì thế? Chết đi.”
Nghe không hiểu vậy cứ dứt khoát không so đo nữa, trực tiếp xuất thủ, hướng về đôi huynh đệ Vu tộc này công tới.
Tuy nhiên, điều mà tên đệ tử Phật môn này không ngờ tới, đó chính là một đôi huynh đệ Vu tộc này lúc đối mặt với đòn tấn công của hắn lại không hề có ý định né tránh.
Một trong số đó giữ chặt mình lại, người còn lại nhân cơ hội nắm lấy thứ dưới nách của hắn.
Hả? ? ?
Hắn chỉ cảm thấy hơi đau, sau đó cái tên đệ tử Phật môn này quay đầu nghi hoặc nhìn về phía cái tên Vu tộc đứng bên cạnh này.
Cái tên gia hỏa này đang làm gì vậy? Đang đánh nhau mà, ngươi nắm chặt lông nách của ta làm gì?
Vô duyên vô cớ, chẳng lẽ người ở Đông Châu đều bị điên hết rồi sao?
Mọi người trong Đạo Nhất tông trước đó đều thích cướp bóc, sau đó cũng là ngay chỗ ngã ba đường, Long Trảo Thủ của Phật môn đã bị họ thay đổi hoàn toàn đến mức không thể nhận ra.
Hiện tại cái đám mọi này mẹ nó còn kinh khủng hơn, thế mà lại đi nhổ lông nách.
Hơn nữa, sau khi nhìn thấy cái tên Vu tộc này nhổ thành công vài sợi lông nách của mình, hắn tỏ ra phấn khích, như thể mình đã giành được chiến thắng.
Loại chuyện này cũng không phải trường hợp đặc biệt, đối mặt với đám đệ tử Phật môn đầu không có tóc này, Vu tộc cũng chỉ có thể nhắm vào lông nách của bọn họ.
Trong lúc nhất thời, có không ít đệ tử Phật môn, thậm chí cả các trưởng lão, đều bị nắm chặt lông nách.
“Mấy người này bị điên rồi sao?”
“Hay là nói cái bọn nghĩ nhổ được lông nách là đã giành được chiến thắng rồi?”
“Không thể nào.”
“Làm sao không được, ngươi không thấy bọn hắn rút lui rồi sao?”
“Hả???”
Nhìn thấy Vu tộc chủ động rút lui, đệ tử Phật môn hoàn toàn chán nản.
Cái này mẹ nó là quy tắc gì vậy, lấy được lông nách coi như chiến thắng rồi sao? Cái này có chút không hợp thói thường.
Nhưng mà, những tên dã nhân này rút lui, đệ tử Phật môn cũng không đuổi theo, bọn hắn bây giờ cần chính là cần nghỉ ngơi.
Hơn nữa, một đám dã nhân vô duyên không phải là mục tiêu của Phật môn, nếu không phải bọn họ chủ động tới khiêu khích thì Phật môn cũng không thèm để ý đến.
Chỉ là vừa mới đi qua một trận đại chiến, Phật môn cũng không dám xem nhẹ.
Một đám Thánh giả sắp xếp các đệ tử thay phiên canh gác, trong khi những người còn lại mau chống điều dưỡng.
Đồng thời cũng phái người đi quan sát tình hình của Đạo Nhất tông bên ngoài khu Vũ Lâm, phát hiện Đạo Nhất tông không rời đi, nhưng bọn họ cũng không có ý định truy kích, trong lòng của một đám Thánh giả Phật môn vẫn đang cảm thấy thắc mắc, cái bọn Đạo Nhất tông đang làm cái quỷ gì vậy?
Nhưng vì Đạo Nhất tông không đuổi theo, cho nên bọn họ nắm chặt thời cơ điều chỉnh lại mọi thứ.
Sau này sau khi sự hỗ trợ của bên phía Tây Châu đến sẽ còn phải lại cùng Đạo Nhất tông kích chiến một trận.
Từng tên đệ tử Phật môn ngồi co ro trên những tinh hạm còn lại, toàn lực khoanh chân điều dưỡng, tranh thủ thời gian ngắn nhất để khôi phục thương thế trên người.
Về phần vừa rồi đám Vu tộc chủ động rút lui, chúng đệ tử người nào người nấy đều không có để trong lòng.
Tuy nhiên, điều mà bọn họ không biết chính là những gì xảy ra tiếp theo mới là nỗi kinh hoàng thực sự của Vu tộc.
Sau khi rời khỏi chiến trường, nguyên một đám Vu tộc lần lượt quỳ ngồi trên mặt đất, trong tay cầm một mảnh lông nách của đệ tử Phật môn.
Trong miệng huyên thuyên nhỏ giọng lẩm bẩm cái gì đó, dù sao nghe cũng không hiểu, hẳn là một loại chú ngữ độc nhất vô nhị của Vu tộc.
Đối với sức mạnh nguyền rủa của Vu tộc, các đại tông môn ở Đông Châu cũng không phải là không có nghiên cứu qua, bất quá đều không có ngoại lệ, toàn bộ đều bị thất bại.
Thậm chí cho dù là có người đặc biệt nghiên cứu ngôn ngữ của Vu tộc, thậm chí tìm cách có được chú ngữ của Vu tộc, nhưng vẫn không cách nào thi triển thuật nguyền rủa thành công.
Cuối cùng, các đại tông môn ở Đông Châu đã đưa ra kết luận, đó là sức mạnh lời nguyền chỉ thuộc về một mình Vu tộc.
Không có huyết mạch của Vu tộc, không có cách nào thông qua hậu thiên học được.
Cái này cũng có chút giống với huyết mạch thần thông của Yêu tộc.
Trời sinh đã tồn tại, ngày kia tu luyện, chỉ có thể nói là tăng cường uy lực của thần thông, nhưng không có khả năng nói bỗng dưng tu luyện ra một môn huyết mạch thần thông mới được.
Một bộ lạc phù thủy sống rải rác trong Vũ Lâm, và khi họ niệm chú trong miệng, lông trên tay họ biến mất một cách chậm rãi và thần kỳ.
Một tên Vu tộc rải rác trong Vũ Lâm, mà lúc chú ngữ trong miệng bọn hắn niệm ra, lông trên tay bọn họ thần kỳ chậm rãi biến mất không thấy gì nữa
Đồng thời, xung quanh những tên Vu tộc này có một cỗ năng lượng đen không thể giải thích được chậm rãi khuếch tán, dường như toàn bộ cảnh tượng đều mang đến cho người ta một cảm giác cực kỳ quỷ dị và u ám.