Chương 568: Thất Phu, Ngươi Ngay Cả Ni Cô Cũng…

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 568: Thất Phu, Ngươi Ngay Cả Ni Cô Cũng…

Hình ảnh đã từng xuất hiện giờ khắc này lại trùng hợp xuất hiện trong mắt Tô Lạc Tinh.

Nhìn thấy Tề Hùng trước mắt, trong lòng Tô Lạc Tinh không nói rõ ra được là cảm giác gì, có lẽ vừa mới bắt đầu hắn đã chắc chắn tin tưởng rằng nhất định ở thời khắc cuối cùng Tề Hùng có thể đuổi tới.

Giống như trước đó vậy, mỗi một lần nguy hiểm đều vậy.

Đối mặt với Tô Lạc Tinh đang ngu ngơ, Tề Hùng không nói hai lời, một tay nhấc Tô Lạc Tinh hướng về nơi xa phóng đi.

Lúc này còn chưa phải lúc cảm động, bốn phía đều là đệ tử Phật môn, nếu như bị vây quanh thì dù là Tề Hùng cũng không có cách nào ứng đối.

Giờ khắc này, nhiệm vụ quan trọng nhất của hai người vẫn là mau chóng rời khỏi được Đông Châu khẩu độ.

Thương thế của Tô Lạc Tinh không nhẹ, toàn bộ đường đi đều là Tề Hùng mang theo, mà Tề Hùng cũng dọc theo con đường đi trước đó của mình xông vào để rút lui.

Chỉ là tốc độ của Phật môn cũng không chậm.

Hai tên Thánh giả mới vừa rồi bị Tề Hùng đánh không kịp trở tay lúc này cũng kịp phản ứng lại, trong mắt đều lộ ra nét hưng phấn khó giấu.

“Vừa mới nãy là Tề Hùng?”

“Không sai chính là hắn.”

“Tốt, bất luận như thế nào cũng phải làm hắn lưu lại Đông Châu khẩu độ, nói cho các đệ tử, phong tỏa toàn bộ Đông Châu khẩu độ, quyết không để Tề Hùng chạy thoát.”

Vốn kế hoạch của Phật môn chỉ là giết chết Tô Lạc Tinh, nhưng ai có thể ngờ đến, thế mà Tề Hùng cũng chạy đến Đông Châu khẩu độ.

Hơn nữa nhìn bộ dáng còn là lẻ loi một mình, đây là đến vì cứu Tô Lạc Tinh sao?

Có điều mặc kệ là nguyên nhân gì, Tề Hùng đến đối với Phật môn mà nói không thể nghi ngờ là một tin tức rất tốt.

Tề Hùng là ai, đây chính là tông chủ Đạo Nhất tông, nếu có thể bắt sống ở nơi này, hoặc là giết chết Tề Hùng, vậy đả kích này đối với Đạo Nhất tông tất nhiên không cần nói cũng biết.

Cho nên Phật môn không chút do dự nào phong tỏa toàn bộ Đông Châu khẩu độ, tốc độ quá nhanh, hoàn toàn không muốn cho Tề Hùng cơ hội nhỏ nhoi nào.

Mà xác thực là Tề Hùng cũng không có thời gian thoát đi thì toàn bộ Đông Châu khẩu độ đã hoàn toàn bị phong tỏa.

Thậm chí ngay cả việc truy kích Lạc Hà tông cũng không thèm để ý tới, lúc này trong lòng đám Phật môn toàn là nghĩ làm thế nào để giết Tề Hùng.

Một đám Thánh giả Phật môn lúc này tụ tập lại cùng một chỗ, một người trong đó nói ra.

“Thế nào, xác định không có chạy ra.”

“Không có, hắn không có thời gian đó.”

“Vậy là tốt rồi, tiếp theo chính là tìm ra tung tích của hai người bọn họ.”

“Nói cho các đệ tử, từ giờ trở đi không có mệnh lệnh của ta, cho dù là một con ruồi cũng không thể thả ra khỏi Đông Châu khẩu độ.”

“Đã rõ.”

Chuyện khác đều có thể thả lỏng một chút, nhưng Tề Hùng nhất định phải giết, chuyện này tuyệt đối là cơ hội tốt nhất của Phật môn từ đầu cuộc chiến cho đến giờ.

Giết được Tề Hùng, ý nghĩa đối với cả cuộc chiến quá mức trọng đại.

Thậm chí đủ để thay đổi thế cục thua cuộc của bốn đại chiến trường khác.

Mà lúc này Tề Hùng cùng Tô Lạc Tinh đang trốn trong phòng một nhà dân ở Đông Châu khẩu độ.

Chỗ này cũng tính là ẩn nấp được, có điều hai người đều hiểu rất rõ, đây chỉ là tạm thời.

Lúc này Đông Châu khẩu độ bị Phật môn vây chặt đến không lọt một giọt nước, cho dù tránh thế nào cũng không phải là kế hoạch lâu dài.

Tô Lạc Tinh cưỡng ép chống cự để giữ tỉnh táo cho mình, lúc này nếu như lại hôn mê, như vậy chỉ càng tăng thêm gánh nặng cho Tề Hùng.

Nhìn thấy Tô Lạc Tinh thương thế nghiêm trọng, Tề Hùng cũng không có cách gì tốt.

“Lão thất phu, trạng thái ngươi không tệ, bản thân nếu có cơ hội lao ra thì không cần để ý đến ta.”

Tô Lạc Tinh cắn răng nói ra, chỉ là nghe thấy lời này, Tề Hùng không nghĩ ngợi gì liền lập tức cự tuyệt nói.

“Ngươi nói bậy bạ cái gì.”

Cho dù đứng trước tuyệt cảnh như này, từ đầu đến cuối Tề Hùng đều không có một chút ý nghĩ muốn vứt bỏ Tô Lạc Tinh nào.

Tuy nói tình hình hiện tại vô cùng không ổn, có điều hai người cùng nhau bước đi, sóng to gió lớn gì chưa thấy qua, trong lòng Tề Hùng còn đang không ngừng suy nghĩ xem cách phá cục.

“Ngươi ở chỗ này chờ ta, ta đi ra xem một chút.”

Nhìn thấy Tô Lạc Tinh cử động cũng khó khăn, Tề Hùng mở miệng nói ra, hiện tại trốn ở chỗ này không phải là kế hoạch lâu dài, hắn dự định đi ra một chút xem có cách nào khác không.

Hơn nữa, tự mình một người hành động dễ dàng hơn, trong thời gian ngắn Phật môn còn chưa tìm được tới nơi này.

Nghe vậy Tô Lạc Tinh còn muốn mở miệng, chỉ là căn bản Tề Hùng không cho hắn cơ hội, lập tức đứng dậy đi ra khỏi phòng, lúc rời đi cũng không quên đóng cửa phòng lại.

Thận trọng quan sát bốn phía, giống như trong tưởng tượng, đám con lừa trọc của Phật môn quả nhiên đang điên cuồng tìm kiếm chỗ trốn của mình và Tô Lạc Tinh.

Nhìn thấy Phật môn gióng trống khua chiêng, sắc mặt Tề Hùng lạnh lùng.

Thận trong hướng ra bên ngoài, mục đích chủ yếu nhất của Tề Hùng là muốn nhìn một chút vòng phong tỏa của Phật môn có điểm gì yếu.

Nếu có thể, mang theo Tô Lạc Tinh phá vây là lựa chọn tốt nhất.

Chỉ là liên tục nhìn mấy chỗ Tề Hùng đều phải thất vọng, lần này bố trí của Phật môn thật sự là rất nghiêm khắc cẩn thận.

Tề Hùng không tìm được một cơ hội nhỏ nhoi nào cả.

Tuy nói những đệ tử này ở trước mặt Tề Hùng không tính là gì cả, chỉ là khi ra tay, sẽ khiến tất cả Thánh giả của Phật môn chú ý tới.

Nếu đến lúc đó không thể thoát thân trước, chẳng khác nào tự mình chui đầu vào rọ, mà bố trí này của Phật môn Tề Hùng cũng không nắm chắc có thể mang theo Tô Lạc Tinh lao ra.

Đang lúc Tề Hùng không có cách nào, vừa mới đi qua một ngã rẽ đột nhiên bị một người kéo vào bên trong tiểu viện gần đó.

“Muốn chết…”

Còn tưởng rằng là đệ tử Phật môn, lúc này Tề Hùng có ý định xuất thủ, chỉ là khi quay đầu nhìn lại, lúc thấy được người trong nháy mắt Tề Hùng ngây ngốc, trong mắt toàn là vẻ khó tin.

“Ngươi…”

“Suỵt.”

Trước mắt hắn là một sư thái, tuy là ăn mặc tăng bào, cạo tóc, có điều vẫn có thể thấy được vẻ đẹp tinh mỹ không ăn nhập chút nào, hiển nhiên là một mỹ nhân.

Chỉ là xem xét lại ni cô này cũng là người của Phật môn Tây Châu, thế mà khi Tề Hùng thấy được nàng lại khiếp sợ vô cùng.

Có điều không đợi Tề Hùng nói cái gì, vị ni cô này đã chủ động ra dấu im lặng.

“Đi theo ta, ngươi thế này chạy không thoát đâu.”

“Ta… Tô ngốc tử còn đang chờ ta.”

“Ngươi… ta thật sự phục mà, ta đi chung với ngươi.”

Nghe vậy khuôn mặt ni cô đầy sự bất đắc dĩ, nhưng vẫn đi theo sau lưng Tề Hùng, thẳng đường đi đến chỗ ẩn núp của Tô Lạc Tinh.

Tô Lạc Tinh vẫn luôn không dám nghỉ ngơi, phát hiện ra có người đến, hắn giãy giụa đứng lên, tưởng rằng là người của Phật môn.

Sau khi mở của, Tề Hùng đi đến hắn mới thở dài một hơi, chỉ là sau khi nhìn thấy ni cô phía sau, Tô Lạc Tinh hai mắt trợn trừng.

“Tề Hùng, ngươi bán ta?”

“Ngươi điên rồi? Người ta tới giúp chúng ta.”

“Hả ???”

Nghe vậy, Tô Lạc Tinh sững sờ, mẹ nó ni cô Phật môn sẽ tới giúp ngươi? Có điều vừa nghĩ đến mấy thói hồi còn trẻ của Tề Hùng, dường như đột nhiên Tô Lạc Tinh ý thức được gì đó, khuôn mặt không thể tin nổi.

“Mẹ kiếp, lão thất phu, ngay cả ni cô ngươi cũng đều…”

“Nói bừa, nghĩ gì thế, ngươi xem lại kỹ một chút, nàng là Giang Mộ Oánh.”

“Giang Mộ Oánh?”

Nghe vậy Tô Lạc Tinh sững sờ, mà sau đó cũng giống như Tề Hùng, khuôn mặt không thể tin nổi dò xét trên dưới ni cô trước mặt, nửa ngày sau cuối cùng mới xác định được thân phận của đối phương, chỉ là khuôn mặt như gặp phải quỷ nói.

“Mẹ kiếp, thật sự là ngươi, ngươi ngươi ngươi… không phải ngươi…”