Chương 569: Thâm Tình Đứng Đầu Đông Châu
Xác định được thân phận của Giang Mộ Oánh, khuôn mặt Tô Lạc Tinh tràn đầy cổ quái, không nghĩ tới lại gặp phải ở chỗ này.
Trước đó hắn đều cho rằng nàng đã chết rồi.
Nói đến Giang Mộ Oánh, đó là lúc hắn cùng Tề Hùng tuổi còn trẻ, khi đó Tề Hùng rất thích câu lan, mà Giang Mộ Oánh là hoa khôi của câu lan lớn nhất Đông Châu.
Có điều không nên coi thường nàng, có thể trở thành hoa khôi của đệ nhất câu lan Đông Châu, Giang Mộ Oánh không chỉ có thiên phú xuất chúng, Cầm Kỳ Thư Họa cũng không gì không tinh thông.
Hơn nữa vào lúc đó, Giang Mộ Oánh còn là tiên tử nổi danh trên bảng Yên Chi, vô số người theo đuổi.
Chỉ là không biết có phải đầu óc của cô nương có chút không dùng được hay không, gặp mặt mấy lần lại bị Tề Hùng làm đần độn u mê.
Không những thế còn tự mình mua dây buộc mình, bộ dạng không phải Tề Hùng thì không gả.
Có điều kết quả ấy à, Tồ Lạc Tinh nhìn Tề Hùng một cách phức tạp, con hàng này thật sự không phải người, quay đầu liền lập tức nhào vào ngực sư tỷ của hắn.
Nghe nói lúc trước Giang Mộ Oánh còn đặc biệt đi qua Đạo Nhất tông một chuyến, nói là muốn tự tay giết tên phụ lòng Tề Hùng.
Khi đó Tô Lạc Tinh không ở cùng nên cũng không biết kết quả cuối cùng.
Tuy có hỏi qua Tề Hùng, nhưng mà con hàng này cho tới bây giờ cũng chưa từng trả lời hắn.
Từ đó về sau Tô Lạc Tinh cũng không gặp lại Giang Mộ Oánh, không nghĩ tới thế mà nàng lại chạy đến Tây Châu, còn gia nhập Phật môn.
Hồi tưởng đến chuyện cũ trước đó, ma xui quỷ khiến thế nào Tô Lạc Tinh lại nói một câu.
“Ngươi đến báo thù sao?”
Nhìn thế nào cũng giống là Giang Mộ Oánh đến báo thù, dù sao năm đó nàng bị Tề Hùng lừa gạt không nhẹ, chỉ sợ tâm lý đã sớm hận Tề Hùng muốn chết.
Nghe vậy, Giang Mộ Oánh cũng quay đầu nhìn về phía Tề Hùng, lạnh giọng nói ra.
“Đúng vậy, lần này đúng thật là ta đặc biệt muốn trở về báo thù, có điều năm đó ta cũng đã nói, tên đàn ông phụ bạc này chỉ có thể chết ở trên tay ta.”
“Cái này…”
Nghe vậy, Tô Lạc Tinh rơi vào trầm mặc, mà ngược lại Tề Hùng lại mở miệng nói.
“Năm đó ta cũng đã nói, muốn giết ta lúc nào cũng được, muốn chém muốn giết muốn róc thịt ta tuyệt đối không nhíu mày chút nào.”
“Đi theo ta đi.”
“Được.”
Nghe đoạn đối thoại của hai người, Tô Lạc Tinh không hiểu gì cả, nhìn thấy Tề Hùng thật sự muốn đi cùng Giang Mộ Oánh, hắn còn nhỏ giọng nói.
“Không phải chứ, ngươi thật sự định đi cùng với nàng sao?”
Nghe vậy, Tề Hùng trợn mắt liếc Tô Lạc Tinh một chút, tức giận nói.
“Nói ngươi là một tên ngốc, ngươi còn không thừa nhận.”
Hả ???
Tô Lạc Tinh càng nghi ngờ hơn, hai người này có ý gì.
Dưới sự chỉ huy của Giang Mộ Oánh, hai người lặng lẽ đi tới một gian tiểu viện.
Bây giờ Giang Mộ Oánh cũng là một tên Trưởng Lão Phật môn của Tây Châu, tuy rằng vẫn chưa tới Thánh cảnh, có điều cũng có tu vi Thiên Nhân cảnh viên mãn, ở trong Phật môn có địa vị rất gần với các vị Trưởng Lão.
“Tạm thời các ngươi trốn ở chỗ này đi, có ta ở đây, không có ai đến điều tra đâu.”
Căn tiểu viện này xem như chỗ ở tạm thời của Giang Mộ Oánh.
Nghe thấy lời này, Tô Lạc Tinh chau mày, Giang Mộ Oánh cũng không để ý tới hắn, lời vừa nói ra liền quay đầu nhìn về phía Tề Hùng nói.
“Ngươi đi cùng ta, chuyện năm đó cũng cần có một dấu chấm dứt.”
“Được.”
Đối với chuyện này Tề Hùng không chút do dự nào gật đầu đáp, lập tức quay lại đưa Tô Lạc Tinh tới một căn phòng khác chờ đợi.
Trơ mắt nhìn hai người tiến vào gian phòng, trong lòng Tô Lạc Tinh tràn đầy lo lắng.
Trong lòng suy nghĩ lung tung, nữ nhân này không phải thật sự muốn giết chết Tề Hùng chứ? Hắn kéo lấy thân thể trọng thương, Tô Lạc Tinh cũng không quan tâm được nhiều như vậy, cất bước hướng trong phòng đi đến.
Vốn cho rằng đi vào sẽ thấy hai người cãi lộn, có điều vừa đẩy cửa ra, một màn trước mắt Tô Lạc Tinh nhìn thấy lại trực tiếp làm cho mặt mo của hắn đỏ ửng.
Không nói hai lời liền vội vàng khép cửa phòng lại, lập tức nhịn không được thầm mắng một tiếng.
“Mẹ nó ta rốt cục đang lo lắng cái gì?”
Thật sự là tràn đầy loại cảm giác ăn cơm chó, hơn nữa, từ nhỏ đến lớn Tô Lạc Tinh có một chuyện luôn nghĩ mãi không rõ.
Chính là những nữ nhân Tề Hùng liên hệ đến này, một người hai người đều là đầu óc có bệnh sao?
Rõ ràng Tề Hùng chẳng ra sao, các nàng làm sao còn có thể như thế chứ?
Giang Mộ Oánh như vậy, Đại sư tỷ của Bế Nguyệt Cốc cũng như vậy, còn có chính sư tỷ của mình cũng thế, rất nhiều nữ nhân khác cũng đều như vậy.
Chuyện này khiến Tô Lạc Tinh không có cách nào giải thích được.
Không phải Giang Mộ Oánh muốn báo thù sao? Mẹ nó báo trên giường sao?
“Phi, cẩu nam nữ.”
Nhổ một ngụm, Tô Lạc Tinh dứt khoát đi vào căn phòng cách vách nghỉ ngơi.
Không suy nghĩ thêm về đôi cẩu nam nữ này nữa, lúc này chuyện quan trọng vẫn là nên chuyên tâm khôi phục thương thế.
Chớp mắt một cái thời gian đã đến khuya, Phật môn đều trở nên gấp gáp, cơ hồ lật toàn bộ Đông Châu khẩu độ, có điều vẫn không tìm thấy tung tích của hai người Tề Hùng.
Sắc mặt một đám Thánh giả Phật môn tái nhợt.
“Tìm, Tề Hùng nhất định còn ở trong Đông Châu khẩu độ, nhất định phải tìm ra.”
“Dù là phải đào ba thước đất, cùng phải tìm ra Tề Hùng, sống phải thấy người chết phải thấy xác.”
Công việc tìm kiếm tiếp tục được tiến hành, thế mà một đám Thánh giả Phật môn này không biết, lúc này Tề Hùng không chỉ không có chật vật ẩn núp, ngược lại còn ở dưới mí mắt bọn họ thoải mái ôm lấy Trưởng Lão Phật môn của bọn họ.
Sau một phen đọ sức, Giang Mộ Oánh tựa vào trong ngực Tề Hùng, nhìn qua Giang Mộ Oánh mặc dù xuất gia, nhưng vẫn xinh đẹp động lòng người, Tề Hùng cười nói.
“Thế nào, hiện tại còn muốn báo thù hay không? Ta nói rồi, cái mạng này là của ngươi, ngươi tùy thời đều có thể cầm lấy.”
“Ngươi thật sự bỏ được?”
Nghe vậy, Giang Mộ Oánh sâu xa trả lời.
“Ngươi biết không, từ lần thứ nhất lúc ta gặp ngươi, ta liền thề chỉ cần ngươi thích, chỉ cần trên đời này có, cho dù là hái ánh trăng trên trời ta cũng hái cho ngươi, huống chi chỉ là một cái mạng chứ.”
Giờ khắc này ánh mắt Tề Hùng vô cùng thâm thúy, thanh âm cũng trầm thấp lại giàu từ tính, nhìn Giang Mộ Oánh cả người đều nép vào người mình.
Đây cũng là nguyên nhân trước đây nàng liều lĩnh yêu thích Tề Hùng.
Chỉ là hiện tại Giang Mộ Oánh lại nhếch mép.
“Lời này của ngươi nói qua cùng bao nhiêu nữ nhân rồi? ngươi cho rằng ra sẽ còn tin sao?”
“Oánh Oánh.”
“Hửm?”
“Ngươi phải biết, các nàng đối với ta mà nói chỉ như gió thoảng mây trôi, ngươi mới là vĩnh hằng, hiểu chưa?”
“Ta không thèm tin.”
Đối mặt với thâm tình của Tề Hùng , ngoài miệng Giang Mộ Oánh nói ra vẻ hoàn toàn không tin, nhưng thân thể lại không ngừng dán chặt lấy Tề Hùng.
Còn khóe miệng Tề Hùng lộ ra một nụ cười, nói một câu từ đáy lòng.
“Oánh Oánh, ngươi trở về thật tốt.”
Giờ khắc này quả thật Tề Hùng đang thâm tình… khóc lóc, hóa thân thành một hình tượng si tình.
Chỉ có điều tâm hắn có chút lớn, người ở hơi nhiều, có điều dù vậy, ngươi cũng không thể nói hắn không thâm tình.
Đám người ở Phật môn đoán chừng có làm sao cũng không nghĩ tới, bọn họ ở bên ngoài kiếm Tề Hùng mệt gần chết, mà Tề Hùng thì mẹ nó ôm lấy mỹ nhân của Phật môn bọn hắn, gọi là vô cùng thoải mái.
Mẹ nó cái này là ai đang chạy trối chết đây? Đào mệnh có thể trốn thành như vậy sao, Tề Hùng hắn có thể coi là người duy nhất tự cổ chí kim.
“Người đâu? Tại sao lại không tìm thấy?”
“Không phải bọn họ đã chạy đi rồi chứ?”
“Không có khả năng, phong tỏa không có bất kỳ cái gì phá hư, làm sao bọn họ đi ra được?”
Đêm khuya ở phía trên không Đông Châu khẩu độ, một đám Thánh giả Phật môn sắc mặt khó coi nghị luận, mẹ nó, người đâu?