Chương 617: Yêu Huynh, Ngươi Có Chắc Là Không Còn Ai Khác Không?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 617: Yêu Huynh, Ngươi Có Chắc Là Không Còn Ai Khác Không?

“Cái kia, tiền bối, ngươi có thể thả ta ra rồi chúng ta tiếp tục nói chuyện được không?”

Dư Mạt không có đi truy sát cái tên Yêu Hoàng ở Thánh địa Thiên Long này, bởi vì hắn còn phải theo dõi cái tên Sát Hổ ngu ngốc kia.

Mặc dù con hàng này trông có vẻ ngây thơ, nhưng Tề Hùng mới vừa còn nói với hắn, nhất định là phải trông chừng cái tên trộm này thật cẩn thận.

Chính vì thế khi đứng trước áp lực của Thánh địa Thiên Long và Thánh địa Bất Tử, bọn họ đã không ngần ngại cứu nó, cho nên dĩ nhiên là phải lấy lại một số lợi ích trên người của nó rồi.

Sát Hổ bị Dư Mạt một đường nắm lấy cổ, lúc này mới tỏ ra ngượng ngùng nói.

Nghe vậy, Dư Mạt liếc nhìn nó một chút, sau đó có chút hăng hái mở miệng nói

“Lúc trước Đế mộ còn chưa có mở ra, ngươi làm sao đi vào được?”

“Ta… chuyện này… Tiền bối, thực sự không dám giấu diếm, Đại Đế nơi này là lão tổ của vãn bối, lúc đó vãn bối cảm nhận được lời triệu hoán, cho nên… “

Hắn nói giống như tàu chạy đầy miệng, nhưng đối với cái này thì Dư Mạt đương nhiên một chữ cũng không tin.

Giống như Tề Hùng đã nói, con hổ ngu ngốc này quả thực lòng dạ hư thối, toàn thân ngang ngược, nhưng ngươi muốn chơi tâm nhãn với lão phu thì vẫn hơi non.

Vậy là thực sự không biết phong cách nghịch đại đao trước mặt Quan công của Đạo Nhất tông ta rồi.

Nghe Sát Hổ luyên thuyên giải thích một hồi, nhưng Dư Mạt vẫn tỏ ra bình tĩnh nói.

“Nghe nói trước kia ngươi một mình tự tiện xông vào Đại Nhất tông ta?”

“Đó…….tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, thật đấy……”

“Nhưng năm đó ngươi còn chưa có tu vi của Yêu Vương, tại sao lại có thể một thân một mình xông vào Đạo Nhất tông ta được? Chẳng lẽ ngươi có mối liên hệ nào có với huyết mạch thần thông sao?”

Lời này vừa nói ra, trong mắt Sát Hổ hiện lên một tia hoảng sợ, nhưng rất nhanh liền biến mất không thấy gì nữa, nhưng tất cả những thứ này đều bị Dư Mạt nhìn thấy.

Vốn chỉ là thuận miệng kiểm tra hắn, nhưng hiện tại xem ra quả nhiên là như vậy.

Trước mặt Dư Mạt, thủ đoạn nhỏ tý tẹo này của Sát Hổ không đủ để nhét kẽ răng, đừng nói đến Dư Mạt, ngay cả đám người Từ Kiệt cũng có thể dễ dàng xử lý.

Xét về sự thông minh nhỏ của nó, nếu thực sự thả nó vào bên trong Đạo Nhất tông, thực sự là ngay cả cơm cũng không kịp ăn, bị bán mà còn giúp người ta đếm tiền.

Cho nên, Dư Mạt không cần tốn quá nhiều công sức, hắn đã rút sạch sành sanh cái tên Sát Hổ nỳ.

“Thì ra là như vậy. Bởi vì có huyết mạch thần thông hệ không gian cho nên ngươi mới có cơ duyên tình cờ tiến vào Đế mộ, sau đó đạt được truyền thừa của Đại Đế.”

Hắn nhẹ giọng nỉ non, còn về bên phía Sát Hổ, gương mặt của hắn lúc này chính là khóc không ra nước ‌mắt.

Lão già này mịa nó thật âm hiểm, mịa nó vậy mà lại dám bẫy nó.

“Tiềm năng khá lớn đấy, phát thệ đi.”

“Hả? Thề cái gì cơ?”

“Tham gia Đạo Nhất tông của ta.”

“Ta.. Cái này…”

Đương nhiên là không thể dễ dàng tin tưởng con hổ ngu ngốc này, cho nên phát thệ Thiên Đạo vẫn rất cần thiết.

Giữ lại nó làm thần thú hộ tông cũng không tệ, sau đó nuôi cho nó mập lên một chút, còn có thể bổ sung thêm một ít nguyên liệu nấu ăn.

Chỉ là đối với cái này, trong lòng Sát Hổ vạn phần muốn từ chối, nhưng đối mặt với sát khí trong mắt của Dư Mạt, con hàng này rất nhanh đã đầu hàng.

“Hoặc là ngươi gia nhập Đạo Nhất tông của ta, hoặc là ta đem truyền thừa của ngươi giao cho Hổ tộc khác. Dù sao Yêu Vương của Hổ tộc ở Đạo Nhất tông ta có không ít, chẳng hạn như Hắc Hổ, Trí Hổ hay Văn Hổ, đến lúc đó ta đưa cái thứ này cho bọn họ hẳn là rất tình nguyện.”

“Đừng, tiền bối, ta thề ta lập tức phát lời thề.”

Trước mặt Dư Mạt, Sát Hổ nhanh chóng lập lời thề Thiên Đạo, nhưng điều này vẫn chưa đủ, sau đó Dư Mạt còn lấy thêm một giọt máu đầu tim của nó, rồi để lại ấn ký của chính mình ở trong cơ thể nó.

Bằng cách này, dưới ba sự đảm bảo, Sát Hổ đã hoàn toàn bị nắm chặt trong tay.

Sau khi hoàn thành tất cả những điều này, gương mặt của Sát Hổ tỏ ra vô cùng tuyệt vọng, trong cơn u mê choáng váng, mịa nó đã tự mình gia nhập vào Đạo Nhất tông.

Vào lúc này, về phần Nguyên Thương và Vương Mãn đã truy đuổi trước đó, cũng đã thành công chém đầu một tên Yêu Hoàng cuối cùng của Thánh địa Thiên Long.

Làm xong tất cả những điều này, mọi người chuẩn bị tiếp tục tìm kiếm xem trong Đế mộ có bảo vật gì nữa không.

Nhưng vào lúc này, một giọng nói yếu ớt truyền đến.

“Ta cảm thấy cái này cũng không cần thiết lắm.”

Theo tiếng nói tìm tới, phát hiện ra người vừa nói chuyện kia chính là cái tên Sát Hổ đang ở rũ mặt mày.

“Cái kia… Bảo vật trong Đế mộ đều nằm ở chỗ của ta, do trước đó ta cũng đã từng kiếm qua một lần.”

Nghe vậy, Tề Hùng miệng cười toe toét, ha, cái con Sát Hổ này vẫn có chút hữu dụng đấy.

“Làm tốt lắm, nếu đã là như vậy thì đi thôi.”

Tề Hùng hài lòng vỗ vai Sát Hổ, rồi dẫn đám người chuẩn bị rời đi.

Truyền thừa và bảo vật vật đều bị Đạo Nhất tông lấy được, chuyến đi đến Đế mộ lần này, Đạo Nhất tông đã trở thành người chiến thắng lớn nhất.

Nếu như đã không có gì đáng lưu luyến, thì tự nhiên không cần ở lại nữa.

Hơn nữa, truyền thừa đã bị Đạo Nhất tông đoạt được, nếu như lại để người của thế lực khác biết ngay cả bảo vật cũng đều nằm trong tay của Đạo Nhất tông, như vậy ngay cả Thánh địa Vân La cũng sẽ bất mãn.

Do đó, Tam thập lục kế tẩu thị thượng sách*.

(Tam thập lục kế, tẩu thị thượng sách: Ba mươi sáu kế chạy là thượng sách.)

“A, đúng rồi, vì sao ta không nhìn thấy bọn người Tần Long sư đệ vậy?”

Ngô Thọ sau khi chạy một mạch về phía lối ra, thì đột nhiên mở miệng hỏi, dọc theo con đường này hắn quả thật không gặp được đám người Cầm Long sư đệ.

Nghe vậy, mọi người cũng đều lắc đầu tỏ ra không biết, bởi vì bọn họ cũng không nhìn thấy.

Vừa nói chuyện, hắn đã đi tới khu vực bên ngoài, phía trước hình như có bóng người đang đứng ở giữa từng đạo Lôi Đình.

Hắn tiến lên phía trước kiểm tra, không phải là Cầm Long và Long Tượng Phong của hắn sao?

“Các ngươi ở chỗ này làm gì vậy?”

“Ha ha, sư huynh, tuý thân Lôi Đình này thật thoải mái.”

“Các ngươi vẫn luôn ở đây sao?”

“Đúng vậy, làm sao vậy, các ngươi muốn đi rồi sao?”

Thấy vẻ mặt thích thú của đám người Cầm Long, tất cả mọi người đều không nói nên lời, mẹ nó từ lúc các ngươi đến đây vẫn luôn ở chỗ này không di chuyển sao?

Có phải các ngươi đã quên mục đích chúng ta đến đây làm gì rồi sao?

Cũng may là lần này mọi người kiếm lời đầy bồn đầy bát*, cho nên Tề Hùng cũng lười trách cứ, chào hỏi mọi người rồi trực tiếp rời khỏi Đế mộ.

(kiếm lời đầy bồn đầy bát: Kiếm được nhiều không đếm xuể)

Vừa ra khỏi Đế mộ, hắn đã đụng phải một chiếc không gian linh chu đến từ Thánh địa Thiên Long.

“Thánh địa Thiên Long?”

Còn không chờ đám người Tề Hùng có thể nói chuyện, năm tên Yêu Hoàng từ Thánh địa Thiên Long đã xuất hiện trước mặt mọi người, tỏ ra ngạo mạn hỏi bọn họ.

“Các ngươi là tông môn của Đông Châu sao?”

Vẻ ngoài vênh váo hất cằm sai khiến đó khiến đám người Tề Hùng cực kỳ khó chịu.

Nhưng sau khi nghĩ lại, Thánh địa Thiên Long phái viện thủ đến ‌đây, xem ra Thánh địa Thiên Long vẫn rất coi trọng cái Đế mộ này.

Đúng vậy, dù sao cũng là truyền thừa của Yêu Đế, Thánh địa Thiên Long đương nhiên là muốn có được, cho dù bọn hắn không muốn bảo vật bên trong Đế mộ, nhưng chỉ cần lấy được cái truyền thừa này thì đối với Thánh địa Thiên Long cũng coi như không bị lỗ vốn.

Nhưng bọn họ hiển nhiên không ngờ rằng, đừng nói là truyền thừa của Yêu Đế gì đó, thì trước khi cường giả Thánh địa này tiến vào, những thứ bảo vật này đều đã nằm yên lặng trong không gian giới chỉ của mọi người rồi.

Đợi một chút…

Quân tiếp viện từ Thánh địa Thiên Long đều đã tới đây, hơn nữa hiện tại người của các thế lực lớn khác đều đang ở trong Đế mộ, nói cách khác, chung quanh không có người nào sao?

Tề Hùng đột nhiên nghĩ đến đây, hai mắt của hắn lập tức phát sáng, hắn nhìn năm tên Yêu Hoàng ở Thánh địa Thiên Long này trước mặt, lộ ra một nụ cười rạng rỡ nói.

“Yêu huynh, năm người các ngươi đều tới hỗ trợ sao?”

“Ngươi hỏi cái gì thì ta phải phí nước bọt trả lời cái đó sao? Chúng ta chịu đủ rồi.”

“Ồ, Yêu huynh, ngươi xác định không còn ai khác sao?”

Nụ cười của Tề Hùng càng ngày càng sáng lạn, mà đối với cái này, năm tên Yêu Hoàng cũng cảm giác được có cái gì không đúng, người này mẹ nó là tên ngu sao, tại sao lại cười vui vẻ như vậy chứ?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right